Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Kϊƈɦ hôn


trước sau

Bùi Xuyên đi đến tiểu khu ngày xưa, đêm mùa xuân tháng ba vẫn rất lạnh lẽo.

Kim Tử Dương hết sức thấp thỏm nói: “Xuyên ca, anh cứ thế đến đưa tiền cho người ta sẽ bị người ta đánh đó.”

Rốt cuộc đối với Triệu Chi Lan mà nói thì Hoắc Húc chính là đang nhắm đến Bối Dao, mà Bùi Xuyên cũng nghĩ đến con gái người ta, hai người chẳng khác gì nhau.

Triệu Chi Lan nhận tiền của ai thì trong lòng đều không vui vẻ.

Bùi Xuyên nói: “Tôi biết.”

“Thế mà anh còn muốn đi?”

Bùi Xuyên lắc đầu: “Không đi.”

“Vậy…… Anh không tranh với Hoắc Húc sao?”

Con ngươi của Bùi Xuyên ám ám, gió đêm thổi tới trêи người bọn họ, lanh lẽo vô cùng. Bùi Xuyên ôm một mối tâm sự, sáng tối đan xen. Triệu Chi Lan không cần tiền của Hoắc Húc thì càng không cần tiền của anh.

Bùi Xuyên rất rõ ràng việc này, giống như Kim Tử Dương nói, nếu đến Hoắc Húc mà Triệu Chi Lan còn xem thường thì dựa vào cái gì bà phải coi trọng một kẻ tàn phế còn từng ngồi tù như anh chứ?

Để Triệu Chi Lan tiếp nhận anh rất khó, phi thường khó.

Bùi Xuyên nói: “Cậu về đi, tôi có biện pháp.”

“Xuyên ca, cái sắc mặt này của anh khiến em thực lo lắng. Anh sẽ không làm việc gì ngốc nghếch chứ? Đừng nha, em rất hoảng.”

Bùi Xuyên nói: “Không cần đoán mò, về đi!”

Kim Tử Dương sờ soạng lấy ra một tấm thẻ nói: “Chỗ này có 30 vạn, nếu không?” Nếu không thì cứ giữ tấm thẻ hơn 500 vạn kia còn lại đưa tấm này cho Triệu Chi Lan bọn họ.

Ánh mắt Bùi Xuyên đen nhánh: “Không cần, đêm nay tôi sẽ không đưa tiền qua.”

Kim Tử Dương không rõ Bùi Xuyên muốn làm cái gì, lưu luyến mỗi bước đi, cuối cùng vẫn rời đi.

Bùi Xuyên ngước mắt nhìn đèn sáng nhà Bối Dao, ở trong bóng đêm lẳng lặng nhìn về nơi đó. Bóng dáng anh thẳng tắp như cây tùng, gió lạnh cũng không khiến cơ thể anh lạnh mà trong lòng ngược lại cuộn trào dung nham.

Sau một lúc lâu, nhà Bối Dao tắt đèn. Bùi Xuyên gửi cho cô một tin nhắn ——【 Dao Dao, anh đang ở dưới tầng nhà em】

~~~

Lúc Bối Dao nhận được tin nhắn còn tưởng mình nhìn lầm, khϊế͙p͙ sợ vô cùng. Không phải Bùi Xuyên còn đang trong thời gian thi hành án sao?

Nhưng mà dãy số này xác thật là số anh trước kia từng dùng qua.

Cô rất có ý thức nguy cơ lặng lẽ từ ngoài cửa sổ nhìn ra phía xa, thấy trong chỗ tối có một thân ảnh mơ hồ nhưng cô nhận ra đúng là anh.

Trong lòng Bối Dao khϊế͙p͙ sợ, vội vàng mặc áo khoác nhẹ nhàng xuống tầng.

Hai ngày nay Triệu Chi Lan trù tiền trả tiền, hiện tại vất vả lắm mới ngủ được, Bối Dao sợ đánh thức bà nên bước đi rất nhẹ nhàng.

Gió xuân se lạnh, Bối Dao đi đến trước mặt anh, Bùi Xuyên rũ mắt nhìn cô.

Nửa năm không thấy, mỗi lần gặp được cô quả thực không dễ dàng gì.

Anh ẩn giấu tâm sự, nhìn cô cười.

Bối Dao nói: “Anh…… Anh không phải còn mấy năm nữa mới ra ngoài sao?”

Bùi Xuyên thấp giọng nói: “Anh được giảm hình phạt, kết thúc rồi.” Lúc anh nói lời này thì trong lòng bàn tay thấm ra mồ hôi lạnh. Sợ cô nghi ngờ thắc mắc vì sao trước đó không nói với cô, cũng sợ vạn nhất trong khoảng thời gian này cô đã thích con nhà giàu Hoắc Húc kia nên lúc nghe được tin anh ra tù thì cảm thấy thất vọng.

Cô lại giống như không thể tin được, nghiêng đầu nghĩ nghĩ.

Anh trầm mặc, chờ đợi phán quyết cuối cùng của cô.

Mỗi một giây trôi qua đều rất thong thả, sau đó cô đột nhiên nhào vào ngực anh. Trêи người anh mang theo hàn khí đêm xuân nên hơi lành lạnh.

Cô cười đến vui vẻ: “Về sau anh sẽ được tự do sao?”

Băng giá trong lòng anh từng chút tan ra, anh vươn hai tay ôm lấy cô, tiếng nói khô khốc, thấp gọng nói: “Ừ.”

Bối Dao nói: “Vậy tốt quá rồi, anh nói với em sớm để em đi đón anh mới phải. Em nghe nói ra tù phải đốt pháo xua đen đủi đúng không? Ngày mai được không?”

Anh gắt gao ôm lấy cô, nói: “Được.”

Bối Dao không nói với anh về việc của Hoắc Húc, ở trong mắt cô thì đây là phiền toái rất lớn. Trong bút ký, lúc cô nhắc đến Hoắc Húc thì giọng điệu rất căm hận, giữ kín như bưng. Bùi Xuyên mới ra tù, hai bàn tay trắng, cô không dám để anh vì việc này mà xảy ra chuyện gì.

Bối Dao nói: “Về sau anh có tính toán gì không?” Anh sẽ về Bùi gia sống sao?

Đôi mắt đen của Bùi Xuyên phản chiếu bộ dáng của cô: “Anh sẽ tìm công việc đứng đắn để làm, nỗ lực tiến lên có được không?”

Cô gật gật đầu, vô cùng cao hứng đáp: “Vâng!”

Bùi Xuyên trầm mặc một lát, tận lực bình tĩnh mà bổ sung: “Tiền lương sẽ không quá thấp.”

Cô nghĩ nghĩ: “Cái này không sao, công việc phải an toàn, đừng quá mệt là được. Chúng ta từ từ cố gắng.” Cô biết Bùi Xuyên là một người rất liều mạng.

Bối Dao có chút tiếc nuối vì Bùi Xuyên không được học đại học. Cô không biết trong ngục giam là cuộc sống thế nào, cô không ghét bỏ anh mà là đau lòng anh rõ ràng là Trạng Nguyên thi đại học, nhân sinh không duyên cớ lại thiếu hụt một đoạn, sau này đều biến thành màu xám.

Hai năm trước Bối Dao bị bạn cùng phòng nói nhiều thì cũng lo lắng anh không tìm được công việc tốt, nhưng việc này không sao, cô có thể nuôi anh. Có điều Bùi Xuyên của cô vốn dĩ đã tự ti, cô sợ anh khổ sở.

Hầu kết của Bùi Xuyên giật giật: “Dao Dao, sang năm em tốt nghiệp rồi, có tính toán gì không?”

Cô nghĩ nghĩ: “Em muốn làm bác sĩ khoa nhi, tốt nghiệp xong đi thực tập, sau đó chuyển sang chính thức rồi nói sau.”

Anh nhấp môi, trong tương lai mấy năm sau của cô không có việc …….. kết hôn với anh.

Cô gái 21 tuổi mà nói đến kết hôn thì quá sớm, ai cũng sẽ không nghĩ ở tuổi này sẽ kết hôn. Lúc tuổi trẻ mọi người thường thích dốc sức làm việc và sống tự do, tuổi cô như này nên chắc không thích bị hôn nhân trói buộc.

Giọng anh khàn khàn: “Dao Dao, về sau anh sẽ đối xử với em thực tốt.”

Cô không hiểu rõ Bùi Xuyên vì sao lại nói như thế nhưng trong mắt cô sáng rực, có chút thẹn thùng, nhẹ nhàng gật gật đầu.

Anh bị ánh mắt đơn thuần của cô nhìn khiến trong lòng đau đớn. Nghĩ đến chuyện mình sắp làm, trong lòng Bùi Xuyên áy náy lại sợ hãi, anh thấp giọng nói: “Nếu có một ngày anh làm một việc mà em không thích thì em có trách anh không?”

Bối Dao nghi hoặc nói: “Chuyện gì mà em không thích?”

Bùi Xuyên nói: “Ví dụ như…… Can thiệp vào tương lai của em.”

Cô nghiêm túc nghĩ nghĩ: “Nếu thực nghiêm trọng thì em sẽ tức giận, nếu em không

thích sẽ tức giận, cho nên anh đừng làm chuyện khiến em tức giận nhé?”

Anh trầm mặc một lát, sờ sờ tóc cô rồi nói: “Được.”

Ban đêm gió có chút lạnh, anh ngắm nhìn đôi mắt cô, trong lòng vừa chờ mong lại chua xót.

Đời này anh chỉ lừa cô một lần cuối cùng này nữa thôi.

Hoắc Húc làm cho anh có cảm giác nguy cơ cực lớn. Kim Tử Dương hỏi anh không muốn tranh giành sao? Không có khả năng không tranh, anh nhất định phải tranh giành bằng được!

Anh không chỉ muốn tranh, mà sẽ trực tiếp tranh đến kết quả cuối cùng. Anh muốn cùng cô kết hôn.

Nhưng Bối Dao tạm thời chưa nghĩ đến kết hôn, ý nghĩ của cô rất đơn thuần, giống với những cô gái trẻ khác. Cô nghĩ tốt nghiệp xong thì đi thực tập tìm công việc, cuối cùng sẽ yêu đương mấy năm, lựa chọn người thích hợp để kết hôn. Bùi Xuyên nghĩ, có lẽ để đến vài năm sau thì người cô chọn chưa chắc đã là mình.

Giống anh đã nói trước kia, đời người gặp rất nhiều việc, có thể có nhiều lựa chọn, cũng sẽ động tâm, sẽ thay lòng đổi dạ. Anh vốn định cho cô cơ hội hiểu biết thế giới, nhưng hiện tại lại có người cho anh rằng anh có khả năng sẽ đánh mất cô.

Năm cao nhị ấy anh hạ quyết tâm không làm trò trước mặt cô nữa, vĩnh viễn tôn trọng quyết định cuối cùng của cô.

Nhưng chuyện của Hoắc Húc khiến cảm giác sợ hãi trong lòng anh tỏa ra.

Anh không đợi được, không thể chờ, thậm chí sợ hãi cho Bối Dao thời gian để lựa chọn.

Đúng, Bùi Xuyên không hoàn mỹ, anh không có bằng cấp cao, sẽ không dỗ dành người khác, hiện tại cũng không có bao nhiêu tiền tiết kiệm, thậm chí thân thể tàn khuyết nhưng thế thì sao?

Thế thì thế nào…… Anh là đàn ông nên anh phải tranh một lần.

Nếu cứ để như bình thường thì đời này Triệu Chi Lan sẽ không bao giờ chấp nhận anh. Nhưng có chuyện của Hoắc Húc này thì anh có thể lợi dụng, để Bùi Xuyên có cơ hội phản kϊƈɦ.

Bùi Xuyên thừa nhận mình đê tiện, nhưng anh muốn đến bức Triệu Chi Lan đưa ra lựa chọn để bà đem con gái bảo bối giao cho mình.

Ở bên ngoài nhiều cũng lạnh, Bối Dao cảm nhận được ngực anh lạnh lẽo thì không biết anh đứng hứng gió bao lâu rồi.

Cô nói: “Ngày mai chúng ta sẽ đi mua pháo chúc mừng anh ra tù. Em sắp phải trở về trường học rồi, để mấy ngày nữa thì không tốt. Mấy ngày nay nhà em bận việc, không thể ở bên anh được, đợi mấy ngày nữa em sẽ ở cùng anh nhé.”

Cô nghĩ nghĩ, sợ Bùi Xuyên không có tiền để dừng chân, lại không dám đem người mang về nhà mình —— hai ngày này Triệu Chi Lan cáu giận vô cùng.

Bối Dao sờ sờ túi áo, lấy ra toàn bộ tiền đưa cho anh: “Trước tạm chấp nhận ở khách sạn trước, ngày mai chúng ta sẽ đi tìm phòng ở có được không?”

Anh không muốn tiền của cô: “Trêи người anh có tiền.”

Bối Dao biết anh mẫn cảm nên cũng không miễn cưỡng: “Bên ngoài lạnh lẽo, trời cũng đã khuya, Bùi Xuyên, anh về nghỉ ngơi thật tốt. Em cũng phải về nhà đây.”

Bùi Xuyên bỗng nhiên cầm lấy tay cô.

Trong mắt cô là ôn nhu và bao dung, mang theo nụ cười nói: “Sao thế?”

Bùi Xuyên mím môi nói: “Anh có thể…… hôn em không?”

Má cô nóng lên, rốt cuộc cũng thẹn thùng, ngón tay xoắn vào nhau, sau một lúc lâu mới gật gật đầu. Việc này…… Sao còn phải hỏi ra chứ?

Anh nâng cằm cô lên, cúi đầu, môi dừng trêи môi cô.

Bùi Xuyên ôm lấy mặt cô, hầu kết lăn lộn.

Gió thực lạnh, nhưng môi anh lại rất nóng.

Tối nay bầu trời không trăng, bàn tay dày rộng của anh di chuyển xuống, dừng trêи cổ mềm mại của cô. Da thịt con gái mềm mại, ấm áp khiến người ta muốn hung hăng đụng vào. Ngón tay anh cũng dùng sức lớn hơn. Lòng bàn tay thô ráp vuốt ve, khiến cô gái nhỏ dưới tay hơi run rẩy.

Bối Dao choáng váng mà nhớ tới năm nhất cô nhìn thấy Tần Đông Ni cùng bạn trai kϊƈɦ hôn, khi đó cô lặng lẽ cảm thán thật kịch liệt.

Nhưng đêm nay…… Đêm nay……

Cô thở hổn hển thật lâu, Bùi Xuyên dùng ngón cái nhẹ nhàng lau khóe môi cho cô.

Anh cất giọng khàn khàn: “Em về nhà đi.”

Mặt cô đỏ bừng, đi đường như đang bay, chờ đến lúc vào phòng đóng cửa lại, cô vội dùng chăn che mình lại. Có như thế cô mới cảm nhận được trái tim đang nhảy bang bang, ở trong đêm tối hết sức rõ ràng.

~~~

Ngày hôm sau Bối Dao đi mua pháo, lặng lẽ cùng Bùi Xuyên đốt.

Bùi Xuyên tạm thời ở khách sạn, nhìn Bối Dao đốt pháo hoa xong lại vội vã về nhà, anh trước sau vẫn vô cùng bình tĩnh.

Kim Tử Dương lại giống như kiến bò trêи chảo nóng, không biết Bùi Xuyên đang có ý tưởng gì, Kim Tử Dương vội muốn chết.

“Xuyên ca, dì Triệu hẳn là rất gấp rồi. Hiện tại anh không đưa tiền qua thì chẳng lẽ chờ Hoắc Húc nhanh chân đến trước sao?”

Bùi Xuyên xoa xoa ngón tay: “Ừ.”

“Ngọa tào! Anh nói cái gì?”

Lúc niên thiếu tất cả mọi người đều biết Bùi Xuyên thích Bối Dao bao nhiêu, lần này…… Thật sự không có cách nào sao?

Bùi Xuyên nói: “Để hắn bức dì Triệu đi.” Anh trầm mặc một lát, “Kim Tử Dương, cậu có từng nghe qua bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở phía sau chưa?”

Kim Tử Dương: “…… Em tuy không có văn hóa nhưng cái này em cũng có nghe qua.”

Bùi Xuyên gật đầu, bình tĩnh nói: “Dì Triệu cùng chú Bối sẽ không cho tôi cưới Bối Dao, năm nay sẽ không, sang năm sẽ không, đời này đều sẽ không cho. Nếu tôi có con gái cũng sẽ không để con bé gả cho một người tàn phế.”

Anh nói thẳng như thế…… Nói chính mình là tàn phế có sao không?

Kim Tử Dương khụ khụ, có chút xấu hổ.

Đôi mắt Bùi Xuyên đen nhánh: “Cho nên, tôi muốn cho bọn họ không thể không đồng ý.” Lúc anh nói lời này thì cũng không bình tĩnh như vẻ ngoài. Anh cũng biết mình đê tiện, sợ hãi sẽ khiến Bối Dao không có lựa chọn nào, sợ bị cô chán ghét cho nên rũ mắt, tức giận nhìn cây cỏ bừng bừng sức sống ở góc tường.

Kim Tử Dương: “……”

Hắn có chút sợ hãi.

Làm cái máy bay gì sao? Anh nghiêm túc sao? Có biện pháp nào có thể khiến người ta cam tâm gả con gái cho anh ư? Anh không bệnh chứ?


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện