Một tiểu nữ hài thấp bé gầy guộc kinh hoàng nhìn qua đi, không phải thái giám cấm cung, mà là một…… tiểu công tử gầy như que củi.Tiểu Diệp Dao kinh ngạc nuốt vội miếng cá, bởi vì tiểu công tử này cao hơn nàng hai cái đầu, nhưng còn gầy hơn cả nàng!Mặc dù không có linh lực, nhưng nàng cũng có thể nhận ra người này phải chịu đói khát thời gian dài, đã ở trong tình trạng cận kề cái chết.Nhìn tuổi hắn có vẻ lớn hơn nàng một chút, hài tử ở trong cung…… Hai mắt Diệp Dao sáng lên, chẳng lẽ là hoàng huynh?Nàng còn chưa từng gặp hoàng tử ca ca đâu.Nhưng sao hoàng tử lại sắp chết chết nhỉ? Chẳng lẽ hắn cũng bị ghét bỏ, bị đuổi vào cấm cung chịu đói sao?Ánh mắt Diệp Dao dừng trên bộ quần áo đẹp đẽ quý giá của đối phương, nàng lập tức phủ định cái suy đoán này.Trong cấm cung không người mặc quần áo đẹp như thế này.Lúc này tiểu công tử vóc người như liễu rủ trong gió đang ôm lấy cánh cổng lớn, thở phì phò xin lỗi: “Xin lỗi, là Vân Tranh quấy rầy.”Vân Tranh nhìn về phía cái nồi sứ đang bốc khói, mỉm cười ấp áp: “Lâu rồi Vân Tranh chưa ăn cơm.
Vừa rồi ta ngửi thấy mùi thơm đã lâu không thấy, bất tri bất giác đã đẩy cửa vào.
Mạo phạm rồi, ta sẽ rời đi ngay.”Thiếu niên thắt phát quan, chân thành biểu đạt xin lỗi.
Giọng nói hắn ôn hòa nhã nhạn, hơi khàn khàn, nhưng cũng rất dễ nghe.Diệp Dao nhìn người thiếu niên gầy tong teo, trong lòng giật thót một cái, người này cũng sắp chết đói, cảm giác chết đói…… Nàng biết nó khó chịu đến dường nào.Nàng không đành lòng, do dự nói: “Ngươi có…… có muốn ăn cùng ta không?”Lúc này thư đồng phía sau Vân Tranh mới ló người ra, hắn nhìn tiểu nữ hài gầy nhom mặt mày xám xịt cùng với cái chén sứ ngả vàng, ghét bỏ nói: “Thứ này của ngươi mà có thể ăn à Chúng ta mau trở về đi!”Nghe vậy, Diệp Dao nhìn cái nồi gốm nhỏ và cái chén sứ trước mặt, rồi lại nhìn bộ y phục bất phàm của chủ tớ hai người, có chút ảo não.Nàng còn thấy không đủ ăn đây này, người khác không hiếm lạ, vậy nàng còn lỗ m ãng mời mọc làm gì?“Thất Cửu, không được vô lễ.” Vân Tranh nhẹ giọng quát lớn, hắn quay sang Diệp Dao nói: “Thư đồng thất lễ, mong công chúa thứ lỗi.
Hôm nay xin đa tạ bát công chúa tặng thực.”“Thế tử?” Không phải là hoàng huynh à.Dưới ánh mắt khiếp sợ của Thất Cửu, Vân Tranh chậm rãi đi đến bàn đá vững vàng ngồi xuống.Nhưng Diệp Dao không chú ý tới chính là, chàng thiếu niên vừa rồi sẽ rời đi ngay, nhưng dưới chân lại chẳng hề động đậy.Diệp Dao đứng dậy đi lấy một bộ chén đũa sạch sẽ, rồi múc một chén canh cá đầy ắp cá và rau, đặt trước mặt thiếu niên.Để người khác bị đói chết trước mặt