Nô Thê Muốn Xoay Người

Chương 8: Ban đêm diễn tình (1)


trước sau

!Koong ──

Núi tuyết Himalaya nặng nề mà đập trúng đầu La Chu, làm đầu óc nàng bị vỡ vụn choáng váng, cả người đông lạnh cứng ngắc.

Nàng lúc này mới run rẩy hồi tưởng đến cao nguyên kì lạ vạn phần này còn thêm phong tục tập quán "nhiệt tình dâng trào" của người dân. Nữ nhân đáp ững nam nhần cầu ái, không phải ý tứ hàm xúc là luyến ái đối tượng, mà là có ý cho phép nam nhân trèo lên trên giường của mình bắt đầu công cuộc tạo người. Chờ "gieo hạt" thành công, song phương nam nữ mới đi dến chính thức kết hôn.

Trát Tây Lãng Thố không phải sắc lang tâm hoài bất quỹ, mà là đơn thuần tuân theo phong tục của dân tộc, tới giường của nàng ân ái "tạo người". Mà nàng muốn cùng nam nhân nơi này kết hôn, nhất định trước đó phải hoài thượng một cái tiểu tử.

"Ta. . . . . . Ta. . . . . ." Nàng run run phát ra được hai từ, hai má trắng noãn bồng dưng vọt lên thiêu đốt. Cố gắng lắc đầu giãy ra bàn tay của hắn, kéo chăn chặt hơn, cuộn mình hướng phía trong giường lùi dần. Ta. . . . . .Ta sợ hãi a! Thẹn thùng a!

Ở xã hội hiện đại, nơi mà thông tin đặc biệt phát triển, yêu cầu hiểu biết chuyện tình dục nam nữ rất bình thường. Chưa nói tới phim cùng sách cho người lớn, chỉ là hai diễn viên chính cha và mẹ biểu diễn đông cung sống nàng cũng đã xem qua không chỉ một lần. Vấn đề mấu chốt là đầy đủ hiểu biết là một chuyện, thân thiết thực sự lại là một chuyện khác. Nàng sợ nhiễm bệnh, sợ mang thai, sợ sanh non, còn sợ lần đầu tiên của phụ nữ sẽ rất đau đớn. (Sợ nhìu thế chắc tỷ tính ế già XD) Tóm lại hai mươi năm qua, nàng đem chính mình bảo hộ vô cùng cẩn thận. Hiện tạ lại đột nhiên đòi hỏi nàng cùng . . . . . . Cùng một người nam nhân trên giường. Tuy rằng đối với nam nhân này đã rất quen thuộc, biết nhân phẩm cùng năng lực của hắn đều vô cùng tốt, cũng biết hắn chính là vị hôn phu của mình, nhưng nàng. . . . . . Nàng vẫn là sợ a!

Cả người giống như có vô số sợi lông thật nhỏ gãi qua, châm chích, rất không thoải mái, rất không tự tại. Trong lòng căng như dây đàn, khẩn cấp nghĩ muốn lao ra khỏi phòng, rời da người nam nhân tràn đầy hormone giống đực nguy hiểm này.

Trát Tây Lãng Thố vừa nắm lấy bàn tay trống trơn, vừa liếc mắt nhìn La Chu một cái, xoay người nằm lên giường, bàn tay to vươn qua đem nàng tiến vào trong ngực hắn, đặt nàng ở dưới thân.

"A ──" Thần kinh La Chu buộc chặt, rất không tiền đồ kêu sợ hãi ra tiếng, tứ chi giãy dụa dưới thân nam nhân.

Bàn tay to thô lệ ngăm đen thoải mái dễ dàng bắt được hai cổ tay đang khua loạn của nàng, gắt gao kìm chúng trên đỉnh đầu nàng. Thân mình cao lớn cường kiện hoàn toàn che ở phía trên thần mình thon thả mảnh khảnh, hai chân rắn chắc hữu lực như xích sắt đem nàng chặt chẽ khóa trụ, khiến nàng không thể nhúc nhích nửa phần.

"Buông! Buông! Ta không thành thân! Không thành thân!" La Chu kinh hoàng tới cực điểm, đối Trát Tây Lãng Thố kêu la.

Trát Tây Lãng Thố không có vì nàng cự tuyệt cùng đổi ý mà sinh hờn giận, tương phản, thấy nàng bộ dáng vừa kinh hoảng sợ hãi vừa thẹn khiếp vạn phần, trong lòng hắn tràn ra một cỗ không hiểu vui sướng.

"La Chu, ta là người nam nhân thứ nhất tới gần nàng, đúng hay không?" Số nữ nhân hắn từng lên giường cùng không nhiều lắm, đều chính là một hồi trò chơi ban đêm ngươi tình ta nguyện. Nhưng đối với nữ nhân phản ứng lại hiểu biết không ít, tiên nữ của hắn thực rõ ràng là cái thuần khiết xử nữ. Chỉ có chưa từng cùng nam nhân thân mật xử nữ mới có thẻ xuất hiện loại biểu tình vừa thẹn lại vừa sợ này, mới có thể ở dưới thân hắn giãy dụa chống đẩy như vậy.

"Đúng vậy, đúng vậy! Chàng mau thả ta ra!" La Chu hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn trướng đến đỏ bừng, có xấu hổ, có hờn giận, còn có kìm nén. Ngực bị ép tới sắp tắt thở, xú nam nhân chết tiệt này nặng như trâu! Khuông mặt bình thường thuần hậu anh khí hiện tại thế nhưng cười y như cái kỳ quái thúc thúc. Khẩu hồ, nam nhân đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.

"Ta không phải đứa ngốc, sao có thể đem tiên nữ lạc trong lòng bàn tay thả chạy như vậy?" Trát Tây Lãng Thố cúi đầu cười, nóng bỏng cánh môi nhẹ nhàng cọ xát khuôn mặt đỏ
nhỏ nhắn của nàng, "Đừng sợ, ta sẽ thực ôn nhu." Chữ cuối cùng nói ra xong, hắn đã ngậm lấy cánh môi mềm mại như hoa của La Chu.

"Ngô ngô. . . . . ." La Chu bị bắt thừa nhận hắn kích hôn nhiệt liệt hãn mãnh. Chính cái gọi là trước lạ sau quen, đối mặt lần thứ hai cực phú kỹ xảo nồng nhiệt hôn sau, kháng cự giằng co của nàng chỉ có thể tuyên bố tan rã, cứng ngắc thân mình dần nhuyễn thành bông.

Lúc Trát Tây Lãng Thố buông ra nàng, đôi mắt tinh thuần của nàng đã muốn trộn lẫn một lũ mông lung mê ly thủy dạng hào quang. Gò má non nớt che phủ một tầng hồng, mượt mà cánh môi hồng diễm diễm. Môi trên nhếch lên một độ cong rất cao, như là một đóa hoa nhi mời người đến hái, lóe ra trong suốt sáng bóng, câu người thương tiếc yêu thích, lại làm cho người ta nhịn không được muốn chà đạp lên.

Hắn che ở trên người nàng, lẳng lặng nhu hòa nhìn nàng chăm chú, giống như vĩnh viễn cũng nhìn không đủ.

"Chàng. . . . . .Hôn môi thật khá nha. . . . . ." Cho dù là cái thái điểu (người chưa có kinh nghiệm), La Chu bằng bản năng nữ tính cũng nhận thấy được nam nhân nhỏ hơn mình một tuổi này tựa hồ có kỹ thuật khá thành thạo, cũng không giống thoạt nhìn thuần khiết chất phác như vậy, trong lòng không khỏi có một tia ghen tuông cùng khó chịu.

Trát Tây Lãng Thố trong mắt lửa nóng sáng ngời lóe lên, buông ra nàng cổ tay, theo trên người nàng trở mình nằm xuống. Dùng sức kéo chiếc chăn nàng đang quấn trên người, cường tráng thân mình lách đi vào, ôm chặt nàng ôn nhu nói: "Đó là bởi vì ta vẫn chưa có gặp tiên nữ đã khuấy trộn lòng ta, đành phải tịch mịch cùng nữ nhân khác cùng nhau ở trò chơi ban đêm tìm kiếm sung sướng."

Thật thẳng thắn! Thật vô tư! Quả thực nơi này chưa từng định ra cầu ái hôn ước, nam nữ chỉ cần vừa mắt lẫn nhau, là có thể đạt đến tình dục, là có thể phát sinh tình một đêm, còn không bị người khinh bỉ phỉ nhổ, bọn họ gọi loại tình một đêm này là trò chơi ban đêm. Nếu có người nữ tử nào trong trò chơi ban đêm mang thai, chờ nàng sinh hạ đứa nhỏ xong, sẽ trở thành người phụ nữ được mong đợi. Nửa năm qua, nàng cũng từng nhận được vài cái tiểu khỏa tử ám thị tham gia trò chơi ban đêm, chẳng qua hết thảy không dám tiếp chiêu. La Chu nghe được nghẹn họng nhìn trân trối, trong lúc này nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Nima, phong tục đồng nát, ngột ngạt, oan uổng nàng ngay cả cơ hội nổi giận quát bị hôn phu hái hoa ngắt cỏ cũng không có.

"Bất quá hiện tại ta tìm được tiên nữ của mình, hai cánh tay này từ nay về sau chỉ biết ôm tiên nữ của ta. Ta nguyện đem thân thể cùng linh hồn dâng cho tiên nữ của ta, cả đời chỉ cầu cùng tiên nữ của ta sinh nhân dục nữ."

Nóng cháy thổ lộ nối gót nhau tiến tới, làm La Chu như cháy sạch. Cho dù đối nam nhân của chính mình không có tình yêu, nhưng cũng không thể ngăn cản kia nháy mắt động tâm.

"Ta. . . . . .Ta. . . . . .Vẫn là sợ." Nàng cuối cùng không có biện pháp tiếp tục kháng cự, hai tay níu chặt Trát Tây Lãng Thố bào khâm, cắn răng ngập ngừng nói, thế nào cũng không làm trên mặt bớt đỏ được, trong lòng không khỏi có chút khó chịu. Dừng lại một chút, lại đứt quãng cà lăm nói, "Chúng ta. . . . . .Chúng ta cũng không thể. . . . . .Trước. . . . . .Trước cùng nhau ngủ. . . . . .Ngủ một thời gian, chờ ta. . . . . .Chờ ta có thói quan lại. . . . . .Lại. . . . . ." Khẩu hồ, nói không được nữa, rất tu nhân!

Bán giấu trong ngực khuôn mặt nhỏ nhắn giờ phút này so với mây tím hồng còn muốn diễm lệ hơn, lông bị đen nhánh chớp chớp, giống như hai cánh bướm, đôi môi đỏ mọng như hoa lại mở, lại đóng, tựa hồ phi thường khó xử. Trong chuyện nam nữ, nữ nhân ngượng ngùng sợ hãi như vậy hắn chưa bao giờ gặp qua.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện