Nhất Lộ Sinh Hoa

Chương 1


trước sau

Sau khi tôi và Giang Khâm chia tay, anh ta đã uống say mèm rồi khóc lóc cầu xin tôi: “Song Song, xin em đừng rời xa anh.”

Nhưng tôi không phải là Song Song.

Nhìn nữ sinh có vài nét hao hao mình trong điện thoại của Giang Khâm tôi mới vỡ lẽ, thì ra mình chỉ là thế thân.

Tôi bật cười, đầu ngón tay lướt nhẹ trên gương mặt Giang Khâm. Giang Khâm không hề hay biết, anh ta trông rất giống một người.

1

Tôi quen Giang Khâm trên sân bóng rổ.

Ngày hôm ấy lúc đi ngang qua sân bóng rổ, nhìn thấy Giang Khâm đang chơi bóng, run rủi thế nào mà tôi lại đi mua một chai nước khoáng.

Không giống các nữ sinh khác đang cổ vũ nhiệt tình, tôi chỉ lẳng lặng ngồi ở đó, nắm chặt chai nước trong tay, mừng rỡ con tim đập thình thích liên hồi.

Dáng người anh ta hệt như cơn gió, động tác ném bóng vào rổ không những đẹp mà còn rất dứt khoát, nhưng đó không phải là điểm thu hút tôi.

Ở anh ta, dường như tôi có thể trông thấy một chàng trai vụng về không biết chơi bóng khác.

Chơi bóng xong, lúc đi ngang qua người tôi anh ta vô thức ngoảnh đầu lại, trông thấy tôi anh ta đứng hình mấy giây rồi dừng bước.

Tôi cười với anh ta rồi đưa chai nước tới: “Cho anh.”

Anh ta không từ chối, nhận lấy chai nước rồi mở nắp ra uống.

Tôi mỉm cười nhìn anh ta, từ mắt cho đến sống mũi rồi đến miệng, nhìn một cách tham lam.

Đột nhiên, vết đỏ thẫm trên khuỷu tay anh ta khiến đôi mắt tôi nhoi nhói.

Tôi hoảng hốt kéo anh ta đến bên vòi nước, rửa sạch v.ết thương, cẩn thận lau khô rồi dán băng cá nhân lên trên đó.

Nhưng tôi vẫn chưa hài lòng, còn kích động đến nỗi muốn đưa anh ta đến trung tâm y t.ế trường.

Dáng vẻ gấp gáp của tôi khiến anh ta phải bật cười.

“Sao em lại quan tâm tôi đến thế? Hình như… chúng ta không quen nhau mà.”

Đúng thế, chúng tôi không quen biết.

Tôi mím chặt môi không lên tiếng.

“Tôi tên Giang Khâm, còn em?”

“An Tranh.”

Chúng tôi quen nhau như thế đó.

Nơi nào có Giang Khâm, nơi ấy có bóng dáng của tôi.

Trông thấy tôi, bạn bè Giang Khâm sẽ trêu anh ta mấy câu, anh ta cũng chỉ cười cười không nói.

Sau một thời gian dính lấy nhau, chúng tôi đã chính thức hẹn hò.

“Chúng mình hẹn hò nhé.” Lúc Giang Khâm nói với tôi câu này, ánh mắt của anh ta rất chân thành, nhưng lại giống như xuyên qua tôi nhìn một ai khác.

Tôi do dự, bởi lẽ như thế với anh ta là không công bằng, bởi lẽ tôi tiếp cận anh ta là có mục đích.

Nhưng tôi rất muốn trông thấy anh ta, đứng nhìn từ đằng xa đã không còn thỏa mãn được tôi nữa, tôi muốn gần hơn nữa. Nếu như là mối quan hệ kiểu này, cũng không phải không được.

Mới đầu, bạn bè của Giang Khâm hay tỏ vẻ ngưỡng mộ anh ta, họ luôn nói: “Giang Khâm, cậu khá lắm, vậy mà lại tìm được một cô bạn gái vừa xinh vừa tốt với cậu thế này.”

Bây giờ họ lại nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, đồng cảm, bởi vì Giang Khâm không hề tốt với tôi.

Anh ta vốn không thích tôi, thậm chí còn ghét.

Có là gì, tôi vốn không bận tâm, chỉ cần tôi thích là được.

Ở trường, tôi không có bạn bè, cũng không hợp với bạn cùng lớp.

Trong lớp tôi luôn đứng top cuối.

Vì không muốn trượt môn nên tôi đã nhờ cán bộ lớp ôn tập giúp mình, cậu ấy vui vẻ đồng ý.

Nhờ cậu ấy không chỉ vì cậu ấy tốt bụng, học giỏi mà còn vì giọng nói của cậu ấy nữa.

Giọng của cậu ấy rất hay, trong và dịu dàng.

Tôi nhìn đôi môi hết mở rồi lại khép của cậu ấy, trong lúc ngẩn ngơ dường như tôi đã quay trở về ngày hè oi ả kia, rồi tự dưng bật thốt lên một câu: “Cậu… cậu có thể gọi tớ một tiếng “Tranh Tranh” được không?”

Cậu ấy sững người rồi dừng bút.

“Được.” Cậu ấy đỏ mặt, sau đó chậm rãi lên tiếng: “Tranh Tranh.”

Không phải…

Không phải là cảm giác ấy, cũng không phải là giọng nói ấy.

Khóe mắt cay cay, tôi ngoảnh đầu sang một bên nhìn chằm chằm góc bàn không lên tiếng.

Không phải là anh… sẽ không có ai…

“Cậu sao vậy?” Cậu ấy luống cuống, vụng về lấy giấy cho tôi.

“Không sao, tớ đi rửa mặt chút nhé.”

Vòi nước chảy liên tục, tôi cũng không cầm nổi nước mắt nữa.

Em rất nhớ anh, Mục Gia Hòa.

Mùa hè năm nhất oi bức, Mục Gia Hòa rất cuốn hút.

“Gia Hòa, em không biết làm câu này, anh dạy cho em đi.” Tôi chọc cây bút vào cánh tay Mục Gia Hòa.

“Không rảnh.” Mục Gia Hòa cũng không thèm nhìn tôi lấy một cái, anh chỉ chuyên tâm đọc sách.

“Gia Hòa tốt nhất của em, anh dạy cho em đi mà, khó quá…”

Anh nhìn tôi, hơi ngả người sang.

Giọng của Mục Gia Hòa thật sự rất hay, khàn khàn, có chút dịu dàng, lại mang theo sự hấp dẫn không sao tả nổi.

Tôi chỉ chăm chăm nhìn anh chứ không hề để ý đến chuyện anh đang nói gì.

Anh bất lực đặt bút xuống: “Em muốn trượt môn phải không?”

Tôi hơi chột dạ: “Em vẫn đang nghe mà.”

Sau đó còn nói thêm một câu: “Chẳng phải tại anh quá đẹp trai sao?”

Mục Gia Hòa tức quá hóa cười, anh cầm cây bút gõ lên đầu tôi.

“Đau đau, đau lắm đấy.” Tôi ôm đầu, hét lên: “Mục Gia Hòa, anh đánh đau quá, mau thổi cho em đi.”

Thật ra không đau chút nào.

Không ngờ diễn xuất vụng về ấy của tôi lại khiến anh tin thật, anh sáp lại gần rồi thổi.

Nhắm chuẩn môi anh, tôi hôn lên đó.

Kết quả vì dùng quá sức, môi đập vào răng.

Mục Gia Hòa che môi lại, anh vừa tức vừa xấu hổ: “Em…”

Tôi xấu hổ đỏ mặt cũng không dám nhìn anh mà nhỏ giọng nói một câu: “Môi thì mềm mà răng đập đau quá.”

Nhất thời không có ai lên tiếng, tôi cũng không biết anh có đang nghe hay không.

Tôi không đọc nổi sách nữa, len lén nhìn sang thì trông thấy Mục Gia Hòa đang đỏ mặt.

Tôi nằm bò lên trên bàn rồi mỉm cười, độ cong của khóe miệng còn dài hơn cả mùa hè.

“Không được cười.” Anh nghiến răng nghiến lợi nói.

Bừng tỉnh từ trong ký ức, cơ thể đã mệt lả đi.

2

Lúc đi ngang qua cửa cầu thang, tôi trông thấy Giang Khâm và một cô gái đang đứng ở trong góc.

Anh ta ấn cô ta lên trên tường rồi hôn.

Thậm chí tôi còn nghe thấy tiếng hai người họ hôn nhau.

Họ hôn nhau bao lâu, tôi nhìn họ bấy lâu.

Cho đến khi người phụ nữ mở mắt ra và trông thấy tôi, cô ta giật mình hét lên một tiếng Giang Khâm mới quay người lại.

Anh ta sững người, chau mày, hình như không vui khi tôi quấy rầy bọn họ.

Sau đó anh ta cúi người nói gì đó với cô gái, cô ta mỉm cười hôn anh ta một cái rồi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khiêu khích.

Cô ta bỏ đi.

Tôi đứng im tại chỗ, nhìn Giang Khâm bước từng bước tới.

“Em khóc rồi sao?” Anh ta tựa người vào lan can, đứng ở nơi có thể nhìn thẳng vào đôi mắt tôi.

Anh ta nở nụ cười châm biếm: “Ghen rồi sao?”

Tôi nên ghen sao?

“Không ghen.”

Nghe được câu trả lời của tôi, anh ta rất không vui, cũng hơi bực bội, chau mày nhìn tôi chằm chằm.

Anh ta nhìn tôi một hồi lâu, khóe miệng cong cong giống như tự giễu: “Đúng vậy, em có biết ghen là gì đâu? Anh muốn ăn vằn thắn của Hiền Vân Quán.”

Tôi đứng hình vài giây rồi mới nói được.

“Hiền Vân Quán” nằm ngay ở cổng trường, cách chỗ này khá xa, tôi phải chạy tới đó, lúc đến nơi đã mệt bở hơi tai.

Trong lúc đóng gói vằn thắn, thấy có thể thêm hành lá, tôi cũng không nghĩ nhiều mà thêm hai thìa.

Nắng gắt, tôi rảo bước trên con đường trường.

Điện thoại rung lên, trên đó hiện dòng tin nhắn: “Anh đang ở Mạn Ký.”

Tôi dừng bước rồi nhanh chóng xoay người chạy về một hướng khác.

Lúc tôi lại xuất hiện trước mặt Giang Khâm thì đã hai mươi lăm phút trôi qua.

Giang Khâm và bạn của anh ta đang ngồi chơi bài, bên cạnh còn có một cô gái.

Bọn họ nhìn thấy tôi thì bật cười, sau đó nhỏ giọng chuyện trò với nhau: “Cô ấy nghe lời quá nhỉ.”

Giang Khâm chau mày: “Bảo đi mua đồ mà lề mề thế không biết.”

Lúc này hai má tôi đỏ bừng, lọn tóc rối dính lên trên mặt, mồ hôi chảy ròng ròng, vừa mệt lại vừa nóng, trông rất nhếch nhác.

Tôi không lên tiếng, để đồ xuống rồi rời đi.

Vừa mới quay người Giang Khâm đã gọi tôi lại.

“Mang phần của em tới đây đi.” Anh ta chỉ vào mì lạnh tôi đang cầm trong tay.

Tôi mím chặt môi rồi để bát mì lạnh trước mặt anh ta.

Giang Khâm đẩy mì lạnh sang bên cạnh rồi nói với nữ sinh kia: “Em ăn đi.”

“Như thế không hay lắm đâu.” Cô ta mỉm cười nhìn tôi, tuy miệng nói không nhưng vẫn vui vẻ mở hộp mì lạnh ra.

Tôi bình tĩnh nhìn mọi thứ, bình tĩnh giống như người chạy đi rất lâu mua đồ, mệt bở hơi tai không phải là tôi vậy.

Đột nhiên Giang Khâm thay đổi thái độ, anh ta vung tay.

Tôi còn chưa kịp nhận ra đã xảy ra chuyện gì thì chiếc hộp kia đã đập lên trên đùi rồi, canh nóng chảy xuống thành dòng, làm đỏ ửng cả một mảng.

Người ngồi trong quán cũng phải giật mình, họ quay đầu nhìn sang.

Bạn bè của Giang Khâm và cô gái kia trông thấy dáng vẻ nhếch nhác của tôi thì tủm tỉm cười với nhau.

“Anh từng nói với em anh ghét nhất ăn hành, phải để anh nói bao nhiêu lần nữa em mới nhớ đây.” Giang Khâm nén cơn giận, ánh mắt kia toàn là chán ghét.

Tôi cúi đầu, nhìn vằn thắn rơi vãi trên mặt đất, nước mắt lưng tròng, không biết là do bị bỏng hay là vì lý do nào khác.

Tôi biết
Giang Khâm không thích ăn hành nhưng Mục Gia Hòa thích ăn nó.

Tôi đã hy vọng anh ta là Mục Gia Hòa biết nhường nào nhưng anh ta không phải, sở thích của hai người khác nhau, khác nhau hoàn toàn.

Những điều này, tôi nên hiểu rõ.

“Cô nhóc, em không sao chứ?” Chủ quán bước tới hỏi thăm.

Tôi lắc đầu, mượn quán cái chổi quét tước sạch sẽ, sau khi nói lời xin lỗi với Giang Khâm xong thì quay người bỏ đi.

Lúc tôi quay người lại, nước mắt bất giác rơi xuống.

Tôi không sao bình tĩnh chấp nhận nổi, mọi thứ đều đang nhắc nhở tôi Mục Gia Hòa không còn nữa, dù cho tôi có tìm được một người giống anh cỡ nào thì cũng không thể thay thế anh.

Tôi để ý đến Giang Khâm là vì anh ta có một gương mặt trông rất giống Mục Gia Hòa.

Thật ra ban đầu khi bên nhau, Giang Khâm cũng đối xử tốt với tôi lắm, anh ta vẫn sẽ cười.

Nhưng không hiểu tại sao sau này anh ta lại đột nhiên thay đổi, dường như tôi làm bất cứ chuyện gì cũng là sai.

Tôi cũng cố gắng làm anh ta cười nhưng trong mắt anh ta mọi cố gắng của tôi không khác gì trò cười.

Thật nực cười, nếu là người khác chắc đã chia tay từ lâu rồi, nào có giống tôi, hệt như một kẻ hèn mọn.

Nhưng không sao cả, đều do tôi tự mình chuốc lấy, dù cho anh ta có tệ bạc với tôi, dù cho người ta có nói tôi hèn mọn, vô liêm sỉ thì tôi cũng chẳng bận tâm, trong lòng không chút gợn sóng, chỉ cần anh ta cười là được rồi.

Ở trường có rất nhiều người theo đuổi Giang Khâm, nếu tôi đã đụng đến anh ta thì cũng nên trả giá một chút.

Vừa mới bước ra khỏi quán, đứng ở cầu Ngọc Hồ tôi lại bị một đám con gái chặn lại.

Có lẽ thấy tôi dễ b.ắt n.ạt, bọn họ cũng không thèm nói nhiều mà c.ướp lấy đồ trong tay tôi.

Tôi vươn tay định giành lại.

Nữ sinh kia giơ tay lên, giơ rất cao.

Tôi biết cô ta, cô ta hay bám lấy Giang Khâm nhưng anh ta lại chẳng thèm đoái hoài, thế nên cô ta muốn trút giận lên người tôi.

Cô ta nhướng mày: “Cô được đấy, Giang Khâm đối xử với cô như thế mà cô vẫn không chịu chia tay với anh ấy à.”

Cô ta rất cao, tôi chỉ đành ngước đầu lên, ánh nắng rất chói mắt.

Tôi mỉm cười: “Dù cho chúng tôi có chia tay chắc gì đã tới lượt cô. Cô nghĩ Giang Khâm sẽ thích cô sao? Tôi khuyên cô nên biết mình biết ta, hiện tại người đang ở bên anh ấy là tôi. Còn nữa, làm phiền cô tránh ra.”

Cô ta hít một hơi thật sâu, cố nén giận rồi ném đồ của tôi xuống dưới hồ sau đó quay đầu nói với người đứng sau lưng mình: “Kéo cô ta qua đây.”

Nắm chặt tay lại tôi nhìn cô ta, cũng không đợi bọn họ ra tay tôi vung tay lên, trước tiếng hét đầy ngạc nhiên của bọn họ tôi nhảy xuống dưới hồ không chút do dự.

“Bà mẹ, nó nhảy xuống rồi kìa.”

“Cô ta bị đ.iên hả, chỉ vì mấy quyển sách…”

“Làm sao bây giờ? Cô ta có ch.ết đ.uối không? Nước sâu như thế.”

Nước hồ rất đục, tôi không sao mở được mắt, nín thở chỉ đành lần mò theo cảm giác.

Đá, chai thủy tinh, rong rêu, còn có cả sách… tôi sờ được rất nhiều thứ nhưng lại không có thứ mà tôi muốn tìm.

Vừa lo lắng vừa hoảng hốt.

Không biết đã bao lâu trôi qua, cho đến khi không nín thở được nữa tôi mới ngoi lên mặt nước.

Vừa mới nhô đầu lên, tôi đã nghe thấy tiếng hô hoán trên bờ, bóng người qua lại.

“An Tranh.”

Là Giang Khâm.

“An Tranh, em lên đây đi, không muốn sống nữa phải không?”

Tôi vờ như nghe thấy những gì Giang Khâm nói, lại tiếp tục lặn xuống dưới nước tìm tiếp.

Chưa đầy hai phút sau tôi đã bị người ta nắm lấy cánh tay kéo lên.

Tôi không còn sức để vùng vẫy nữa, mặc cho anh ta kéo, nước hồ tràn vào trong khoang mũi.

Sau khi lên bờ, có người khoác áo cho tôi.

“Đồ của tôi…”

Tôi nôn ra một ngụm nước, mở to mắt, dưới cái nắng chói chang tôi đã trông thấy một gương mặt vừa mơ hồ lại vừa thân thuộc.

Mục Gia Hòa…

Ấm ức như thủy triều ập tới, nước mắt lập tức rơi xuống, giàn giụa, tôi khàn giọng nói: “Bọn họ… bọn họ vứt con gấu nhỏ anh tặng em đi rồi.”

“Chỉ vì con gấu đó mà em không muốn sống nữa sao.”

Cánh tay đang nắm chặt góc áo của anh ta bỗng khựng lại… không phải giọng nói này.

Tôi giơ tay lên lau nước mắt, bấy giờ mới nhìn rõ người đang ôm mình, là Giang Khâm.

Anh ta tức giận nhìn tôi, ánh mắt hung dữ, đầu tóc ướt nhẹp, nước chảy từ má xuống dưới cằm.

Tôi dùng hết sức bình sinh đẩy anh ra ra.

Anh ta ngẩn người, tôi đứng dậy, nắm chặt áo khoác rồi bước khỏi đám người.

Khi ấy tôi lại coi Giang Khâm là Mục Gia Hòa.

Giang Khâm đứng đằng sau gọi tên tôi, tôi không để tâm, trái lại còn bước đi nhanh hơn.

Buổi tối tôi ngồi một mình bên hồ nhìn mặt nước lấp lánh.

Không tìm thấy nữa… sẽ không bao giờ tìm thấy nữa.

Tôi dụi đôi mắt cay cay, trong lòng rất khó chịu, cảm thấy rất bất lực.

Xin lỗi anh, Mục Gia Hòa…

Em không giữ được đồ của anh.

Móng tay bấu chặt vào đất, đau thương u sầu không sao hết được.

Gió bên hồ rất to, nó làm mặt hồ gợn sóng lăn tăn, cũng thổi khô nước mắt của tôi.

Không biết đã ngồi đó bao lâu, cho đến khi cơ thể run lên vì lạnh tôi mới chống người đứng dậy.

Có thể là do ngồi quá lâu, hai chân tê rần, mất thăng bằng khiến tôi ngả người về phía trước.

Thấy mình sắp lao xuống nước, tay tôi bị người ta nắm lấy rồi kéo lên trên.

“An Tranh, anh thấy em đ.iên rồi đấy, đêm hôm khuya khoắt suy nghĩ không thông, muốn ch.ết phải không?”

Sau khi đứng vững, nhờ có ánh trăng tôi mới nhìn thấy rõ gương mặt của Giang Khâm, đôi mắt anh ta mở to.

“Nếu như không phải anh kéo em lại, em muốn nhảy xuống đó hả?”

Tôi há miệng muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.

Anh hiểu lầm rồi, sao tôi lại không nghĩ thông suốt được chứ?

Cuối cùng tôi cúi đầu khẽ nói: “Không phải.”

“Có vài quyển sách thôi, có đáng để em phải làm thế không, cùng lắm thì mai anh tìm lại cho em, muốn bao nhiêu quyển em cứ nói, mẹ nó có tí chuyện đã sống dở ch.ết dở thế này rồi.”

Tôi ngắt lời anh ta, nắm chặt tay lại mới giữ được bình tĩnh, tôi lạnh lùng nói: “Anh thì hiểu cái gì?”

Anh ta chẳng hiểu gì cả.

Nói xong tôi đẩy tay Giang Khâm ra, cố chịu cơn đau dưới chân rồi rời đi luôn.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện