Sáng sớm khi Ngân Hằng thức dậy, điều đầu tiên là nhìn gương mặt của mình trong gương. Cũng không tệ, nó đã bớt sưng và cũng không còn đỏ tấy lên nữa, nhưng cảm giác đau rát ở hai bên má và da đầu vẫn còn âm ỉ.
Cô vội vóc nước vào mặt cho tỉnh táo lại. Tối qua cô giả vờ mệt trốn trong phòng, đến khuya, cô lẻn xuống nhà, dùng đá trườm mặt cho bớt sưng. Cô sợ sáng sớm ba cô sẽ thấy dấu vết đánh đập ngày hôm qua để lại.
Hôm nay cô dậy trễ hơn mọi khi, bởi vì con đau nhức khiến cô không ngủ được, khi Ngân Hằng bước xuống lầu, bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng. Mọi người đã bắt đầu ngồi vào bàn ăn. Ba cô thấy cô liền hỏi thăm:
- Con không sao chứ? Tối qua ba về, nghe nói con mệt, ba muốn vào xem nhưnhg con đóng cửa phòng nên ba không vào được.
- Con không sao, hôm qua con hơi nhức đầu nên đi ngủ sớm. Ngủ một giấc dậy đã khỏi rồi – Ngân Hằng cười cười đáp lời ba mình, cô cố gắng thể hiện mình không có gì để ba an tâm.
- Được rồi, ngồi xuống ăn sáng đi, kẻo muộn. Hôm nay ba đưa ba đứa đến trường – Ba Ngân hằng chỉ tay vào ghế của cô, nơi có một dĩa trứng ốp la còn bốc khói.
- Phải đó, con mau ăn đi kẻo trễ giờ, Ngân Quỳnh đã ăn xong rồi – Bà Kim Lương giả vờ ân cần nói, nhưng hai mắt bà ta mở to nhìn trừng trừng về phía Ngân Hằng cảnh cáo.
Ngân Hằng siết chặt tay xách cái cặp bèn nói:
- Con không ăn đâu ba, có gì con ăn trên trường sau. Con muốn đi xe buýt, ba cứ đưa Gia Bảo và Ngân Quỳnh đi trước đi. Con đi học đây.
Nói rồi cô quay lưng đi học, bà Kim Lương mĩm cười đắc ý nhìn theo.
Trong lòng Ngân Hằng cảm thấy thật đau buồn, tại sao số phận lại tàn nhẫn với cô đến thế. Nhiều lúc cô cực kì căm hận người đàn bà đó vô cùng. Ngân hằng từng nghĩ nếu như cô bắt ba mình có sự lựa chọn giữa cô và người đàn bà đó thì thế nào. Chuyện gì sẽ xảy ra?
Người đàn bà vô cùng thủ đoạn đó sẽ làm gì đây nếu ba chọn cô mà từ bỏ bà ta. Nghĩ đến đây Ngân hằng không khỏi rùng mình. Loại người như bà ta sẽ bất chấp tất cả. Một khi bà ta nỗi điên lên thì chỉ sợ bà ta sẽ làm hại gia đình cô. Cho nên cách duy nhất là cam chịu. Chỉ cần cô nhẫn nhịn thì ba và Gia Bảo sẽ có được những chuỗi ngày bình yên. Còn cô sau này có thể bỏ đi thoát khỏi bà ta.
Nghĩ đến việc phải chịu đựng bà ta thêm một thời gian dài nữa, Ngân hằng không khỏi chực trào nước mắt.
Khi Ngân Hằng vừa đặt chân đến trạm xe buýt thì bên tai đã nghe tiếng nói:
- Xin chào!
Ngân Hằng giật mình quay đầu nhìn lại thì thấy nụ cười tỏa nắng của Minh Nhật, cảm giác nụ cười này rất chân thật không có chút miễn cưỡng nào, Ngân Hằng cũng vui vẻ đáp lại:
- Xin chào.
- Hôm nay bạn đi sớm nhỉ? – Minh Nhật đưa cánh tay đeo đồng hồ của mình lên nhìn giờ rồi nói.
- Ừ, muốn đến trường sớm thôi – Ngân Hằng hơi kinh ngạc vì Minh Nhật biết được giờ đi học của mình, nhưng vẫn không hỏi mà cứ thế trả lời.
Đôi mắt đỏ hoe của Ngân Hằng bị Minh Nhật chứng kiến, Ngân hằng xấu hổ vội quay đầu đi che giấu.
Minh Nhật cũng không nói gì thêm, chỉ đứng yên lặng bên cạnh chờ đợi xe buýt đến. Ngân Hằng cảm thấy biết ơn hành động này của Minh Nhật biết bao. Cậu không truy hỏi như Lâm Phong, khiến cô không cảm thấy khó xử, Minh Nhật lúc nào cũng nhẹ nhàng dù nhìn vào thấy cậu có vẻ như lạnh lùng không quan tâm đến cô.
Nhưng kì thực lúc này, im lặng chính là sự quan tâm tốt nhất.
Nhưng họ vừa đặt chân vào lớp thì đã nghe Bảo Trâm kéo lại nói:
- Này! Nguy rồi, Ngân Quỳnh dám chọc giận Lâm Phong.
- Xảy ra chuyện gì ? – Ngân Hằng vô cùng ngạc nhiên hỏi lại.
- Lúc sáng nay nghe thấy hiểu trưởng ra thông báo hỏi kẻ nào đã đá bể chậu bông của thầy ở sân sau. Ngân Quỳnh đã chỉ đích danh Lâm Phong. Vậy là thầy hiệu trưởng bắt Lâm Phong lên văn phòng. Trước khi đi Lâm Phong còn quay lại chỉ vào mặt Ngân Quỳnh nói: “ mày nhớ đó” khiến Ngân Quỳnh xanh cả mặt lên.
- Bây giờ Lâm Phong ở đâu? – Ngân Hằng ngó dáo dát xung quanh lớp nhưng không thấy Lâm Phong ở đâu bèn hỏi.
- Thì vẫn còn ở trên phòng thầy hiệu trướng chứ ở đâu – Bảo Trâm chép miệng than – Kì này Ngân Quỳnh khổ rồi. Nói thiệt nha, nếu không tại Ngân Quỳnh luôn đối xử tốt với bà, tui cũng không hơi đâu mà lo cho nhỏ đó.
- Mình đi tìm Ngân Quỳnh – Ngân Hằng bén buông cặp xách xuống bàn rồi chạy ra cửa đi đến lớp Ngân Quỳnh tìm Ngân Quỳnh.
- Ngân Quỳnh không có trong lớp – Một bạn trong lớp Ngân Quỳnh nghe Ngân Hằng hỏi mới lắc đầu trả lời.
Ngân Hằng vội chạy đến phòng hiệu trưởng nhìn thấy Lâm Phong đang bị thầy rầy trong đó, sắc mặt cậu ta cực kì tệ. Nhưng ngân Hằng lại không thấy Sơn Hải và Bảo Duy ở đâu cả, trong lòng dấy lên sự lo lắng bất an, hai người này với Lâm Phong như hình với bóng, lẽ nào lại không có mặt lúc này.
Nỗi lo sợ bất an kéo đến dồn dập, Ngân Hằng chạy khắp nơi tìm Ngân Quỳnh. Cô phát hiện thấy Sơn Hải và Bảo Duy phá ra cười thích thú từ phía sau vườn trường đi ra, nghi ngờ Ngân hằng bèn chạy về phía đó. Sơn Hải và bảo Duy thấy Ngân Hằng thì ngưng cuời. Ngân Hằng đưa mắt nhìn bọn họ liền thấy vẻ lúng túng giấu diếm cái gì đó của họ, nhưng cô không buồn để ý, cô đi luớt qua họ để tìm Ngân Quỳnh.
Cuối cùng khi cô tìm được Ngân Quỳnh thì đã thấy Ngân Quỳnh nước mắt ngắn dài núp vào một góc tường ngồi khóc. Cô liền chạy đến ngồi truớc mặt an ủi, cô ôm Ngân Quỳnh vào lòng vỗ vỗ lưng nói:
- Đuợc rồi, không sao nữa rồi, ngoan đừng khóc.
Ngân Quỳnh chưa bao giờ thấy Ngân Hằng có cử chỉ yêu thuơng như vậy với mình, trong lòng vừa thấy vui, vừa muốn vỡ oà nỗi sợ hãi trong lòng bèn ôm lấy Ngân hằng khóc nức nở:
- Chị ….chị ….em sợ quá. Họ lấy gián bỏ nguời em.
- Không sao đâu, chỉ là gián thôi mà. Nó không làm hại đuợc em đâu – Ngân Hằng bị cái ôm chặt của Ngân Quỳnh làm bối rối. Ngoài Gia Bảo ra, chưa ai lại ôm cô chặt đến thế. Nuớc mắt của Ngân Quỳnh lại thấm vào áo cô, bàn tay siết chặt vào cô như thể có chính là điểm tựa duy nhất làm dấy lên tình chị em vốn xa lạ trong lòng Ngân Hằng.
- Nhưng mà em sợ gián lắm – Ngân Quỳnh lắc đầu quầy quậy nói – Tụi nó vừa đáng sợ vừa hôi nữa, em ghét nó.
- Bây giờ không sao nữa rồi, mấy con gián cũng không còn, đừng sợ nữa – Ngân Hằng lần nữa vỗ lưng Ngân Quỳnh an ủi – Chị cùng em đi thưa với thầy cô để thầy cô phạt mấy bạn ấy.
- Không phải đâu, mấy bạn ấy nói nếu em dám méch lại với thầy cô thì lần sau sẽ bắt chuột cho nó cắn em đến chết. Chứ không bắt gián như lần này nữa đâu – Ngân Quỳnh mếu máo kể – Chị đừng đi nói với thầy cô, em sợ.
- Đuợc rồi, vậy thì không nói – Ngân Quỳnh thở dài kéo Ngân Quỳnh đứng dậy khuyên – Mai mốt em đừng động vào bọn họ làm gì nữa.
- Không phải em muốn chọc giận họ đâu – Ngân Quỳnh đưa tay quẹt mũi thút thít kể – Tại khi em vừa đến thì nghe tin cái cây của thầy hiệu truởng trồng bị ai đá bể chậu. Bọn họ bảo rằng thấy bạn Minh Nhật ngày hôm qua ngồi ở đó, họ bảo thấy bạn ấy làm bể. Em bất bình mới đứng ra chỉ tội Lâm Phong thôi. Em đâu có làm sai, rõ ràng hôm qua Lâm Phong đá trái bóng trúng Minh Nhật rồi dội vào cái châu hoa đó mà.
- Đuợc rồi, em không làm sai. Nhưng mà sau này, chuyện của nguời khác em đừng xen vào làm gì – Ngân hằng gật đầu nhưng chân thành khuyên.
- Nhưng Minh Nhật là bạn chị mà, đâu phải nguời xa lạ – Ngân Quỳnh tròn mắt nhìn Ngân Quỳnh.
- Bạn….- Ngân Hằng ngớ nguời khi nghe Ngân Quỳnh nói Minh Nhật là bạn cô.
- Chẳng phải chị đã tâm sự với bạn ấy hay sao – Ngân Quỳnh ngạc nhiên nhìn Ngân Hằng Lúc em đi lấy núơc trở về em nghe chị nói.
“ Thì ra là như thế….” – Ngân Hằng vỡ oà ra khi hiểu đuợc thái độ của Ngân Quỳnh ngày hôm qua khi nói chuệyn với Bà Kim Luơng dẫn đến trận đòn oan ức của cô. Ngân Hằng bất giác nhìn kỹ guơng mặt của đứa em gái mà cô luôn tạo khoảng cách kia. Ngân Quỳnh có guơng mặt tròn trịa đầy đặn, hai má lúm đồng tiền đáng yêu, đặc biệt phúc hậu, hoàn toàn trái nguợc với guơng mặt dữ dằn và thâm hiểm của bà Kim Luơng.
Có lẽ giây phút này, một nữa dòng máu giống nhau của hai nguời chảy trong cô, lần đầu tiên cô mới nhận thấy Ngân Quỳnh đặc biệt thân thuơng, Ngân Hằng không tự chủ đuợc nhoẻn miệng cuời ấm áp với Ngân Quỳnh.
Cô không biết tại sao lúc đó cô lại nói ra tâm sự với Minh Nhật, có lẽ cô cũng cảm thấy sự cô đơn ở chỗ Minh Nhật khá giống mình nên không ngại nói ra. Giống như cái cảm giác im lặng đứng bên cạnh cô sáng nay của Minh Nhật khiến cô thấy hai nguời rất gần gũi. Cho nên khi Ngân Quỳnh bảo Minh Nhật là “bạn”, Ngân hằng gật đầu cuời đáp:
- Phải , cậu ấy là bạn.
Ngân Quỳnh hơi choáng voáng khi thấy Ngân hằng cuời với mình, chưa bao giờ cô nhận đuợc nụ cuời như thế của Ngân hằng, cho nên cô vô cùng vui, quên mất nỗi buồn của mấy phút trúơc, Cô ôm lấy Ngân hằng như đứa em nhỏ nhõng nhẽo nói:
- Chị…em yêu chị.
- Ừhm ….- Ngân Hằng chỉ khẽ đáp lại như vậy, nhưng trong giây phút này, cô thật sự xem Ngân Quỳnh là em gái mình.
Khi hai chị em cùng nhau trở