- Quý cô xinh đẹp có thể làm với tôi vài ly chứ?
Một người đàn ông với bộ quần áo vest chỉnh tề, nhìn thì ra dáng lịch lãm nhưng khuôn mặt lại lộ sự thèm muốn với Lam Thiên.
Thật ghê tởm!
Trước lời gọi mời của người đàn ông đó, Lam Thiên cố gắng không để lộ sự khinh miệt của bản thân với người đàn ông này.
Cô mỉm cười:
- Thật xin lỗi! Tôi không uống được đồ uống có cồn.
- Vậy quý cô sẽ nâng ly rượu vang này để chúc mừng tôi chứ?
- Tất nhiên là được rồi! Tôi rất sẵn lòng!
Người đàn ông lúc này thầm cười đắc ý trong lòng, tay nâng ly rượu vang lên, mắt nhìn Lam Thiên, thầm nghĩ: Quý cô đây sớm muộn gì cũng thuộc về mình.
Thật khiến mình mong chờ vào giây phút đó mà\~
Lam Thiên dường như nhìn thấu được cái suy nghĩ bẩn thỉu của người đàn ông kia.
Thật ngu ngốc! Dường như ông ta quên thứ càng đẹp càng độc.
Lam Thiên nâng ly rượu lên và nói:
- Chúc mừng ông đã khởi nghiệp thành công nha!
Cô nói xong thì cũng đặt ly rượu xuống.
Bỗng...
Keng keng- tiếng của một vật bằng sắt rơi xuống.
Lam Thiên khẽ mỉm cười, quả nhiên như cô dự đoán.
Cô lúc này vào vai diễn của mình, tỏ vẻ bất ngờ:
- Hửm!? Có chuyện gì sao?
Cô quay đầu ra phía khác, cũng chả có gì to tát, chỉ là nhân viên phục vụ vô tình làm rơi đồ xuống mà thôi.
Cô biết rất rõ, trong lúc mình để ý ở bên khác, thì người đàn ông ghê tởm kia đã rắc xuống một loại bột trắng có tác dụng như thuốc ngủ vào chiếc bánh trên đ ĩa của cô.
Dù vậy, nhưng cô vẫn diễn tròn vai nạn nhân của mình.
Cô dường như đang cố tình khiến mọi chuyện đi đúng với cái suy nghĩ bi3n thái của người đàn ông kia.
Cô cầm đ ĩa bánh kem của mình lên, cười khinh bỉ trước cái chiêu trò cũ rích và hạ đẳng này.
Người đàn ông kia thì cứ nghĩ mình là gà hoá ra cũng chỉ là thóc mà thôi.
Giống như khổng tước cỏn con mà cữ ngỡ mình là phượng hoàng hùng dũng vậy.
Lam Thiên từ từ ăn chiếc bánh kem ngon lành này.
Bỗng đầu cô choáng, người cô mệt lả đi, mắt cô cũng dần dần tối lại, cảm giác như cơ thể cô đã ngã xuống sàn.
Bên tai cô còn nghe tiếng vọng lại của gã đàn ông kia:
- Mọi người đừng lo lắng, có vẻ như cô ấy đã mệt mỏi với bữa tiệc này nên đã ngất đi một lúc.
Tôi sẽ đưa cô ấy vào phòng nghỉ ngơi.
Mọi người xung quanh cũng không còn xôn xao nữa, vì họ dường như tin vào những gì người đàn ông này nói.
Một đám ngu ngốc!
Nhưng ở đằng sau đám đông đó, một người đàn ông kì lạ, ánh mắt đỏ ngầu dần dần hoá màu nâu thường như bao người khác.
Khuôn mặt bị che đi bởi bóng tối, nụ cười đầy quỷ dị, nhưng mà không một ai thấy điều bất thường ở người đàn ông bí ẩn kia.
...----------------...
Gã đàn ông ghê tởm bế Lam Thiên lên và đưa cô đi ra khỏi bữa tiệc.
Ông ta bế cô đến một căn phòng, cẩn thận đặt cô xuống giường.
Gã cũng khoá trái cửa căn phòng lại.
Giờ đây trên khuôn mặt ông ta để lộ sự thèm muốn, sự bi3n thái.
Ông ta nhìn Lam Thiên với ánh mắt thèm thuồn, mỉm cười một cách kinh tởm.
Bàn tay bẩn thỉu đó nhẹ nhàng kéo xuống chiếc dây váy của Lam Thiên.
Lúc này cô cũng mở mắt ra và khinh bỉ nói:
- Quý ông đây cho hỏi đang làm gì với cơ thể tôi vậy?
Ông ta giật mình và sợ hãi.
Những điều