Nhất Thụ Nhân Sinh

Tuổi trẻ ơi


trước sau

Vương Thụ Dân thì giống với thứ gì nhất?

Vương Thụ Dân như là mặt trời, không có thì khiến cuộc sống tối tăm buồn bã, 

còn bằng đến gần thì lại đau đớn tổn thương.

- by Tạ Nhất

So sánh này có hơi khập khiễng nhưng đại ý chính là như vậy, nếu dùng từ ngữ quá đẹp đẽ đâm ra mất đi cái hay vốn có.

Vương Thụ Dân, quả thật là một người sống mạnh mẽ và quả quyết hệt ánh mặt trời.

*

Cấp Hai, Vương Thụ Dân và Tạ Nhất lại cùng lớp, một khối có bảy, tám trăm học sinh, Vương Thụ Dân coi như quen gần hết. Sau đợt nghỉ hè, tên tuổi của Vương Thụ Dân càng lúc càng lớn. Bây giờ ai ai cũng biết, vua liều mạng chẳng sợ chết, dám tay không đánh nhau với du côn có dao rồi còn đánh cho chúng tơi bời tan tác, anh hùng khí khái nói được làm được, đầu đội trời chân đạp đất chính là họ Vương ta.

Còn Tạ Nhất là ai? Tạ Nhất là một học trò ngoan, không sinh sự, không tụ hội tụ hè, là bạn trúc mã với Vương Thụ Dân, cùng nhau đến trường, cùng nhau đánh côn đồ. Ừ, quả thật là Tạ Nhất đã từng đánh nhau một lần còn gì.

Vì vậy, mỗi ngày luôn sẽ có cảnh như thế này:

Giờ ra chơi, Vương Thụ Dân cách nửa lớp học đứng hô hào, "Tiểu Tạ, Tiểu Tạ, chơi bóng rổ không?"

Tạ Nhất lắc lắc cuốn sách trong tay.

Vương Thụ Dân bĩu môi, đập trái bóng xuống đất một cái, "Ok, cậu không rảnh!"

Giờ ra về, Vương Thụ Dân sáp tới cạnh Tạ Nhất, móc mấy thẻ chơi game trong túi quần ra, "Đi chơi điện tử không?"

Tạ Nhất nhét tập vở vào trong cặp, lườm một cái, "Biến!"

Vương Thụ Dân bèn ủ ê mà biến, lát sau thì lăn trở lại, tay cầm túi sách, đi theo sau lưng Tạ Nhất.

Tạ Nhất cười một tiếng, "Không phải cậu bảo đi chơi game à?"

"Bỏ cậu lại một mình thì thất đức quá!"

Tạ Nhất bĩu môi coi rẻ, bước nhanh về trước, Vương Thụ Dân tức tốc tiến lên, thỏ thẻ bảo, "Tôi sợ mẹ tôi..."

Tạ Nhất lại bĩu môi khinh bỉ, Vương Thụ Dân nhác chừng sắc mặt của đối phương, rồi gãi đầu, xách cặp trên vai, thở dài một cái, "Anh hùng khí đoán... Chặc chặc chặc... Tôi là sợ cậu không cho tôi copy bài tập."

Ừ, bấy giờ mới tính là nói thật đây.

Tạ Nhất khịt mũi một cái, dùng ánh mắt nhìn cây cỏ ven đường mà ngó Vương Thụ Dân, đoạn cho tay vào trong cặp lấy một cuốn vở bìa xanh ra cho tên kia.

Vương Thụ Dân như được đặc xá, lấy cuốn tập như đón thánh chỉ, "Ôi Tiểu Tạ cậu đúng là anh em tốt của tôi. Tới đây, để tôi xách cặp cho cậu." Nói đoạn liền kéo lấy cặp sách của Tạ Nhất, rồi hoan hỉ mà hát, "Một ơn cứu mạng kia suốt đời ghi tạc, anh hùng ta chính khí ngời ngời..."

Bóng chiều ngả về tây, nắng vàng trải dài trên con đường vắng, Tạ Nhất nhoẻn miệng cười một tiếng, tiếu ý ung dung phong nhã, đẹp đến nghẹn lòng.

*

Thời gian một dòng chảy xuôi, ngày tháng như bóng câu qua cửa, cơ thể thiếu niên cũng dần dần biến đổi, những đường nét con trẻ phai mờ, thay vào đó là sự chín chắn dẻo dai. Con gái thì như đóa hoa hé nở, dáng dấp yểu điệu nhu mì. Con trai lại như cái cây vươn mình, trổ giò vỡ giọng, tiếng nói trầm ấm nom rất ra dáng người lớn.

Thiếu niên đang trong lúc dậy thì cằm bắt đầu lún phún mọc lông măng hoặc có thể cho là râu cũng được. Quan hệ trai gái cũng không còn bình hòa như trước mà tựa hồ có khoảng cách. Bạn bè vốn quen thói to tiếng cạnh khóe cãi nhau nay lại đâm ra dè chừng lạ lẫm, tay chân tình cờ đụng phải thì đều lẹ làng né đi như phải bỏng.

Hồi tiểu học, thầy cô thường xếp cho bạn nam ngồi cùng bàn với bạn nữ, ở giữa vạch một đường kẻ đỏ chói làm ranh giới, nhưng lại chẳng ai xem trọng chuyện đó. Thế nhưng khi lớn hơn một tí, như có bức tường vô hình ngăn cách nam và nữ, khi thầy cô xếp chỗ ngồi, chỉ cho phép bạn cùng giới ngồi chung với nhau. Lẽ nào không sợ học sinh tụ tập nói chuyện bỏ học sao?

À, cái đó thì làm sao mà đáng lo hơn cái khác được, có phải không?

Thời kì mới lớn bao giờ cũng đáng lo, lúc nào cũng như có một màn sương bao bọc lấy tâm tình, cảm xúc cũng dễ dàng dao động, ưa mủi lòng, ưa nổi nóng và cũng ưa rung rinh cảm nắng. Mọi thứ cứ đến không một dấu hiệu báo trước. Sau một thời gian lại im ắng lắng xuống.

*

Vương Thụ Dân bắt đầu thấy khó ở. Tạ Nhất ngồi bên vẫn yên lặng ghi chép, cẩn thận nghe cô giáo giảng bài. Vương Thụ Dân hết thất thần nhìn bảng đen lại lướt mắt ngó cô giáo rồi dừng mắt ở cái bàn trước bàn giáo viên... Ồ, cái nhỏ thắt bím đó là ai, sao nhìn chướng mắt quá vậy.

Vương Thụ Dân ngẩn ra nhìn cái bím tóc xinh xắn kia một lúc, tim chợt nảy thình thịch, dựng cuốn sách trên bàn đứng lên, nói khẽ với Tạ Nhất, "Tôi nằm một chút, cậu canh chừng giùm tí nhé."

Tạ Nhất quá quen với chuyện này nên chẳng buồn nổi cáu, chỉ tiếc hận nhìn Vương Thụ Dân một cái rồi thở dài, lấy quyển vở của tên kia qua chỗ mình, tranh thủ chép hộ.

Vương Thụ Dân bấy giờ cũng không còn thấy thẹn thùng gì nữa, vùi mặt vào tay, nhắm mắt lại, thế nhưng cái gáy trăng trắng cùng bím tóc đen nhánh vẫn cứ lấp ló hiện lên trong đầu.

Thiệt tình, con gái con lứa ăn gì mà cần cổ trắng quá vậy, còn trắng hơn Tạ Nhất... Không đúng, Tạ Nhất là nam sao lại mang ra so được!

Nhỏ tên gì ta? Hình như là Nghê Hiểu Thiến, là đứa ưa khóc nhè lớp kế bên hồi tiểu học. Mới đây chẳng bao lâu mà sao lại khiến người ta nhìn không ra thế này? Nhớ hồi nào tóc của nhỏ chỉ le que vài cọng như đuôi chuột ấy, sao giờ lại vừa nhiều vừa đen vậy? Lúc bé thì xí gái còn bây giờ sao mặt mày xinh xẻo như hoa nở ấy?

Còn nhỏ thì là nhỏ mít ướt suốt ngày chảy nước mũi, thế mà hiện giờ cũng lớn lên thành thiếu nữ điệu đàng dễ thương thế ư?

Nghê Hiểu Thiến Nghê Hiểu Thiến Nghê Hiểu Thiến Nghê Hiểu Thiến...

Vương Thụ Dân bật dậy, hai má đỏ bừng, khiến Tạ Nhất giật mình nhảy dựng. Trái tim nảy lên liên hồi tưởng chừng rớt ra ngoài lồng ngực, Vương Thụ Dân ánh mê ly ngây ra một lúc rồi lại ụp mặt xuống bàn, rên một tiếng.

Tạ Nhất nhìn cô giáo trừng mắt lườm hai đứa, lại ngó Vương Thụ Dân như đang lên đồng, bèn cúi đầu hỏi, "Cậu... cậu bị đau bụng à?"

Vương Thụ Dân ngước đầu lên nhìn Tạ Nhất, buồn

khổ chớp chớp con mắt, "Tiểu Tạ... tôi vong trận bỏ mạng đây, cậu, cậu, cậu nói với ba mẹ tôi, bảo họ nén bi thương, nhân lúc còn trẻ mà sinh thêm thằng cu, mười tám năm sau... Úi!"

Tạ Nhất đập cuốn sách bài tập toán dày cui lên đầu Vương Thụ Dân một cái.

*

Người bước đến gõ nhẹ vào đời, khiến tôi mở mắt nhìn thế giới.

Nhìn xem nhân gian có còn độc hành xoay chuyển.

Làn gió xuân thì rộn ràng thổi mát tuổi thanh tân.

Một tuần sau, đồng chí Vương Thụ Dân bấy giờ đã nếm đủ cơn tương tư đau khổ, bèn quyết đoán viết một lá thư tình đầy bi hoan sầu muộn, bao gồm cả lỗi chính tả, len lén bỏ vào hộc bàn của Nghê Hiểu Thiến.

Ai ui, xem ai đang đỏ mặt kìa? Ai u, bạn nam thích bạn nữ! Ai u, Vương Thụ Dân cảm nắng Nghe Hiểu Thiến.

Lời đồn cứ dần dần lan xa, mọi người truyền tai nhau không dứt, chẳng mấy chốc cả khối lớp Tám đều biết tin Vương Thụ Dân và Nghê Hiểu Thiến đang cặp kè ăn muối mè với nhau.

Lúc tan học, Tạ Nhất cảm thấy lỗ tai yên tĩnh hơn rất nhiều. Tên ôn thần Vương Thụ Dân sau lần tỉnh tò với lời lẽ chân tình thắm thiết giờ đã thành công cưa đổ con gái người ta, hiện tại đang lu bù cuốn quýt ở bên cạnh bạn gái nên không còn quấy rầy Tạ Nhất nữa. Nhưng bất ngờ yên ắng như thế lại thấy như thiếu vắng điều gì đó. 

Mỗi ngày khi lên lớp, cái tên lỗ mãng kia cứ như uống phải thuốc kích thích mà làm đủ trò dở hơi, xé tập xếp máy bay viết lời tình yêu rồi phóng vèo vèo trên đầu các bạn để gửi đến cho người yêu bé bỏng, hại cả lớp chẳng ai được yên thân. 

Thỉnh thoảng, Tạ Nhất cũng liếc mắt nhìn thử nội dung Nghê Hiểu Thiến biên đáp lời trên máy bay tình yêu, toàn mấy thứ phải nói là nhảm ruồi hết sức. Ví như, trưa nay tụi mình ăn gì nà, con nhỏ C kia thấy ghét quá nà, mặt bà cô Anh văn lại nổi thêm mụt mụn nà, thằng A với nhỏ B có tình ý với nhau nà, cô X nói xấu sau lưng thầy Y nà...

Tạ Nhất bực mình không biết hóa ra con nhỏ Nghê Hiểu Thiến đó coi vậy mà cũng nhiều chuyện ưa tọc mạch kinh khủng. Con nhỏ mắt hí mũi tẹt đó thì có chỗ nào mà đẹp chứ?

Khiếu thẩm mỹ của Vương Thụ Dân thật chẳng ra làm sao, chắc phải sắm cho tên này cái gương thôi.

Nghê Hiểu Thiến nói nhiều, Vương Thụ Dân cũng bắt chước nói nhiều theo. Suốt ngày cứ chuyện bé xé to, không việc gì cũng chèo kéo Tạ Nhật mà rằng, "Tiểu Tạ, tôi nói cậu nghe, hôm qua tôi và Hiểu Thiến tới bãi tập đằng sau sân bóng ngắm hoa thì trông thấy một cụm hoa thủy tiên rất đẹp. Hiểu Thiến nói cây tỏi trông xấu vậy mà nở hoa xinh ghê. Cậu nói xem, có ai mà ngốc như nàng không chứ, tỏi làm sao mà đẹp thế được, thủy tiên rõ ràng là thuộc họ hành."

...Vương Thụ Dân cậu mới là đồ ngốc ấy!

"Hôm nay Hiểu Thiến tặng tôi một hũ kem bôi tay, thơm lắm, bảo tôi xài đi, cậu nói đàn ông con trai ai dưỡng tay làm gì, cậu lấy không, cho cậu đó."

...Người ta là sọt rác của cậu à, không thích thì vứt sang cho rảnh nợ?

"Ui da đau chân quá, mới nãy đi mua bánh bao cho Hiểu Thiến, nhỏ chê căn tin bán đồ không ngon nên ra cái tiệm kia xa ơi là xa, lại còn phải xếp hàng hết nửa tiếng đồng hồ."

...Hiểu Thiến Hiểu Thiến Hiểu Thiến Hiểu Thiến. Đầu cậu không có não à, ngoại trừ Hiểu Thiến ra thì không còn gì nữa?

Những lời này Tạ Nhất không bao giờ nói ra, suốt ngày chỉ có mỗi Vương Thụ Dân là lải nhải. Đôi khi Tạ nhất chỉ cười một tiếng hoặc trêu chọc vài câu, ngực cứ thấy tưng tức, càng lúc càng khó chịu hơn.

"Tiểu Tạ, tôi nói này, hôm nay Hiểu Thiến hôn tôi đấy." Vương Thụ Dân mơ màng chống cằm, cười ngu ngơ như thể tên thiểu năng, đã vậy mắt còn long lanh lấp lánh, đoạn lại chỉ vào má mình, "Hôn chỗ này này, thiệt là đã..."

Tạ Nhất bỗng nhưng lại không nghe được tiếng nào, chỉ thấy miệng Vương Thụ Dân khép rồi lại mở, xổ ra một tràng Hán ngữ, song lại chẳng có âm thanh nào lọt được  vào tai.

Nghê Hiểu Thiến hôn Vương Thụ Dân.

Hôn...

Tạ Nhật giằng quyển sách thật mạnh lên bàn, nhíu mày hỏi, "Cậu đã nói xong chưa? Tôi còn bài tập chưa làm này!"

Vương Thụ Dân ngây người ra. Tạ Nhất lúc nào cũng ôn hòa nhỏ nhẹ, chưa bao giờ thấy Tạ Nhất tức giận, thậm chí trợn mắt lườm nguýt cũng không, ấy vậy mà đùng một cái tự dưng lại nổi nóng mà quát tháo? Vương Thụ Dân ngượng ngùng, chẳng biết làm sao, ngước đầu lên thì thấy bạn gái quay xuống cười với mình một cái. Vì vậy liền thành Vương Ngu Ngốc mà đần mặt ra cười đáp lại, tâm trí cũng mơ màng tận chín tầng mây.

Tim hồng cứ bay phấp phới tứ phía.

Buổi chiều tan học, Vương Thụ Dân theo lẽ thường nắm tay Nghê Hiểu Thiến đi ra lớp trước. Tạ Nhất ngồi yên tại chỗ, trừng mắt nhìn quyển sách chưa khép, nhưng chẳng chữ nào vào đầu. Mọi người trong phòng cũng dần dần tản đi, trời một lúc một tối hẳn. Sau cùng chỉ còn lại mỗi mình Tạ Nhất.

Mất một đỗi lâu Tạ Nhất mới giật mình hồi tỉnh lại, thu dọn sách vở, đeo cặp lên vai. Khi bước ra lớp thì nhác thấy chồng tập trên bàn giáo viên, quyển vở trên cùng có nhãn đề tên Nghê Hiểu Thiến.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện