Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 161: Phế triều tịch của ngươi


trước sau

Dịch giả: Lưu Kim Bưu

Giờ phút này trận pháp ở chỗ Tống Khuyết đang bị Quỷ Nha và Thượng Quan Thiên Hữu liên thủ oanh kích, thanh âm truyền ra làm bốn phía chấn động, trận pháp kia đã vỡ vụn từng tầng, nhưng vẫn còn có thể tiếp tục chống đỡ.

Trên trời, vòng xoáy triều tịch thứ chín của Tống Khuyết đang gia tốc chuyển động, hấp thu địa mạch chi khí không còn thừa nhiều lắm trong Vẫn Kiếm Thế Giới.

Bên dưới bờ mi đang nhắm của Tống Khuyết, đôi mắt gã đỏ bừng, cùng lúc tiêu hao thân thể thì gã cũng hấp thụ toàn bộ tiết điểm lúc trước mình bố trí, hiển nhiên là trừ tiêu hao bản thân, gã còn tiêu hao cả Vẫn Kiếm Thế Giới.

Trong quá trình này, mấy tiết điểm mà người khác không chú ý, dần dần xuất hiện dấu hiệu vỡ vụn, nhất là chỗ bên ngoài vực sâu lúc trước Bạch Tiểu Thuần gặp Tống Khuyết, vết nứt càng nhiều, lan tràn ra, khiến thanh Thiên Ngoại đại kiếm này, xuất hiện dấu hiệu muốn chia năm xẻ bảy.

Hết lần này tới lần khác cái dấu hiệu này cực kỳ quỷ dị, kể cả bốn người Âu Dương Kiệt bên ngoài núi Tất Phương, cũng không phát hiện được.

"Nhanh lên một chút!" Tống Khuyết hò hét trong lòng, hai tay duy trì động tác ấn xuống đất, tóc bay lên, địa mạch chi khí càng bị rút nhiều, dung nhập vào vòng xoáy triều tịch của gã, khiến vòng xoáy này như muốn triệt để hoàn thành, oanh động toàn bộ thế giới, bầu trời càng ngày càng mỏng manh.

Thậm chí trong chuyển động này, những người khác không cảm giác được, chỉ khoanh chân ngồi ở chỗ của gã mới có thể cảm thấy, ở phần cuối của cái vòng xoáy trên trời kia, dường như có một tia ... khí tức yếu đến mức gần như không thể phát hiện...!

Thứ đó khác hẳn với địa mạch chi khí, khí tức kinh người này hoàn toàn áp đảo bên trên!

Khí tức này, chỉ ngồi ở vị trí hiện tại của gã, mới có thể phát hiện, mà vị trí này cực kỳ đặc thù, nó đúng là chỗ của cái tiết điểm cuối cùng trong Vẫn Kiếm Thế Giới, Tống Khuyết sở dĩ chọn Trúc Cơ ở đây, chính là bởi vì nguyên do này!

Bây giờ Tống Khuyết đã cảm nhận được một tia khí tức đó ở trên trời, lòng hắn kích động, hắn chờ đến ngày này lâu lắm rồi.

"Địa mạch đỉnh phong đã là cái gì, đây chỉ là bước đầu tiên của Tống Khuyết ta mà thôi, ta muốn, phải... là Thiên đạo Trúc Cơ, chỉ có như vậy, sau khi ta trở lại tông môn, mới có lực lượng đủ mạnh để tranh đoạt thân phận Huyết Tử Trung Phong với dì nhỏ Tống Quân Uyển của ta và tên Huyết Mai chết tiệt kia, trở thành người áp đảo Đại trưởng lão, một trong tứ đại Huyết Tử!" Nội tâm Tống Khuyết phấn khởi.

Mỗi đời Huyết Tử, địa vị đều ngang với chưởng môn Huyết Khê Tông, đi đến đỉnh phong nhất định, nếu lại tiến thêm một bước, liền có thể vào Tổ Phong, địa vị tối cao.

Nhưng trong nháy mắt khi vòng triều tịch thứ chín của Tống Khuyết sắp hoàn thành, đột nhiên, một vệt cầu vồng từ không trung gào thét mà đến, bên trong cầu vồng chính là Bạch Tiểu Thuần, mắt hắn ngập tràn màu máu, toàn thân sát khí ngập trời, mỗi lần đôi cánh sau lưng hắn vỗ, tốc độ sẽ vọt tăng rất nhiều.

Tốc độ của hắn lúc này, dưới sự tuôn trào lực lượng của địa mạch chín lần đỉnh phong, nhanh hơn rất nhiều so với khi còn Ngưng Khí, thậm chí không cách nào so sánh, lập tức liền tới, nháy mắt đã xuất hiện bên ngoài trận pháp của Tống Khuyết.

Hắn vừa tới gần, một luồng uy áp kinh người đã bạo phát ra từ thân thể Bạch Tiểu Thuần, tạo thành lực áp chế làm hai mắt Quỷ Nha co rút lại, gã lo lắng đạo cơ trong người bất ổn, nên lúc trước ra tay vẫn có điểm lưu lại, bây giờ chứng kiến uy áp của Bạch Tiểu Thuần, y hừ lạnh một tiếng, không muốn đụng chạm, hơi lùi về phía sau.

Thượng Quan Thiên Hữu ở bên cạnh, không bằng Quỷ Nha, dưới uy áp này, thân thể không chịu nổi, dù sao hắn cũng chỉ là năm vòng triều tịch, lúc này không thể không lui, cười thảm một tiếng, ý nghĩ bất cam trong đáy lòng, đã tràn ngập toàn thân.

Gã thấy Bạch Tiểu Thuần như mặt trời sáng chói đi đến từng bước một, loại uy áp này, làm thân thể hắn run rẩy, tu vi cũng có chút bất ổn, đây là áp chế tự nhiên giữa địa mạch đỉnh phong với những địa mạch giả* khác.

*người nắm giữ địa mạch

"Tống Khuyết!" Thanh âm của Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên truyền ra, đánh vào Tống Khuyết đang ở trong trận pháp, thân thể Tống Khuyết chấn động, mắt gã không thể mở ra, song một loại nguy cơ mãnh liệt, vẫn làm nội tâm gã rơi lộp bộp, gã điên cuồng tăng tốc triều tịch một lần nữa, ý đồ muốn chấm dứt thật nhanh.

Nhưng thanh âm của Bạch Tiểu Thuần giống như thiên lôi, ngay lúc truyền vào trận pháp, bỗng nhiên nổ vang, khiến cho trận pháp run rẩy, mà thân thể Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt khi bước chân hạ xuống, đã trực tiếp đạp ở trong trận pháp.

Một bước hạ xuống, mặt đất nổ vang, trận pháp phát ra âm thanh ken két, vỡ vụn hơn nửa, Thượng Quan Thiên Hữu ở bên cạnh nội tâm run rẩy, chiến ý trong mắt Quỷ Nha bốc lên, thật lâu mới đè được xuống.

"Ngươi đã muốn quấy nhiễu chín vòng triều tịch của ta, thì làm sao ta có thể để chín vòng triều của ngươi thành công!" Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải, cả người lấp loáng ánh kim, dưới sự bộc phát toàn bộ của Bất Tử Kim Bì, lực lượng thể xác của hắn triệt để bùng nổ, một quyền rơi xuống.

Trận pháp lay động, trong tiếng nổ lại tan vỡ lần nữa, Bạch Tiểu Thuần bước chân liên tục, bay vọt về phía trước, một quyền, một quyền, lại một quyền!

Tổng cộng bốn quyền, mỗi một quyền đều là toàn lực của Bất Tử Kim Bì, mỗi một quyền đều là sự bộc phát sau khi hắn đột phá gông cùm xiềng xích sinh mệnh tầng thứ nhất, mỗi một quyền đều mang theo sự tức giận của hắn, trong nháy mắt khi cả bốn quyền đều rơi xuống, trận pháp bảo vệ Tống Khuyết, ầm ầm tan vỡ.

Lộ ra kẻ đang khoanh chân ngồi trong trận pháp, không cách nào nhúc nhích- Tống Khuyết.

Bạch Tiểu Thuần không dừng lại chút nào, một bước đi tới, tay áo bên phải hất lên, lập tức phía trên Tống Khuyết bỗng dưng lại xuất hiện tử khí, thình lình hóa thành một cái tử đỉnh lớn chừng mấy trượng cực kỳ chân thật, ở trên điêu khắc đồ án phù văn và chim thú rõ ràng, tràn ra hào quang, thậm chí dưới sự thôi thúc của Bạch Tiểu Thuần, những phù văn này đều huyễn hóa ra, những chim thú kia cũng hóa thành hư ảnh, cùng lúc vờn quanh tử đỉnh...

Cái tử đỉnh này, ầm ầm đập xuống Tống Khuyết.

"Ngươi không thể tự chấm dứt lần triều tịch thứ chín của mình, ta liền tới giúp ngươi!" Đồng thời tay phải Bạch Tiểu Thuần ấn xuống một cái, trời xanh biến hóa, mặt đất nổ vang, tử đỉnh mang theo lực vạn quân* trực tiếp rơi xuống.

*đơn vị đo lường thời xưa, 1 quân=30 cân

Tiếng nổ vang trời, bên ngoài thân thể Tống Khuyết tràn ra ánh sáng phòng hộ, ý đồ ngăn cản, nhưng chỉ tích tắc khi tầng sáng phòng hộ này va chạm với tử đỉnh, nó lập tức tan vỡ, sau đó còn có một lượng lớn pháp bảo phòng hộ bay ra, vẫn bị phá một cách đơn giản, khiến cho tử đỉnh, trực tiếp đập lên người Tống Khuyết.

Tống Khuyết rú lên một tiếng kêu thê lương thảm thiết, mắt gã mở mạnh ra, vốn cho rằng vòng triều tịch thứ chín trong cơ thể đã sắp hoàn thành, giờ phút này, lại bị Bạch Tiểu Thuần ngang nhiên cắt đứt, ảnh hưởng trực tiếp đến căn cơ, trong đan điền của gã, đạo cơ tầng thứ chín chưa được ngưng kết đã vỡ vụn từng mảnh.

Tại thời điểm vỡ vụn, địa mạch chi khí được hình

thành bởi vòng triều tịch thứ chín không cách nào lưu lại cơ thể Tống Khuyết, liên tục khuếch tán từ trong người gã, bóp méo bốn phía, vốn phải biến mất ra xung quanh, dung nhập vào thế giới, như là trở về thiên địa.

Nhưng chẳng biết vì sao, dưới sự nỗ lực Tống Khuyết, gã đã đem địa mạch chi khí trong cơ thể, ngưng tụ đến một chỗ, hóa thành một cột sáng xông thẳng lên trời, làm như vậy, càng khiến địa mạch chi khí tăng tốc độ quay về thế giới.

Mà trên bầu trời, vòng xoáy thứ chín của gã, giờ phút này cũng ngừng xoay tròn, mắt thường có thể thấy nó bắt đầu sụp đổ.

Trong Vẫn Kiếm Thế Giới, đệ tử bốn tông thấy được một màn này, toàn bộ đều hoảng sợ, từng người một hét lên kinh ngạc.

"Tống Khuyết đã thất bại! !"

"Hắn bị Bạch Tiểu Thuần trực tiếp cắt đứt lần triều tịch thứ chín!"

"Trời ạ, việc này đã vượt qua thù sinh tử, đó là mối hận hủy đạo! !"

Cảm xúc của tất cả mọi người chấn động mạnh mẽ, Hứa Tiểu Sơn ở phương xa đang gấp rút chạy nhanh tới, lúc này bước chân ngừng lại, thở dài, không tiếp tục đến gần.

Chỗ xa hơn, Cửu Đảo lau đi máu tươi ở khóe miệng, đang dốc sức tu hành, giờ phút này có điểm cảm thấy, lại đột nhiên mở mắt, trong mắt lộ vẻ hoảng sợ.

"Bạch Tiểu Thuần... Ở nơi này, đã vô địch! !"

Quỷ Nha nắm chặt nắm đấm, gã vốn là một người không có quá nhiều cảm xúc, nhưng tại chớp mắt này, cảm xúc không ngừng sinh sôi trong lòng gã, không nói ra được đây là cảm giác gì.

Mà Thượng Quan Thiên Hữu thì hít vào một hơi, giống như bị một con rắn độc cắn xé trong lòng, loại điên cuồng này, khiến sự ganh ghét của y đối với Bạch Tiểu Thuần, đã đến mức cực hận.

"Bạch Tiểu Thuần, nếu không có ngươi, tất cả mọi thứ lúc này, hẳn là của Thượng Quan Thiên Hữu ta đấy! !"

Trong lúc tất cả mọi người ở đây đều bị chấn động, thân thể Tống Khuyết cũng cấp tốc lui về phía sau, gã phun ra máu tươi, ánh mắt đỏ thẫm, tóc tai bù xù, ánh mắt kia phảng phất muốn cắn người, phát ra tiếng gào rú đã thê lương đến cực hạn.

"Bạch Tiểu Thuần! !"

Lần triều tịch thứ chín của gã đã thất bại, hiện tại chỉ có tám lần triều tịch đang ngưng kết rất nhanh trong người, lúc gã lùi về phía sau, một luồng tu vi Trúc Cơ không ngừng mà bạo phát, vượt xa trước đó, càng ngày càng mạnh.

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên, thân thể lao ra trong nháy mắt, trực tiếp nhấc lên âm thanh phá không, lúc xuất hiện đã ở trước mặt Tống Khuyết, toàn thân hắn lấp loáng ánh kim, hai ngón tay phải nhanh như chớp hướng thẳng đến yết hầu Tống Khuyết.

Toái Hầu Tỏa!

Trong tích tắc khi va chạm với thân thể Tống Khuyết, hai tay Tống Khuyết bấm niệm pháp quyết, mở mạnh miệng, lập tức một quả cầu máu phun ra từ miệng gã, quả cầu máu này chỉ có kích thước bằng cái móng tay, nhưng nháy mắt khi nó xuất hiện, cho dù lúc này Bạch Tiểu Thuần đã đạt đến địa mạch đỉnh phong Trúc Cơ cũng cảm nhận được một sự nguy hiểm mãnh liệt.

Linh lực ẩn chứa trong quả cầu máu kia, gần như khủng bố!

Nhưng giữa lúc nguy hiểm này, hết lần này tới lần khác hắn lại có một tia quen thuộc, loại cảm giác này Bạch Tiểu Thuần mới gặp lần đầu, hắn cũng không biết là vì cái gì.

Trong nháy mắt, hai ngón tay hắn liền đụng vào quả cầu máu này, tiếng nổ rung trời, giữa Bạch Tiểu Thuần và Tống Khuyết bỗng nhiên bộc phát một đợt trùng kích kinh thiên động địa.

Theo sau vụ nổ, cuồng phong gào thét, lực trùng kích quét ngang bốn phía, thời điểm Quỷ Nha và Thượng Quan Thiên Hữu lui nhanh về phía sau, toàn bộ mặt đất như bị một bàn tay vô hình trực tiếp san bằng.

Khóe miệng Bạch Tiểu Thuần tràn ra máu tươi, thân thể đạp lui về sau, tâm thần chấn động mạnh, với Bất Tử Kim Bì của hắn, vậy mà dưới sự bộc phát của quả cầu máu bé bằng cái móng tay, cũng bị chấn thương, mặc dù thương thế không nặng, nhưng cũng làm Bạch Tiểu Thuần rung động thật mạnh.

Tích tắc khi vừa tiếp xúc với quả cầu máu kia, cái cảm giác quen thuộc trong lòng Bạch Tiểu Thuần càng thêm mạnh mẽ, chẳng qua hắn suy đoán như thế nào cũng không thể tìm được nguồn gốc của sự quen thuộc đó.

"Tại sao lại quen thuộc! ! Quả cầu máu này rút cuộc là cái gì!"

Bạch Tiểu Thuần đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tống Khuyết, giờ phút này Tống Khuyết đã liên tục phun ra bốn ngụm máu tươi, ngực lõm lại, thân thể như cánh diều đứt dây bỗng nhiên bị cuốn ngược, thương thế của gã quá nặng so với Bạch Tiểu Thuần.

Dù sao lúc trước lần triều tịch thứ chín của gã cũng bị cắt đứt, sau khi tu vi trong cơ thể không ngừng ngưng kết, nội tình bản thân gã hiện tại lại ít hơn một bậc so với Bạch Tiểu Thuần, cho nên dù quả cầu máu kia do gã kích phát, gã vẫn bị cắn trả.

Nhưng ánh mắt gã vẫn điên cuồng như trước, nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần càng thêm dữ tợn.

Bạch Tiểu Thuần đang muốn vọt lên, nhưng đúng lúc này, Tống Khuyết không chút dừng lại, chợt xoay người bỏ chạy thật nhanh, giữa lúc chạy trốn, trong tay gã còn xuất hiện một miếng Truyền Tống Ngọc Phù vô cùng trân quý, hung hăng bóp nát, chỉ chốc lát, người hắn được lực lượng Truyền Tống vây quanh, nháy mắt đã biến mất.

Khi xuất hiện, đã ở bên ngoài mấy trăm dặm, lại tăng tốc lần nữa, bay nhanh ra xa.

"Hy vọng hắn không phát hiện, chết tiệt, hắn đến quá nhanh, chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa a... Nhưng cũng không liên quan, mặc dù ta không đạt đến địa mạch đỉnh phong, cũng vẫn có biện pháp vượt qua Bạch Tiểu Thuần, chỉ cần ta thành công, nhất định sẽ giết hắn!" Tống Khuyết nghiến răng, nhấc tay phải lên, một cái la bàn xuất hiện trong tay, cái la bàn này có chín điểm sáng long lanh, dường như đối ứng với chín tiết điểm hắn đã bố trí ở thế giới này lúc trước.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện