An Ninh đứng trong phòng tắm nắng, trong tay cầm kéo nhỏ, tỉ mỉ lựa chọn một đóa hoa hồng xinh đẹp, "cạch" một tiếng cẩn thận cắt đi.
Tách ra những chiếc gai nhỏ trên cành hoa, nàng đi dép lê chậm rãi bước vào nhà, cắm cành hoa vào bình thủy tinh.
Thu Đồng đứng trong bếp quay lưng về phía nàng, bưng lên cái khay nhỏ, trên đó có một bát cháo kê, hai quả trứng lòng đào, một ly sữa nóng, vài quả dâu lớn đã rửa sạch.
"An An, ăn sáng đi", Thu Đồng kêu.
An Ninh nghịch nghịch bông hoa, sau khi làm đoá hoa kia có dáng vẻ trông xinh đẹp thì quay đầu chớp chớp mắt, chậm rãi đi tới bàn ăn.
Sau khi cùng với nàng xác định quan hệ, Thu Đồng cũng không tiếp tục để An Ninh nấu ăn nữa.
Chỉ thỉnh thoảng để em ấy làm cho cô làm mấy món bánh ngọt.
Trong nhà thường thì sẽ thuê dì giúp việc đến quét dọn vệ sinh, Thu Đồng đang học cách nấu ăn.
Cô không có thiên phú trong việc nấu nướng nhưng thức ăn làm ra cũng không phải là khó ăn, có thể ăn được.
An Ninh trong vòng chưa đầy hai tháng bị bệnh hai lần, ngày thường trông cũng là bộ dáng gầy yếu, Thu Đồng lo lắng, không dám để cho em ấy mệt nhọc, quy định An Ninh không được phép làm việc nhà, đọc sách cũng không được quá lâu.
Bây giờ đã là cuối tháng chin, nhiệt độ đã giảm đi rất nhiều, thời tiết cũng bắt đầu mát mẻ hơn.
Hồ Cầm đã biến mất khỏi trường Nhất Trung từ lâu, thậm chí còn không gợn lên chút sóng nào.
Mới bắt đầu còn có rất nhiều người bàn luận, nhưng thời gian trôi qua, không còn nhiều người nhớ đến cô ta nữa.
Không có gì ngạc nhiên khi Hồ gia sụp đổ, Hồ Thái An bị bắt giữ, sau khi tra ra tội ác chính xác thì cơ bản là nửa đời sau đều phải ngồi trong tù bóc lịch.
Chu Tử Nhã đã ly hôn với ông ta, đồ vật trong nhà cái gì cũng không mang đi, chỉ cần quyền nuôi dưỡng Hồ Cầm.
Hồ Cầm vẫn bị người ta tố cáo, Chu Tử Nhã đã bồi thường cho họ một số tiền, tình nhân nuôi dưỡng bên ngoài của Hồ Thái An ôm đứa nhỏ tìm tới cửa bị Chu Tử Nhã cho chút tiền đuổi đi rồi.
Hồ Cầm đã tới Nhất Trung để tìm An Ninh, nhưng bị người do Thu Đồng sắp xếp ngăn cản, sau khi bị cảnh cáo, biết được thân phận của Thu Đồng, nhận ra rằng mình có muốn báo thù cũng không còn cơ hội, cô cũng không ngu ngốc, biết rằng dây dưa có thể làm cho tình hình càng tồi tệ hơn, chỉ có thể an phận.
Trải qua chút sóng gió này, Hồ Cầm đã trầm ổn hơn rất nhiều, Chu Tử Nhã lại trở nên tiều tụy hẳn.
Hai người không lâu sau đó liền đến một thành phố nhỏ xa xôi, không ở lại Hải thị nữa.
Hồ Cầm mang theo hận thù ra đi, nhưng sau khi mất đi quyền lực và địa vị, cô ta giống như con trùng, con dế, đối đầu Thu Đồng là một con đường chết.
Trong cuộc sống sau này, cô ta bị người khác nhận ra, bị khinh bỉ và chế giễu, bị sinh hoạt nghèo khó áp bức phải chấp nhận số phận, bị sự đàn áp giai cấp đánh nát sự kiêu ngạo ngu dốt của mình.
Sau lần đó, cô từ một thiếu nữ thiên chi kiều nữ thay đổi thành một người vô cùng bình thường, cả đời đều phải vì cuộc sống mà bươn chải.
Thỉnh thoảng cô lại nghĩ về cuộc sống làm COCC từng có nhưng đó chỉ như những bọt biển nhiều màu sắc, bị ánh nắng ban mai làm vỡ tan trong giấc mơ.
Cuộc sống trong trường rất yên bình và quy luật, An Ninh là một cô gái rất hiền lành, dần dần kết bạn được với vài người, người chơi thân nhất là bạn cùng bàn - Dư Vi.
Dư Vi vẫn rất chăm sóc nàng, cô nhóc cũng là người nhiệt tình cởi mở, thậm chí còn đến nhà làm khách.
Thu Đồng đánh giá cô nhóc là mặc dù có có chút mưu mô nho nhỏ nhưng người này có thể chơi được, chỉ cần đối với người này còn có lợi ích thì họ vẫn sẽ duy trì một mức độ chân thành nhất định.
Sau cuộc đối thoại giữa Dư Vì và Trác Dục Tuyên, Trác Dục Tuyên không còn xuất hiện trước mặt An Ninh nữa, tình cờ gặp phải cũng giữ khoảng cách thích hợp, thái độ xa cách khách sáo, nhưng ánh mắt dường như luôn chất chứa nỗi buồn sâu thẳm.
Sau khi hai người ăn sáng xong, Thu Đồng đưa An Ninh đến trường, cô thì tiện đường ghé qua công ty.
Ngày mai là ngày một tháng mười, sau đó sẽ là một kỳ nghỉ dài bảy ngày.
Thu Đồng và An Ninh đã thương lượng qua, kỳ nghỉ sẽ ra ngoài chơi, địa điểm cụ thể Thu Đồng không nói cho nàng biết, chỉ nói rằng đó sẽ là điều bất ngờ dành cho nàng.
"An An ngoan, vào lớp đi, chiều chị tới đón em", Thu Đồng cúi người cởi dây an toàn cho em ấy, thừa dịp hôn nhẹ lên môi An Ninh.
An Ninh chớp chớp mắt, đã quen với kiểu thân mật này rồi, mặt không đổi sắc đáp: "Ừm~"
Nàng mở cửa xe đi xuống, tay cầm chiếc cặp sách nhỏ của mình, xuyên qua cửa sổ đang mở mà vẫy tay với Thu Đồng.
"Ngoan, tan học nhắn tin cho chị hay nha".
Thấy cô bé mềm mại gật đầu, Thu Đồng khởi động xe, chiếc xe màu đỏ rẽ vài lần, nhanh chóng cách xa cổng trường.
An Ninh đứng ở cổng trường nhìn chiếc xe đi khuất rồi mới bước vào trong.
Những học sinh xung quanh đã quen thuộc với cảnh tượng này nên không cảm thấy kinh ngạc.
Ban đầu khi Thu Đồng mới đưa An Ninh đến trường Nhất Trung thì nàng đã bị những bạn học trong trường lén lút bàn tán sôi nổi, suy đoán cô gái trang phục đỏ lái Porsche đưa Hoa khôi trường đi học là ai.
Thu Đồng bề ngoài thực sự quá bắt