Chúng tôi đều ngẩn người ra một lúc, tôi cảm thấy vị đạo sĩ này trông rất quen mắt, nhìn kỹ lại thì đột nhiên nhớ ra, đây không phải vị đạo sĩ ăn mày lần trước đã nhắc nhở tôi bị ma ám đây sao?
Lúc đó tôi đang tết vòng hoa, ông ta không đầu không đuôi chạy đến nhắc nhở tôi, nói là tôi bị ma ám rồi, tôi cũng không coi là chuyện gì to tát, không ngờ trong lúc mấu chốt ông ta lại đến quấy rối.
Tôi lập tức đứng chặn trước mặt Chu Nguyên Hạo, nói: “Vị đạo trưởng này, cái con ma này là do tôi nuôi đấy, anh ấy còn chẳng làm hại đến ai, ông dựa vào cái gì mà nhúng tay vào chuyện của người khác thế?”
Vị đạo sĩ kia hừ lạnh một tiếng: “Đường đường là đạo gia bậc ba, lẽ nào tôi lại không nhìn ra đây có phải là ma cô nuôi hay không sao?” Ông ta thở dài, nói tiếp: “Cô bị con ma này hớp hồn rồi, loại ma này rất biết cách mê hoặc người khác, từ xưa đến nay, không biết đã có bao nhiêu người bị nó mê hoặc rồi bị hút hết dương khí mà chết.”
Tôi gấp gáp nói: “Ông thật là vô lý, tôi thích bị ma mê hoặc đấy, liên quan gì đến ông? Ông nhìn tôi trông giống người chết lắm à?”
Đạo sĩ nghiêm mặt nói: “Cô gái à, bây giờ cô đang bất chấp mà mê ngộ, không sao, đợi tôi giết chết con ma này, cứu được tính mạng của cô, cô sẽ biết ai mới là người tốt.”
“Đợi đã!” Khúc Giai Kỳ chạy tới, chỉ tay vào mặt tên đạo sĩ: “Ông là đạo sĩ từ đâu tới đấy hả?”
Đạo sĩ ăn mày sửng sốt một lúc: “Cô gái này từ đâu chạy đến thế hả, mau tránh ra một bên.”
“Hừ, tôi đây là người Mai Sơn đó, người Mai Sơn chúng tôi là tổ tiên của những người săn ma đấy, người Mai Sơn chúng tôi đều rất có quy củ, trời sinh tính tốt, hồn ma nào không làm hại đến con người thì sẽ không giết.
Làm sao ông có thể chưa phân biệt đúng sai đã ra tay rồi?”
Đạo sĩ ăn mày bị cô ấy mắng đến mức không nhịn được, nói: “Người và ma không giống nhau, lẽ nào người Mai Sơn các cô khi mà ma nam chọc phá người sống, làm ra chuyện giống như chuyện vợ chồng ư? Cô gái à, mau tránh ra, nếu không lỡ như bị thương thì mấy người Mai Sơn các cô lại đến gây phiền phức cho tôi.”
Lúc này, Chu Nguyên Hạo trong người tôi đã trở nên vô cùng trong suốt, tôi gấp gáp: “Nguyên Hạo, bây giờ nên làm thế nào đây? Anh mau đưa số của chú Trịnh cho tôi, tôi sẽ lập tức gọi cho ông ta.”
Chu Nguyên Hạo lắc đầu: “Nếu thật sự có người ra tay với thi thể của tôi, chú Trịnh nhất định đã bị khống chế rồi, chúng ta chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.”
“Cách gì?” Tôi vội vàng hỏi.
Chu Nguyên Hạo nói cho tôi một dãy ký tự: “Liên hệ với người này, để anh ta lập tức đến giúp chúng ta.”
Bên kia, Ôn Diệu Noãn và Khúc Giai Kỳ đã đánh nhau với vị đạo sĩ kia rồi, tôi lập tức gọi vào số điện thoại kia, người nhận máy là một người đàn ông, sau khi nghe tôi nói hết, anh ta hỏi tôi địa chỉ và nói lập tức sẽ đến ngay.
Vị đạo sĩ kia rất có bản lĩnh, dù sao thì Khúc Giai Kỳ và Ôn Diệu Noãn vẫn còn trẻ, thực lực cũng chỉ đến bậc hai, rất nhanh đã bị ông ta đánh ngã lăn ra đất.
“Cô gái, mau tránh ra.” Vị đạo sĩ cầm thanh kiếm đào của mình lên, chọn một lá bùa vàng, nghiêm nghị nói: “Còn không tránh ra thì đừng trách tôi không khách khí với cô đấy.”
Tôi nghiến răng nghiến lợi, tức giận nhìn chằm chằm vào ông ta, Tướng quân Kim Giáp từ trên quần áo của tôi chui ra, rồi đột nhiên bay lên, sau đó tách thành hai, rồi lại thành bốn, lập tức biến thành vô số quỷ trùng bay về phía đạo sĩ.
“Quỷ trùng?” Vị đạo sĩ kinh ngạc: “Lại còn là Tướng quân Kim Giáp ở tầng mười ba dưới địa ngục nữa ư? Cô gái à, cô rốt cuộc là ai đây?”
Tôi không trả lời ông ta, trực tiếp ôm lấy Chu Nguyên Hạo, anh ấy vốn dĩ là hồn ma, khi ôm lấy cảm giác nhẹ như không.
Quỷ trùng bay đầy trời là kỹ năng mới của Tướng quân Kim Giáp sau khi được thăng cấp: Phân thân.
Tuy rằng tên đạo sĩ ăn mày này thực lực rất mạnh, nhưng đột nhiên phải đấu với nhiều Tướng quân Kim Giáp như thế, cũng có chút không lại được.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng tiếng cánh quạt, tôi mở cửa sổ ra xem thì thấy một chiếc trực thăng đang dừng ở trên không, thang dây rơi xuống, một chàng trai cao gầy theo đó trượt xuống, nhìn tôi và Chu Nguyên Hạo đang được tôi ôm trong lòng, nói: “Mau trèo lên đây.”
Tôi từ cửa sổ nhảy ra ngoài, một tay ôm lấy Chu Nguyên Hạo, tay kia nắm chặt lấy tay anh ta, anh ta giống như người luyện võ, xách một người lớn như tôi giống như xách con gà vậy, chỉ vài bước đã nhảy lên trực thăng, nghênh ngang mà đi.
Tướng quân Kim Giáp thấy tôi đã chạy thoát, lập tức thu hàng vạn phân thân lại, biến thành một tia sáng bay theo rồi chui vào người tôi, để lại tên đạo sĩ ăn mày kia đứng giậm chân tức giận bên cửa sổ.
Tôi nhíu mày, cái tên đạo sĩ này cũng thật là kỳ quái, canh giờ cũng thật là chuẩn, chỉ sợ là ông ta không đơn giản như vậy.
Người đàn ông đến đón chúng tôi, thân thể cường tráng, trông khá giống Chu Nguyên Hạo.
Anh ta nhìn nhìn Chu Nguyên Hạo rồi cười: “Anh biết ngay là chú sẽ không chết mà.”
Chu Nguyên Hạo cười khổ: “Có lẽ lần này phải chết thật rồi.”
“Yên tâm đi, không