Editor: Quỳnh Cửu
"Cô Mục, vất vả nhiều rồi."
Cô vừa xuống máy bay đã có người tới đón, họ nhận hành lí của cô rồi theo cô ra ngoài.
Mục Căng đeo kính râm lên để che đôi mắt đã sưng đỏ, ngồi lên xe theo họ.
Bọn Lý Đạt luôn biết cách túm được điểm yếu của cô.
Mục Lâm vẫn nằm trong tay họ, cô cũng không thể mặc kệ cậu được, hơn nữa còn có cả Phương Mạc Hoài, nếu như chúng làm ầm lên thì cả đôi bên sẽ càng xấu hổ hơn, không còn tí thể diện nào cả.
Kiện cũng không được, thôn này đã thực hiện mua bán người rất lâu rồi, thậm chí không chỉ riêng trẻ con mà còn cả sinh viên nữ cộng với nữ sinh cấp 2 cấp 3 nữa, chúng tường tận các biện pháp xóa chứng cứ, biết cách lợi dụng lỗ hổng của pháp luật.
Thông tin nơi đấy bị phong bế, kinh tế không thông, vô cùng lạc hậu, hầu như là cắt đứt hoàn toàn với bên ngoài, thế nên quá là thuận lợi cho hành vi phạm tội của chúng, thiên thời địa lợi.
Còn nói đến bọn Lý Đạt, thứ nhất, bởi vì thứ chúng cần chủ yếu là tiền, lại nằm trong phạm vi năng lực chi trả của cô, thế nên có kiện lên tòa thì xác suất thành cồn cũng chẳng lớn lắm.
Thứ hai nữa là chúng có đánh Mục Lâm đi chăng nữa, nếu đi làm giám định thương tật, chúng cứ mồm năm miệng mười bảo là không phải chúng đánh, vừa không có camera, lại còn ở trong thôn bao che nhau, thì chẳng còn cách nào nữa rồi, chứng cứ không có, tòa cũng phán không nổi.
Báo công an, vô ích.
Điện thoại của ai cũng bị giám sát hết, chỉ cần bọn chúng phát hiện ra họ gọi điện mà có dùng từ ngữ gây bất lợi cho chúng, chúng sẵn sàng đánh người ta nhừ tử, thậm chỉ là tử vong luôn, trước giờ cũng chẳng phải chưa từng xảy ra.
Chỉ có thể chịu đựng như thế, tuổi của chúng cũng cao rồi, hơn 50, Lý Đạt lại còn quanh năm suốt tháng uống rượu chơi bài, cơ địa suy tàn, còn Lý Phương thì suốt ngày lao động bán mặt cho đất bán lưng cho trời, làm gì còn khỏe như trước nữa, lúc nào cũng ho khan, tiền kiếm được thì đưa Lý Đạt với Lý Tiến đi uống rượu sạch, còn chẳng giữ được đồng nào mà chữa bệnh. Còn lại tên Lý Tiến, đấy là thằng ngu!
Mục Căng ngửa người lên ghế tựa, cả cơ thể lẫn trái tim đều mệt mỏi, nhắm mắt nghỉ người, không cẩn thận lại lạc vào vòng xoáy kí ức.
*
"Mục Mục, có phải chiều nay cậu đi phỏng vấn ở Trạm Radio không?" Giọng của Phàn Ngải có vẻ rất kích động.
"Ừ, đúng vậy." Mục Căng vừa ngồi đọc sách vừa thờ ơ gật đầu.
"Thế sao cậu không nhanh đi chuẩn bị đi?" Phàn Ngải trừng mắt.
Mục Căng nhìn thời gian, mới có hơn một giờ chiều thôi mà, "Chuẩn bị gì cơ? Giờ mới một giờ thôi mà."
"Không phải đâu Mục Mục ơi, người phỏng vấn cậu là Phương Mạc Hoài đấy hiểu không hả?" Phàn Ngải đứng đối diện cô, giật sách trong tay cô ra.
"Đương nhiên là tớ biết rồi." Mục Căng chả hiểu gì.
"Thế sao cậu không đi trang điểm các thứ đi?"
"Tớ đi phỏng vấn chứ có phải đi cua người ta đâu mà trang điểm cái gì?" Mục Căng bật cười.
"Cũng đúng nhà!" Phàn Ngải bị thuyết phục thành công.
Mục Căng xoa xoa đầu cô nàng, tự tay lấy lại sách, tiếp tục đọc.
Phàn Ngải vẫn thấy có chỗ nào đấy không đúng cho lắm, nhưng cô lại không nói ra được.
"À, đúng rồi, cậu có thấy ví tớ ở đâu không?" Mục Căng hỏi.
Sáng nay cô phát hiện ra ví tiền đâu mất tiêu rồi, cũng không biết rơi từ lúc nào nữa.
"Không thấy, hôm thi tranh biện vẫn còn đấy cơ mà?" Phàn Ngải lắc đầu.
Mục Căng ngẩng đầu, "Không biết nữa, nhưng mà giờ chẳng thấy đâu nữa rồi, không biết rơi đâu mất, nhưng mà cũng may, chỉ còn mười mấy đồng trong đấy thôi."
Cô chẳng bao giờ để chứng minh thư với các loại thẻ trong ví tiền cả, bời vì với cô mà nói ví tiền không đem lại cảm giác an toàn cho lắm, dễ mất, thế nên cô chỉ để trong đấy một ít tiền mặt, còn các loại thẻ chứng từ lung tung thì không cần nói, cô luôn để trong ngăn khóa ở phòng kí túc.
"Thế là tốt rồi, không có thì mình đăng cái tus tìm đồ?" Phàn Ngải gật đầu, "Tớ vẫn còn một cái cũ đấy, hay là cậu dùng tạm trước nhá?"
Mục Căng cười, "Cảm ơn nhưng mà không cần đâu."
"Thế nhé, tớ ngủ một lát, tí nữa đến giờ cậu gọi tớ, tớ đi cùng cậu." Phàn Ngải nhéo má cô.
"Ừ, biết rồi."
Hai rưỡi chiều, Mục Căng tắt đồng hồ báo thức, gấp sách đặt lên giá, đánh thức Phàn Ngải, thay đồ cùng đi tới Trạm Radio.
Dáng Mục Căng rất đẹp, nhưng vóc người lại không được cao cho lắm, nhìn có chút nhỏ nhắn xinh xắn, đứng cạnh Phàn Ngải đô con, hai người đi đường đúng chuẩn một cặp đũa lệch dễ thương.
Phàn Ngảu đứng ngoài chờ cô, Mục Căng lên gõ cửa, bước vào trong phòng thu âm, Phương Mạc Hoài đã ở sẵn đấy.
"Đàn anh Phương." Mục Căng đóng cửa kín lại, hơi khom người chào.
Phương Mạc Hoài nghe thấy tiếng cô, hầu kết trượt nhẹ, bỏ tai nghe xuống, khóe miệng vẫn không kìm được mà cong lên, cười với cô, "Chào mừng em."
Mục Căng mất tự nhiên ngồi xuống đối diện.
"Em từng có kinh nghiệm liên quan tới phát thanh chưa?" Phương Mạc Hoài hỏi.
"Lồng tiếng có tính không ạ?"
"Có thành phẩm ở đây không?" Phương Mạc Hoài nhìn cây bút trong tay, cười càng tươi hơn.
"Có ạ." Mục Căng hơi nghi ngờ gật đầu.
Phương Mạc Hoài đẩy máy tính sang cho cô, "Tìm cho tôi nghe thử."
Mục Căng ngoan ngoãn mở một đoạn kịch mà cô đã lồng tiếng ra, Phương Mạc Hoài đeo tai nghe lên, lặng lẽ nghe lại đoạn lồng tiếng mà anh đã nghe đi nghe lại vô số lần.
Người ngồi nghe tiếng vọng nãy giờ, Mục Căng vẫn đang nhìn biểu cảm của Phương Mạc Hoài, tương đối hồi hộp, không có tí biểu cảm này là như nào vậy?
Phương Mạc Hoài tháo tai nghe xuống, "Có thể thực hiện tại chỗ một đoạn không?"
"Dạ?" Mục Căng kinh ngạc.
Anh nhường ghế lại cho Mục Căng, Mục Căng cũng ngơ ngơ ngồi xuống chỗ anh vừa ngồi, ghế vẫn còn ấm.
"Thừ đoạn này đi." Anh chỉ chỉ máy tính.
Mục Căng nhìn thoáng qua, ra vẻ hiểu rồi gật đầu, nhìn kịch bản bắt đầu đọc, sau khi đọc xong, tắt máy thu đi, cô cời tai nghe quay đầu, lại thấy Phương Mạc Hoài đang thừ người ra nhìn