Lại nói, đến đầu gỗ như Tiếu Tử còn biết nói đôi câu tâm tình, Trường Thiên hôm qua thiếu chút nữa cướp đi nụ hôn đầu của nàng sao đến vài lời ngon ngọt cũng không có?
A, cái đồ hồn đạm (có nghĩa là khốn kiếp, đây là một cách viết mới trên internet vì đọc (húndàn) nó cùng âm với chữ khốn kiếp)! Nghĩ đến đây tâm tình nhất thời tệ đi rất nhiều a!
Phủ thành chủ cách thương khu không xa, cũng là chỗ có nhiều nhà cửa, quy mô rộng rãi, đặc biệt dễ nhận ra. Với gương mặt của Đàm Thanh Hà, Ninh Tiểu Nhàn thuận thuận lợi lợi thông qua thủ vệ ở cổng.
Chủ nhân phủ thành chủ đời trước xây phủ đệ rất lớn, khí thế, tráng lệ, đường đi cũng là chín rẽ mười tám ngoặt. Nàng là kẻ mù đường căn bản không thể phân biệt, Đàm tỷ cũng tính trước, vẽ cho nàng một tấm bản đồ. Hiện tại sở dĩ nàng có thể thong dong bình tĩnh đi một mạch trên con đường đến nhà bếp mà không cần cầm bản đồ khoa tay múa chân chỉ vì lò luyện đan Cùng Kỳ có trí nhớ rất tốt, nó đang trong Thần Ma ngục làm GPS định vị cho nàng.
Chuyện này Trường Thiên lại giao cho nó làm. Từ lúc nói hai câu ở Đàm trạch, hắn liền không lên tiếng. Ninh Tiểu Nhàn căm tức: người thiếu chút nữa bị hôn là nàng có được không? Vì sao người đầy bụng ủy khuất, không được tự nhiên lại biến thành hắn?
Vào nhà bếp, nữ đầu bếp đang bận đầu tối tăm mặt mũi, vừa thấy mặt nàng liền oán giận: “Nhà lão Từ, sao giờ mới đến? Trễ hơn bình thường nửa canh giờ, nhị công tử chắc đói lắm rồi!”
Nàng thầm oán, sợ nhị công tử của các ngươi đói, vậy tự đi đưa cơm đi, giương mắt chờ ta làm gì? Nét mặt còn lộ ra nụ cười vô thức tiêu chuẩn của Đàm Thanh Hà, chờ phòng bếp bỏ thức ăn ngày hôm nay vào hộp.
Nhưng đám hạ nhân này chỉ oán trách đôi câu, cũng không nói gì nữa. Xem ra địa vị của nhị công tử ở phủ thành chủ cũng không quá cao, không thì lúc này đã có đội chó săn ra gây khó dễ cho nàng.
Nàng không nói nhiều nhưng nhìn nữ đầu bếp bưng đồ ăn ra âm thầm nhíu mày. Tại vì nàng biết, theo tập quán của mấy châu quận phụ cận. Thiếu gia, tiểu thư đại hộ, bữa trưa nếu truyền mang vào trong phòng, tiêu chuẩn căn bản là tam huân, hai món ngọt, tam huân này thường gồm một con cá, thậm chí có thể yêu cầu đồ ăn chay nhiều hơn. Nhưng đồ ăn mang cho nhị công lại là tứ huân nhất tố, tiêu chuẩn của tứ huân là thịt, tức thịt đỏ và thịt trắng. Khứu giác của nàng linh mẫn, đồng thời ngửi được đồ ăn chay duy nhất cũng được xào bằng mỡ heo.
Theo lời Đàm Thanh Hà nói nhị công tử phủ thành chủ bình thường không bước chân ra khỏi nhà. Người như vậy lượng vận động không lớn. Vì sao phải ăn nhiều thịt như vậy? Đặc biệt nàng nhìn thấy món cuối cùng đầu bếp nữ bưng ra, thực sự giật mình. Vật như vậy đặt ở trái đất mọi người đều biết, mà ở đây nàng quả thật là lần đầu tiên nhìn thấy.
Cái này là sữa bò.
Nàng vẫn cho rằng trong thế giới này chỉ có đại thảo nguyên nơi dân tộc du mục thịnh vượng mới xuất hiện sữa bò. Vì nàng đoán Nam Chiêm bộ châu có rất nhiều người đoán chừng trên ba phần cũng như người Trung Quốc mắc chứng bất nại (đang đói mà uống sữa sẽ bị đau bụng, tiêu chảy). Bụng rỗng uống sữa tươi dễ bị trướng khí, đau bụng.
Lúc thấy sữa bò, nàng liền cảm thấy suy đoán của nàng không sai. Thứ uống này không phổ cập ở Phụng Châu. Hơn nữa Nham thành lại là thành trên núi. Muốn lấy sữa bò cũng không dễ dàng. Nhị công tử có thể uống sữa chứng minh hắn vẫn có vị trí trong lòng thành chủ.
Nàng vừa nghĩ vừa đi đến chỗ nhị công tử, dù sao có Cùng Kỳ dẫn đường nàng cũng không sợ đi sai. Dọc đường đi người càng ngày càng ít, đường mòn chạy càng ngày càng sâu. Cảnh trí không tệ, vị trí lại hẻo lánh. Hai khắc sau, nàng rốt cuộc đã tới nơi, đó là một tiểu viện nhỏ.
Nàng khẽ gõ lên cánh cửa màu đen. Theo thói quen của Đàm Thanh Hà, không hơn không kém, đúng ba tiếng. Bên trong truyền ra giọng nam trẻ tuổi: “Vào đi.” Trong giọng nói mang theo sự bình thản, nhưng nghe vào tai lại có vài phần quen thuộc.
Có thể là vì bình thường không tiếp khách, cửa tiểu viện không khóa, nàng khẽ tiến vào. Từ cửa đến trước tiểu lâu chỉ chừng mười trượng, ở giữa có núi giả, hồ nước, có vài khóm cây không biết tên mọc rất rậm rạp. Gió mát thổi tới, hương hoa thanh nhã ập tới, rất yên lòng.
“Hử?” Trường Thiên vẫn buồn bực trong Thần Ma ngục khẽ hô lên một tiếng thể hiện sự kinh ngạc: “Cư nhiên thực sự là trận Tiểu Tứ Tượng. Tuy đơn giản nhưng ngăn trở mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ thì không thành vấn đề.” Tỉ mỉ quan sát một chút, liền hăng hái bừng bừng nói: “Lại còn thiết kế trận Liễm Tức bên trong!”
“Ừ, ừ, phương thức khảm trận Liễm Tức cũng thật thú vị.”
“Ngươi sống lại rồi?” Nàng liếc mắt nhìn trời, ngại vì ở đây có người không thể làm gì khác hơn là nhỏ giọng như muỗi.
“Khụ, vẫn khỏe.” Hắn hiếm khi vui đùa, hóa giải không khí ngột ngạt.
Không sai, lúc Đàm tỷ vẽ bản đồ cho nàng, giảng giải chi tiết cách vào tiểu viện này , cách đi. Chớ nhìn viện này vô cùng đơn giản, nhìn thì vậy nhưng chỉ cần đi sai một bước đó chính là vật đổi sao dời, biến đổi đáng sợ! Vốn có hạ nhân được điều đến hầu hạ nhị công tử, kết quả một ngày chủ nhân không có nhà. Đến ban đêm nhị công tử về, gã xui xẻo này bị nhốt trong trận cả ngày, sau khi thả ra đã thành kẻ nửa điên nửa dại! Thời gian nàng giảng giải hai vị phi nhân loại trong Thần Ma ngục liền hứng thú bởi vì trong viện hiển nhiên bố trí trận pháp.
” Trận Tiểu Tứ Tượng thoát thai từ trận Lưỡng Nghi, là một trong những trận pháp trụ cột nhất của tiên gia.” Trường Thiên miễn cưỡng nói, hiển nhiên đã điều chỉnh tâm tình xong: “Nhưng đại đạo chí giản (đại đạo hướng đến đơn giản nhất). Trận pháp này tuy đơn giản nhưng tự nó lại có những biến hóa, đi sai một bước liền có rất nhiều dị tượng ập đến. Trước mắt