Tần Minh Hồi cảm thấy thú vị, tò mò hỏi:[Anh có hiểu không? Anh có hiểu lời giải thích của tôi sao? Vậy nên anh sẽ lưu trữ câu trả lời của tôi, sau đó phân tích những gì tôi nói và tạo ra một hình thức đối thoại mới sao? ]"Đúng vậy, tiểu tiểu thư, tôi vừa làm như vậy.
]Tần Minh Hồi cười rộ lên, bởi vì câu trả lời ngớ ngẩn của anh ta mà cảm thấy thả lỏng.[01, chúng ta trao đổi một chút, anh tới giải thích cho tôi, anh hiểu cái gì? ][Tiểu tiểu thư, 01 hiểu được, lúc tiểu thư làm việc, 01 ở chế độ chờ hẳn là cảm thấy nhàm chán.
]Tần Minh Hồi nháy mắt mấy cái, che mặt cười, miễn cho cười quá càn rỡ, quản lý biểu tình chẳng may có xuất hiện vấn đề.[Ha ha...!Ha...!Khụ, anh nói rất đúng, còn nữa không? Anh còn hiểu gì nữa? ][Tiểu tiểu thư, 01 còn hiểu được, tiểu tiểu thư không thích ánh đèn màu đỏ trong mắt 01.
][Không có nha , tôi không có không thích, chỉ là nó không thích hợp để chiếu sáng.] Tần Minh thì thầm.[Vâng, tiểu tiểu thư, vấn đề này tôi đã cập nhật.
Tiếp tục trả lời câu hỏi trước đó, 01 cũng hiểu, bắt thỏ phải bằng tay, không thể sử dụng pháo.
]Tần Minh Hồi thật sự không nhịn được, đỡ vách tường trắng tinh khiết cười đến không dừng lại được.[01, anh thực sự chưa mở ra chương trình học tập sao? Tôi cảm thấy thành quả học tập hôm nay của anh quả thực tốt.
”[Đinh – rà quét lại, rà quét kết quả, chương trình học tập bị vô hiệu hóa.][Được rồi.
Và, Còn không, 01 anh còn hiểu cái gì nữa?] Tần Minh Hồi truy vấn.01 bị mắc kẹt một lúc nữa, vận hành đặc biệt chậm mà trả lời:[Tiểu tiểu thư, 01 còn hiểu, thỏ nướng, dùng lửa 200 độ.
]Tần Minh Hồi lại che miệng cười buồn cười ba phút đồng hồ.[01, tại sao mỗi lần anh nói chuyện, đều phải gọi một tiếng “ tiểu tiểu thư”? ][Đúng vậy, tiểu tiểu thư, đó là lễ phép.
][Bởi vì chương trình của anh được viết như vậy? Nghe có vẻ như "cha mẹ" cũng chính là người chế tạo ra anh đã gây ảnh hưởng cho anh.
Giống như con người, cha mẹ từ nhỏ đã nói cho con cái phải có lễ phép, anh cũng được dạy dỗ rất tốt.
]Tần Minh Hồi thích loại tương tự này, cô từ nhỏ đã là một đứa trẻ lãng mạn, bản tính thích tất cả những thứ lãng mạn, cũng không bủn xỉn dùng vẻ đẹp để tưởng tượng tất cả mọi thứ.
Đây có lẽ là những tính chất đặc biệt mà một đứa trẻ lớn lên trong tình yêu có được.Nói chuyện phiếm không có mục đích như vậy đã diễn ra thật lâu, ngoài ý muốn, Tần Minh Hồi vẫn không cảm thấy nhàm chán, cô cảm thấy mình thường xuyên có thể nghe được câu trả lời ngoài ý muốn từ 01, loại cảm giác này rất mới lạ.
Cô hiểu rằng cô không nói chuyện với một con người khác, nhưng dường như cô đang đối thoại với một sinh mệnh bất đồng.Tần Minh Hồi nằm ở ngực 01, nơi này không bị gió lạnh thổi.
01 đi bộ trong bóng đêm dày đặc ở cánh đồng bát ngát, không ngừng thăm dò về phía trước."Cám ơn anh, 01, nếu như không có anh, tôi một mình tới nơi này, nhất định sẽ rất sợ hãi." Trước khi ngủ, Tần Minh Hồi nói.[Không cần cảm ơn, tiểu tiểu thư.
]Người máy 01 đi lên sườn núi, bước chân vững vàng, không để Tần Minh Hồi đang ngủ cảm nhận được bất kỳ xóc nảy nào.Hắn sẽ không "cảm thấy lạnh", sẽ không "sợ" bóng tối, hắn chỉ nhớ lời chỉ thị của Tần Minh Hồi trước khi đi ngủ.Cô muốn tìm một ngôi làng hoặc thành phố nơi con người sống.Đi bộ qua đêm, nhìn thấy một số ngôi nhà ở phía xa, người máy số 01 dừng lại, lặng lẽ chờ đợi.Tần Minh Hồi mở mắt ra, nhìn thấy bên ngoài sương trắng dày đặc.[01, chúng ta đang ở đâu? ][Tiểu thư, chúng ta ở gần một ngôi làng.
]Tần Minh Hồi dụi mắt đứng lên, đỡ vách tường nhìn ra ngoài.
Quả nhiên, sau khi sương trắng bên người phiêu tán, có thể nhìn thấy mấy căn phòng trong sơn cốc xa xa.
Ngôi nhà được xây dựng bằng đá bùn trông rất đơn giản, nhưng tốt xấu gì