Nhật Ký Tìm Vợ Của Thiếu Gia Ma Em Đừng Hòng Trốn

Chương 729


trước sau



Phong Sơ trầm mặc, tôi có thể nhìn ra, cậu ta đang động lòng.
Tôi lập tức tranh thủ thời cơ: “Thật ra thì, giữa chúng ta cũng không có thù hận đến nỗi phải nhất định anh sống tôi chết gì cả, chẳng phải là như vậy sao? Chỉ cần em thay đổi thái độ, em vẫn là em trai thân thiết nhất của chị.

Em, chị còn có Chu Nguyên Hạo, chúng ta có thể luôn sống cùng nhau.

Nguyệt Hy rất dễ thương, chắc chắn em sẽ thích con bé.”

Phong Sơ lẳng lặng nhìn tôi.

Ánh mắt đó của cậu ta như muốn lột da róc xương tôi, sau đó nhìn thẳng vào trong trái tim tôi.
“Làm sao tôi biết chị có thật sự có được hoa Trường sinh hay không?” Cậu ta nói: “Kiếp trước tôi cũng chỉ nghe được một số lời đồn, nhưng nếu chị có thứ đó thật, tại sao không tự mình dùng?”
“Không phải ai cũng muốn trường sinh bất lão.” Tôi nói: “Đối với chị, trong cuộc đời dài đằng đẵng, nếu không có người mình yêu thương bầu bạn bên cạnh thì sống có ý nghĩa gì?”
Phong Sơ im lặng một lần nữa, cậu ta lại tin tưởng mấy phần.
Hồi lâu sau, bỗng nhiên cậu ta tiến đến bên tai tôi, thấp giọng nói: “Nếu như… tôi không muốn ở cùng với bệ hạ Thừa Hạo thì sao?”
Tôi sửng sốt một chút, nói: “Chị sẽ không bỏ rơi Nguyên Hạo đâu.”
Phong Sơ cười, nụ cười yếu ớt rung động lòng người: “Chị, chị thật là tham lam, cái gì cũng muốn, cái gì cũng không nguyện ý buông tay.”
Tôi biết, lúc này cậu ta mới xem như tin tưởng tôi thật sự.

Nếu như vừa nãy trả lời, tôi nói không muốn Chu Nguyên Hạo, chỉ muốn ở cùng cậu ta, thì chắc chắn cậu ta sẽ không tin.
Tôi cong khoé môi, cười nhạt nói: “Làm sao cậu biết không phải?”
“Cho nên, chúng ta chính là cùng một loại người.” Phong Sơ cúi đầu xuống, bỗng nhiên hôn lên môi tôi.

Cậu ta ngậm môi tôi, mơ hồ nói: “Từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi cũng đã sớm nhìn ra.”
Đúng vậy, tôi âm thầm nói ở trong lòng, chúng ta đều là người giỏi nói dối.
Sức mạnh tinh thần của tôi đột nhiên bùng nổ ở trong đầu, giống như

lũ lụt vậy, trong nháy mắt bao bọc cậu ta lại.
Phong Sơ kinh hãi, khi cậu ta phục hồi tinh thần, phát hiện cảnh tượng bốn phía đã thay đổi, biến thành căn biệt thự nhỏ của tôi ở Hà Thành.

Ở trong đó có ký ức đã từng tốt đẹp nhất của chúng tôi.
“Đây là…” Cậu ta kinh ngạc nói.
“Đây là không gian ý thức của tôi.” Tôi xuất hiện ở sau lưng cậu ta, nhàn nhạt nói.
Tôi có thiên phú sở hữu sức mạnh tinh thần cực mạnh.

Lúc tôi còn là tu sĩ tam phẩm nho nhỏ, cơ thể tôi có thể sáng lập không gian ý thức theo bản năng, cứu đám người Diệp Vũ Lăng, Trương Hoằng Thái.
Khi đó, tôi vẫn không thể tuỳ ý sử dụng không gian ý thức.
Không gian ý thức là dùng sức mạnh tinh thần, sáng tạo thế giới ở trong ý thức của mình.


Ở nơi này, tôi chính là thần.
Nhưng sau khi đột phá ngũ phẩm, tôi có thể sáng tạo không gian ý thức, còn có thể bắt người bỏ vào trong đó, nhốt lại.
Đây là con át chủ bài của tôi.
Từ ban đầu, tôi đã lập kế hoạch nhốt Phong Sơ vào trong không gian ý thức của mình.

Thực lực của cậu ta mạnh vô cùng, thủ đoạn bảo toàn tính mạng quá nhiều, muốn giết cậu ta quá khó khăn, tôi chỉ có thể giam cậu ta lại trước thôi.
Tôi một mực tìm cơ hội, một khi cậu ta dỡ bỏ lòng phòng bị đối với tôi, tôi có thể bắt cậu ta vào trong không gian ý thức.
“Chị lại lừa gạt tôi sao?” Cậu ta gắt gao nhìn tôi chằm chằm, trong mắt bùng nổ bão tuyết, những đau đớn, tức giận và bi thương ẩn giấu ở dưới đáy lòng đâm tôi bị thương.
Tôi nhẹ nhàng thở dài: “Cậu lừa gạt tôi trước.”



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện