“Chúng tôi đã quét sạch số lượng lớn ma quỷ trong thành phố Hắc Thủy, đương nhiên cũng chết không ít người, nhà họ Diệp chúng tôi cũng đã chết mấy người, cũng may còn có tôi, thiệt hại của gia tộc không hề nghiêm trọng.
”
Trong lòng tôi thầm nghĩ, đây là đang khoe khoang phải không? “Còn như hai con quỷ Nhiếp Thanh đó, tổng tư lệnh đã phái những thiên tài có sức mạnh lớn nhất trong liên quân những người tu đạo đi giải quyết, tôi và Chu Nguyên Hạo đều có trong đó.
”
Tôi nhịn không được liền ngắt lời cô ấy: “Cấp bậc của các người đều là cấp hai, cấp ba, đi đối phó với quỷ Nhiếp Thanh không phải quá miễn cưỡng rồi sao?”
Diệp Vũ Lăng uống một ngụm cà phê, cười nói: “Quỷ Nhiếp Thanh không cần phải để đám lão già ra tay, những cao thủ thực sự trong gia tộc và các giáo phái lớn còn không hề ra trận, những người ra trận đều là người vai dưới, để bọn họ đi rèn luyện kỹ năng.
”
Tôi gật đầu, ra hiệu cô ấy tiếp tục nói.
Diệp Vũ Lăng nói: “Những thiên tài trẻ tuổi như chúng tôi đây được chia thành hai nhóm, Chu Nguyên Hạo đi đối phó với một con quỷ Nhiếp Thanh khác, tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng con quỷ Nhiếp Thanh đó thực sự không phải là một con quỷ Nhiếp Thanh, nó vẫn luôn che giấu thực lực của bản thân, nó thực ra là một tên tướng quỷ.
”
Tay tôi run lên, xuýt chút nữa là cầm không vững được ly cà phê trong tay.
“Năm đó những thiên tài trẻ tuổi được phái đi đều chết hết, Chu Nguyên Hạo cũng không may mắn thoát khỏi.
” Diệp Vũ Lăng nói: “Tổng tư lệnh là một cao thủ ở văn phòng điều tra tài liệu X, sức mạnh đã đạt đến cấp bốn, nhưng một người cấp bốn muốn đối phó với quỷ cũng rất miễn cưỡng, ông ta lập tức xin viện trợ, sau khi một mình cầm cự trong hai tiếng đồng hồ, cuối cùng quân viện trợ cũng đến, trưởng môn của Mai Sơn và sư trụ trì của Lương Sơn hợp sức với nhau, mới tiêu diệt được con quỷ đó.
”
Diệp Vũ Lăng thở dài nói: “Lúc đó những thiên tài được phái đi đối phó với con quỷ đó, vẫn không tìm được thi thể của bọn họ, rất có khả năng là đã bị ma quỷ đánh tan thành tro bụi rồi.
”
Tôi cau mày, bất mãn nói: “Tổng tư lệnh đường đường là cấp bốn, thật sự không hề phát hiện ra con quỷ Nhiếp Thanh đó thật sự là tướng quỷ sao?”
Diệp Vũ Lăng cười, hàm ý nói: “Cậu biết tổng tư lệnh là ai không?”
“Ai?”
“Là bố ruột của Chu Nguyên Hạo, Chu Văn Mộc.
”
Bỗng nhiên tôi nhớ lại ngày đó Chu Văn Mộc bất chấp tất cả muốn giết chết con trai ruột của mình, đột nhiên cảm thấy sởn hết gai ốc.
Ông ta không phải nhìn không ra, mà cố ý để cho Chu Nguyên Hạo tự mình đi tìm cái chết phải không? Vì để thủ tiêu con trai mình, ông ta cũng rất hao tâm tổn sức, thậm