Ninh Thư - Ngận Thị Kiểu Tình

242: Nỗi Hận Của Hoàng Hậu 18


trước sau


Chuyển ngữ: WanhooHồ ly không ngờ hoàng hậu sẽ qua đây, nó không thích hoàng hậu giả tạo này.

Ngoài mặt thì hiền huệ đoan trang, nhưng cũng là một ả đàn bà lòng dạ độc ác, không cho các cung có con ngoài cô ta.

Nếu không tại sao các cung khác đều không có con chứ.Trước khi con hồ ly xuyên không đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, nó cảm thấy hoàng hậu đã hạ thuốc không có thai được gì đó cho các ả đàn bà khác.Con hồ ly áy náy chuyện chó con chết, cũng do cô thích cái cậu bé Hoắc Thừa Vọng phúng phính này thật, cậu rất đáng yêu, rất có cảm giác đang trêu phiên bản nhỏ của Hoắc Khanh.Hôm nay qua đây xin lỗi với Hoắc Thừa Vọng nhưng Hoắc Thừa Vọng không quan tâm cô lắm.

Sau nữa thì ả hoàng hậu này lại đến, làm con hồ ly lập tức khó chịu.Trước đây Hoắc Thừa Vọng rất thích cô, nhưng giờ không đoái hoài cô nữa.


Con hồ ly nhảy xuống bàn rồi chạy mất hút.Ninh Thư chau mày hỏi: “Hồ ly qua chơi với con à?”“Thưa cô cô, cái con hồ ly này lợi hại quá, nó viết được cả chữ ấy.” Tiêu Thanh Dương đưa tờ giấy cho Ninh Thư.

Ninh Thư nhìn cái là biết hai chữ “Xin lỗi” xấu xí được viết bằng móng hồ ly.Ninh Thư chẳng quan tâm, cô vứt tờ giấy đi, chỉ bảo: “Thông minh thật, nếu không thông minh phụ hoàng cũng sẽ không chiều nó thế.”Hoắc Thừa Vọng ngẩng đầu lên hỏi Ninh Thư, “Mẫu hậu ơi, nhi thần là con trai phụ hoàng, tại sao phụ hoàng thích một con hồ ly mà lại không thích nhi thần chứ? Nhi thần ghét con hồ ly này, nó hại chết chó của nhi thần.”Ặc ặc...!Bỗng nhiên Ninh Thư không biết trả lời thế nào.

Chẳng lẽ nói cho Hoắc Thừa Vọng biết, con không phải con của người phụ nữ mà phụ hoàng con yêu sinh ra nên đương nhiên không thích rồi? Nói thật chắc là làm con tim bé nhỏ của Hoắc Thừa Vọng xuất huyết quá.Ninh Thư ngồi xổm xuống, đặt tay lên vai Hoắc Thừa Vọng, nhìn đôi mắt đen lấp lánh của Hoắc Thừa Vọng và nói thật nghiêm túc: “Thừa Vọng, mẫu hậu đã dặn với con rồi mà, phụ hoàng con là đế vương, đừng mong mỏi tình cảm từ đế vương.”“Thanh Dương, qua phòng ăn mang chút điểm tâm qua đây.” Ninh Thư đẩy Tiêu Thanh Dương đi, Tiêu Thanh Dương đi lấy đồ ăn ngay.Ninh Thư và Hoắc Thừa Vọng ngồi trên ghế, Ninh Thư hỏi Hoắc Thừa Vọng: “Thừa Vọng, con cảm thấy điều quan trọng nhất khi làm đế vương là gì?”“Nhi thần không biết ạ.” Hoắc Thừa Vọng nhìn Ninh Thư bằng đôi mắt trong veo.Ninh Thư cười, lại hỏi: “Thừa Vọng cảm thấy là một đế vương thì nên như thế nào? Có phải tam cung lục viện, hay hô mưa gọi gió không?”Hoắc Thừa Vọng trả lời: “Đế vương là người mà muôn dân quỳ lạy ạ.”Ninh Thư véo mặt Hoắc Thừa Vọng, bảo: “Đúng rồi, đế vương là người mà muôn dân quỳ lạy.

Bách tính nuôi cả hoàng tộc, còn trách nhiệm quan trọng nhất của đế vương chính là làm cho bách tính thiên hạ có cuộc sống chất lượng hơn.”Hoắc Thừa Vọng gật đầu chỗ hiểu chỗ không.

Ninh Thư biết Hoắc Thừa Vọng không hiểu đạo lý này, cô hỏi Hoắc Thừa Vọng: “Thừa Vọng muốn trở thành đế vương muôn dân ca tụng không?”“Muốn ạ, nhi thần muốn trở thành hoàng đế, nhi thần muốn trở thành đế vương thay phụ hoàng.

Nhi thần phải bảo vệ mẫu hậu, bảo vệ nhưng thứ mình thích.” Hoắc Thừa Vọng nắm chặt tay, đỏ bừng mặt.“Làm đế vương thì không được quá yêu thích hay quan tâm quá nhiều đến một thứ gì đó, phụ hoàng con hiện giờ đang rất thích một thứ, nên đã làm ngài mất đi cách nhìn nhận vấn đề và phán đoán cơ bản.” Ninh Thư hỏi Hoắc Thừa Vọng: “Con cảm thấy phụ hoàng hiện giờ thế nào?”Hoắc Thừa Vọng cắn môi, sau rồi nói nhỏ: “Hơi giống hôn quân ạ.”Ninh Thư ừ một tiếng, nói sang chuyện khác, “Sau này cứ đặt bẫy chuột trong phòng ấy, con hồ ly thích chạy nhảy lung tung, chưa biết chừng những điều chúng ta vừa nói nó đã nghe thấy rồi.”Ninh Thư xoa đầu Hoắc Thừa Vọng, “Tự nghĩ cách giày vò

con hồ ly đi.

Làm nó không dám tố cáo với phụ hoàng, làm nó có nỗi khổ mà không dám nói.

Thừa Vọng tự nghĩ cách báo thù cho chó con đi.”“Nhi thần đã nhớ ạ.” Hoắc Thừa Vọng đăm chiêu gật đầu.Tối đến Hoắc Khanh qua cung Huyên hoàng quý phi, lần này con hồ ly không giận nữa, nó ngoan ngoãn ở trong ngự thư phòng đợi Hoắc Khanh về.


Con hồ ly biết Huyên hoàng quý phi không hầu hạ được nên cho Hoắc Khanh đi rất phóng khoáng.Về chuyện hiện giờ Huyên quý phi trở thành Huyên hoàng quý phi, hồ ly nghi rằng cô ta cũng chẳng giữ được con mình đâu, cô mới vồ nhẹ một cái thế mà đã sảy thai? Có mà được cớ cứ đổ lên đầu cô thôi.Lòng dạ đàn bà hậu cung thật độc ác.Hoắc Khanh qua ngồi một lúc ở cung của Huyên hoàng quý phi rồi về, lúc đi về còn an ủi Huyên hoàng quý phi mấy câu.Huyên hoàng quý phi vẫn ra vẻ hờ hững từ đầu đến cuối, Hoắc Khanh cũng không trách móc, chỉ coi đó là do Huyên hoàng quý phi quá đau lòng.

Cũng tại hồ ly một phần nên Hoắc Khanh cũng đã bồi thường cho cô, cho thân phận hoàng quý phi cao quý rồi.Huyên hoàng quý phi nhìn bóng lưng của Hoắc Khanh mà cắn chặt môi, nắm tay siết chặt chăn, cơ thể run rẩy.Thị nữ bưng thuốc đến, “Nương nương, phải uống thuốc rồi ạ.”Huyên hoàng quý phi lạnh lùng với mọi thứ, cô cầm cái bát lên uống hết bằng một hơi rồi bực bội vứt bát xuống đất.

Cái bát vỡ choang, mảnh sành bắn tung tóe.Con súc sinh chết tiệt!Hoắc Khanh ở cung Huyên hoàng quý phi ra lại sang cung Ninh Thư.

Ninh Thư thấy Hoắc Khanh đến thì hơi ngạc nhiên, không anh anh em em với con hồ ly mà qua chỗ cô làm gì?“Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng.” Ninh Thư mỉm cười nhún người hành lễ, có vẻ như rất ngạc nhiên và vui mừng khi Hoắc Khanh đến.Hoắc Khanh thấy nụ cười của Ninh Thư thì đâm ra chán nản, cũng hơi hối hận đã qua đây, Hồ Nhi mà biết hắn qua đây sẽ lại giận cho mà xem.“Nàng là hoàng hậu, nên quan tâm hơn chuyện trong hậu cung.

Hoàng quý phi mới sinh non, nàng quan tâm nàng ấy một chút.” Hoắc Khanh nói xong hai câu đấy thì lấy lý do phải phê duyệt tấu chương nên phắn ngay.Suýt nữa thì Ninh Thư mửa vào mặt Hoắc Khanh thật, đúng là thằng cha ghét chưa từng thấy.

Coi bà thành quản gia rồi giao người mới sinh non cho để hai anh chị chim chuột ríu rít với nhau thật luôn.Cô có thể hành thích vua được không?Hoắc Khanh quay về ngự thư phòng, thấy hồ ly đang đợi mình thì ấm lòng.


Hắn cảm thấy chỉ có mình Hồ Nhi là đặc biệt trong hoàng cung lạnh lẽo này, là sắc màu tươi sáng tô điểm cho cuộc sống hiu quạnh của hắn.Hoắc Khanh sẵn sàng yêu thương hồ ly, trao tất cả mọi thứ cho hồ ly.Hoắc Khanh ôm hồ ly, để mặt nó mặt mình đối diện nhau và tự lẩm bẩm: “Nếu như con là người thì hay biết mấy.”Con hồ ly liếm má Hoắc Khanh, cô cũng muốn mình làm người.

Nhưng đại thần xuyên không đã cho cô khoác áo hồ ly mất rồi chứ cô cũng không muốn mặc áo hồ ly đâu.“Hồ Nhi, nhất định trẫm sẽ nghĩ cách.” Hoắc Khanh nói chắc nịch.Hồ ly chưa hiểu ý của Hoắc Khanh nên cứ liếm mặt Hoắc Khanh.

Màu da rám nắng rất căng, mùi vị rất thơm ngon, giống như đang liếm hoa quả đông lạnh ấy.Nhất là đôi môi kia, nếu như cô mà là người thì đã ăn sạch sành sanh cái anh này rồi.

Sắc nữ cô đây đáng thương quá, chỉ được ngắm mà không được ăn..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện