Ninh Thư - Ngận Thị Kiểu Tình

Học Đường Trộn Lẫn Tu Chân 29


trước sau


Chuyển ngữ: WanhooNinh Thư nước mắt lưng tròng với ông chú y tế, “Chú ơi chú đừng giải phẫu tôi mà.”Ông chú y tế cầm kéo y tế trong tay cắt xoẹt xoẹt quần áo của Lăng Tuyết, cơ thể trắng nõn quyến rũ l.oã lồ trên bàn mổ.Dáng đẹp vô cùng, bầu ng.ực khi.êu gợi với đỉnh ng.ực đỏ thắm, còn cả bụi rậm dưới thân nữa, đến Ninh Thư là con gái nhìn mà còn thèm thuồng.Nghe Ninh Thư nói, kéo trong tay ông chú y tế vẫn hoạt động, không có một chút cảm giác với cơ thể trên bàn.Trái lại là anh ta liếc xéo khinh bỉ Ninh Thư, “Như em nào xứng với kéo của tôi.


gen em là gen cản trở nhân loại phát triển, gen kém thể hiện trực quan trên mặt, em xấu như vậy gen em cũng không có khá hơn đâu.”Ninh Thư: Vòng vo tam quốc cốt châm biếm tôi xấu chứ gì.Lăng Tuyết nuột nà nằm trên bàn mổ khẽ rung lông mi xem chừng sắp tỉnh lại, ông chú y tế ngồi bên bàn mổ chờ Lăng Tuyết tỉnh dậy.Lúc Lăng Tuyết tỉnh dậy, đầu tiên cô ta bị ánh đèn chói rọi thẳng vào không mở mắt được, một lúc lâu sau mắt mới thích nghi được một chút.Đây là đâu? Lăng Tuyết cựa tay mới nhận ra mình không cử động được, mình đang bị khống chế.

Hơn nữa còn bị xích trong khi đang khỏa thân.

Lăng Tuyết cố gắng thoát ra nhưng cơ thể mềm oặt vô lực, cô vội vàng điều động linh khí đan điền để thoát khỏi xích khóa nặng nề này.Ông chú y tế nhìn Lăng Tuyết, “Tỉnh rồi à.”Lăng Tuyết bị giật mình bởi tiếng nói đột ngột, cô ta nhìn thầy y tế mặc áo trắng dài phong độ ngời ngời.“Anh mau thả tôi ra, nếu không tôi sẽ cho anh chết rất thê thảm đấy.” Lăng Tuyết quát ông chú y tế, thế nhưng giọng cô ta không có chút sức thế nào, mà còn thều thào yếu đuối mang thoi thóp dụ hoặc.Ninh Thư đứng một bên xem xét, người thì trầ.n truồng lại còn có giọng nói như thế, nếu cô là đàn ông có khi đến chào cờ.Ninh Thư nhìn ông chú y tế đang chỉnh mắt kính, cô dè dặt: “Chú có muốn tôi tránh đi một lát không?”Lăng Tuyết càng thêm kích động khi nhìn thấy Ninh Thư, cô ta trừng mắt căm hờn với Ninh Thư.


Ninh Thư đón được ánh mắt của Lăng Tuyết thì lập tức ha ha, rõ ràng là ông chú y tế bắt được, cô ta lườm cô ghê thế làm gì.Đúng là đàn bà có khác, khoan dung với đàn ông khắc nghiệt với phụ nữ.Ông chú y tế đặt kéo xuống nhấc dao mổ lên, dao mổ dưới ánh đèn trông nguy hiểm lạ thường.Lăng Tuyết rất lo lắng, cố gắng thoát khỏi khóa sắt nhưng không được, đến cả điều động linh khí trong người ra ngoài cũng không nốt, cô ta buộc phải tập trung linh khí cắt từng chút khóa một.Ninh Thư cảm thấy bản thân không nên đứng ở chỗ này, có vẻ như diễn biến tiếp theo không thích hợp để cô đứng ở đây.Nhìn thấy con dao ngày càng gần, Lăng Tuyết không khống chế được ưỡn ưỡn ng.ực, trông bộ ng.ực càng thêm gợi cảm quyến rũ vô cùng.Đôi mắt Lăng Tuyết chìm trong hoảng loạn, ánh mắt mông lung lại mê ly, nhìn dáng vẻ như muốn dụ dỗ ông chú y tế bằng sắc đẹp.Ninh Thư nuốt nước miếng ừng ực, đẹp xuất sắc nhé.

Ninh Thư còn muốn sờ cái nhưng vội lắc đầu, cô đang suy nghĩ cái gì vậy, sức hấp dẫn của Lăng Tuyết mãnh liệt quá.Ông chú y tế nheo mắt sau đó cắt đứt gân tay gân chân Lăng Tuyết.Lăng Tuyết đau đến giật người, đôi mắt căng tơ máu cắn bật máu môi nhìn ông chú y tế.Sao anh ta dám cắt kinh mạch cô, cô điều động linh khí thế nào đây.Đến tận lúc này Lăng Tuyết mới thật sự dấy lên sợ hãi, đôi mắt nhìn ông chú y tế trân trân vừa khiếp sợ vừa ai oán.Ninh Thư đứng chứng kiến

bên cạnh, cô ngơ ngác nhìn ông chú y tế rồi lại nhìn sang chân tay Lăng Tuyết, cắt đứt gân nhưng do cắt đúng vị trí nên chẳng chảy chút máu nào.Ông chú y tế vẫn thản nhiên, dường như trước mặt anh ta không phải người đẹp mà là xác chết đang chờ mình giải phẫu.Cả Lăng Tuyết và Ninh Thư đều lạnh sống lưng, riêng Lăng Tuyết càng không thể ngăn được nỗi khiếp đảm, cô có dự cảm mạng sống mình sẽ chấm hết ở đây, hơn nữa còn là ngày ngày chờ chết và không biết chết ngày nào.Sao lại thế này, cô là người tu chân độc nhất vô nhị ở thế giới này, là người đứng trên vạn người, là người đứng trên đỉnh thế giới hô mưa gọi gió, vậy mà giờ lại bị nhốt trong phòng thí nghiệm không thấy mặt trời ư.Không được, không thể như thế được.


Lăng Tuyết căm phẫn không cam tâm, dịch cánh tay một chút mà lại mềm oặt vô lực đau đến chết đi sống lại, linh khí truyền đến nơi đó đều ngừng lại làm cô cực căm hờn.Ninh Thư thầm thở phào nhẹ nhõm, cô chưa từng nghĩ nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành bằng cách Lăng Tuyết mẹ thiên hạ trở thành vật thí nghiệm, cung cấp gen để ông chú y tế làm thí nghiệm.Ninh Thư nhìn thoáng qua Lăng Tuyết, cô bảo ông chú y tế một câu: “Chú ơi tôi về đây.”Ông chú y tế đặt dao xuống khay, thay áo nói với Ninh Thư: “Tôi đưa em về.”Ninh Thư có hơi được chiều mà sợ, bèn hỏi: “Chú này, đừng bảo chú muốn giết người diệt khẩu nhé?”Thầy y tế khựng người sờ cằm suy tư: “Ý kiến hay đấy.”“Chú à, tôi chỉ nói đùa thôi chú đừng coi là thật chứ, chú ơi chú, tôi không biết gì hết.” Ninh Thư ước có thể ôm chân ông chú y tế xin tha.“Được rồi đi thôi, quên hết chuyện hôm nay đi.” Ông chú y tế nói hời hợt.Sau đó Ninh Thư lại cảm thấy chân mình muốn gãy ra, cuối cùng cũng quay lại phòng y tế, đứng trong phòng Ninh Thư hít một hơi thật sâu mới thấy thoải mái hơn chút.Phòng thí nghiệm rét căm căm thật sự làm người ta khó thở.Ninh Thư thăm dò thật cẩn thận, “Chú định xử lý Lăng Tuyết thế nào thế?”Ông chú y tế lạnh mặt, “Cô gái siêu nhiên này đã được cơ quan chú ý lâu rồi, đây là việc của cấp cao không liên quan đến em, em không phải lo việc này.”Oa, lại còn liên quan đến cả cơ cấu quốc gia nữa, vậy ra ông chú y tế là người của chính phủ thế thì đúng là cô không nên biết.Ninh Thư liếc mấy cái rồi ghé sát mặt ông chú y tế, tức thì ông chú y tế vươn tay đẩy cái trán Ninh Thư, “Nói thì cứ nói đừng có sán lại gần như vậy.”“Chú à chú lợi hại quá thể, tôi ngưỡng mộ chú như nước sông cuồn cuộn...” Ninh Thư điên cuồng bợ đỡ ông chú y tế.“Nói thì cứ nói làm gì mà tởm lợm như vậy.” Ông chú y tế phủi áo dài của mình, bên ngoài không dính bụi cũng phủi, chắc là bị ám ảnh đây rồi.Ông chú y tế nói nhạt: “Nói đi, rốt cuộc xin xỏ tôi chuyện gì?”Ninh Thư rất ngưỡng mộ ông chú y tế, “Chú à chú quá ư là lợi hại, tôi rất ngưỡng mộ chú...”Ông chú y tế nắm tay ám chỉ dừng lại, Ninh Thư lập tức ngậm miệng.“Chú có thể điều tra giúp tôi bố mẹ ruột tôi là ai không?” Ninh Thư ngộ ra quen biết ông chú đã làm nhiệm vụ ở thế giới này khá là dễ thở, đùi ông chú to như vậy cô rất muốn ôm thêm lần nữa..


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện