Nhật Ký Tìm Vợ Của Thiếu Gia Ma Em Đừng Hòng Trốn

Chương 732


trước sau



“Là anh để cho bọn họ đi, miếng thịt của Đồng Dự kia được giấu ở nơi sâu trong Vương phủ.” Vân Kỳ nói.
Tôi thắc mắc hỏi: “Sao anh biết?”
Vân Kỳ cười một tiếng: “Đừng quên, anh chính là võng lượng.

Bộ tộc của chúng tôi lấy dục vọng làm thức ăn.

Ở trong miếng máu thịt của Đồng Dự có cất giấu dục vọng cầu sinh của anh ta.


Loại dục vọng này hết sức mãnh liệt, men theo mùi thơm của nó là có thể tìm được.”
Tôi cau mày nói: “Đồng Dự giảo hoạt như thỏ khôn đào ba lỗ, có lẽ không chỉ giấu một miếng thôi đâu.”
Vân Kỳ cười: “Anh ta đúng là cẩn thận, giấu tổng cộng ba miếng.

Hai miếng còn lại ở hướng đông nam và hướng tây nam của Thành phố quỷ, đã tìm được rồi.

Nếu không thì người cuồng ngạo như Ngô Băng Nhi, sao có thể tin tưởng anh cơ chứ?”
Quỷ binh vọt ra khó mà đếm xuể, vây quanh đám người Ngô Băng Nhi.

Ngô Băng Nhi thực lực mạnh mẽ, nhưng dẫu sao cũng chỉ có ba người, hai đấm khó địch bốn tay, tốc độ bọn họ dần dần chậm lại.
“Vân Kỳ, anh có mang cái túi lần trước tôi cho anh không?” Tôi hỏi.
“Có mang.”
“Được, anh lấy cái bùa chú ở trong ngăn giữa ra đi.”
Vân Kỳ lấy lá bùa ra, sau đó ném một cái vào không trung, năm mươi tướng sĩ quân Trấn Ngục võ trang đầy đủ xuất hiện.

“Bái kiến tướng quân!” Các tướng sĩ quân Trấn Ngục đồng loại quỳ xuống, cao giọng nói.
Tôi chỉ về phía Ngô Băng Nhi, nói: “Quỷ vương Đồng Dự đã tự mình thoát khỏi địa ngục, tội đáng muôn chết.

Ngô Băng Nhi vốn là tu sĩ phàm trần, quyết chí tiêu huỷ miếng thịt cuối cùng của quỷ vương Đồng Dự, trước mắt các người đi giúp cô ấy một tay đi.”
“Cẩn tuân quân lệnh của tướng quân!” Mọi người cao giọng nói, sau đó rầm rập đồng loạt đi về phía Ngô Băng Nhi.
Có quân Trấn Ngục gia nhập, tình thế lập tức đã thay đổi.

Ngô Băng

Nhi quay đầu lại, nhìn về phía tôi một cái, sau đó gật đầu tỏ ý cảm ơn.
Cô ta đã đâm chết một quỷ tướng, vọt vào một toà tháp cao mang phong cách Thiểm Vực ở chỗ sâu của Vương phủ.
Trong tháp cao thờ phụng một cái hộp làm bằng ngọc thạch.

Cô ta đâm cây gai xuyên qua cái hộp.

Mở ra nhìn, bên trong có một khối thịt, trong không khí tràn ngập quỷ khí mãnh liệt, khiến cho người ta buồn nôn.

Ngô Băng Nhi cười lạnh một tiếng, ném hộp ngọc sang một bên, ngược lại đánh một chưởng vào phiến đá làm nền ở bên dưới.

Nền đất ầm ầm vỡ vụn, lộ ra một cái lỗ nhỏ, bên trong có một miếng thịt lớn tầm móng tay.
“Rốt cuộc cũng tìm được mày rồi.” Ngô Băng Nhi cười lạnh, giơ cây gai lên, hung hăng dùng sức đâm vào cái lỗ nhỏ.
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn, cả thế giới cũng chấn động, giống như động đất vậy, nhà cửa trong Thành phố quỷ lần lượt sụp đổ, các quỷ hồn phát ra tiếng hét thê thảm, chạy tứ tán bốn phía.
Dần dần, cơ thể bọn chúng đều bắt đầu nhạt dần, sau đó hoá thành một luồng khói mù, biến mất giữa không trung.
Đỗng Dữ chết hẳn, không gian quỷ do anh ta sáng tạo cũng sẽ bị huỷ diệt theo.
“Chờ một chút.” Tôi kéo tay Vân Kỳ: “Chúng ta đi cứu Cao Thanh Hoàng.”
“Không cần lo lắng, Uông Lạc bọn họ đã đi rồi.”
Chúng tôi đang chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên có một bóng người chặn đường đi của chúng tôi.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện