“Nghe nói hôm nay người nhà này kết hôn, chúng tôi tới tham gia tiệc cưới.
” Chu Nguyên Hạo nói, sau đó đưa mắt ra hiệu với tôi, tôi móc ra một chồng tiền giấy từ trong tay nải mang theo, nói: “Đây là chúng tôi đưa hạ lễ.
”
Người giấy tiếp nhận tiền giấy, động tác đông cứng, nói: “Hoan nghênh hai vị khách nhân, mời vào bên trong.
”
Đây là một ngôi nhà có ba lối vào ba lối ra, bên trong có không ít người tới tới lui lui, có người tỉa tót hoa, có người trang trí sảnh cưới, có người tổ chức linh đình, nhìn có vẻ giống như một đám cưới cổ điển bình thường.
Nhưng, tất cả bọn họ đều là người giấy.
Chúng tôi đi vào phía sau sân, trong vườn bày đầy yến hội, đã ngồi đầy người, những vị khách đó, tất cả cũng đều là người giấy.
“Hai vị khách quý, mời ngồi ở đây.
” Một người giấy phụ trách tiếp đãi khách khứa dắt theo chúng tôi ngồi xuống bàn ăn gần lễ đường nhất, trên bàn đã bày đầy thức ăn phong phú, gà vịt thịt cá, bào cánh bong bóng cá cái gì cần có đều có, màu sắc hương vị đều đầy đủ, làm người ta rất muốn ăn.
Nhưng tôi ngẩng đầu nhìn mặt của những vị khách khác ngồi cùng bàn, lập tức không còn cảm giác muốn ăn nào.
Tất cả đều là người giấy ngồi xung quanh.
Tôi bỗng nhiên nghĩ đến, trong sách cổ không phải nói, rất nhiều người đi tham gia yến hội yêu ma quỷ quái, sau khi uống rượu ngon ăn cơm ngọt, về đến nhà thì phun ra, nhổ ra tất cả đều là cục đá, sâu, thậm chí ếch xanh linh tinh những thứ dơ bẩn sao?
Tôi lập tức dùng Âm Dương Nhãn thì thấy, dạ dày lập tức cuồn cuộn một trận, thiếu chút nữa phun ra.
Trên bàn nào có sơn trân hải vị gì, rõ ràng tất cả đều là sâu, đủ loại sâu, con có độc con không có độc, từng con từng con mấp máy trong mâm cũ nát.
Chu Nguyên Hạo ôm bả vai tôi, thấp giọng nói: “Nhịn xuống, không được phun, bị phát hiện thì sẽ không xong.
”
Tôi ngẩng đầu thì thấy, những người giấy ngồi cùng bàn tất cả đều đồng thời quay đầu lại, nhìn về phía tôi, tôi hít hà một hơi, vội vàng ngăn chặn cơn ợ chua sắp vọt tới cổ họng, cúi đầu.
Đồ ăn trên bàn đã thịnh soạn, người cũng đến đông đủ, bỗng nhiên một bà mối mặc áo Hồng đi ra, đương nhiên cũng là người giấy, động tác của bà ta cứng đờ múa may khăn màu đỏ trong tay, cao giọng nói: “Giờ lành đã đến, cho mời cô dâu chú rể.
”
Chúng tôi quay đầu đi, thấy hai bóng người đi tới bên này, người đàn ông mặc một bộ vest màu đen, người phụ nữ mặc váy cưới màu trắng.
Người phụ nữ đó, đúng là mẹ của Chu Nguyên Hạo, mà chú rể kia, lại là một con rối.
Khi nhìn thấy con rối kia, tôi há hốc mồm,