Giọng nói đầy quen thuộc khiến Ngân Hằng giật mình mở choàng mắt, cô nhìn thấy ánh mắt của Lâm Phong thì hốt hoảng lùi lại phía sau vài bước. Cô như người vừa tỉnh cơn mộng ảo, sợ hãi nói không nên lời.
Ngân Hằng còn chưa hết bàng hoàng, thì Quang Khải đã vượt qua cô đấm một đấm vào Lâm Phong, Lâm Phong không kịp chuẩn bị, cậu bị đấm ngã lăn xuống đất. Ngân Hằng kinh hãi hét lên một tiếng, cô còn đang lo lắng cho Lâm Phong thì Quang Khải đã nắm tay cô kéo mạnh, lôi cô đi về phía xe.
Ngân Hằng bị Quang Khải kéo, cô biết mình khiến anh ta nổi giận nên ngoan ngoãn đi theo anh ta. Quang Khải giận dữ mở cửa định đẩy Ngân Hằng ngồi vào, thì Lâm Phong đã bật dậy đuổi theo giữ tay Ngân Hằng lại. Quang Khải bèn quay lưng trừng mắt nhìn cậu lớn tiếng nói:
- Cậu Phong, xem ra một cú đấm của tôi không đủ cảnh tỉnh cậu thì phải. Nếu vậy thì cậu nghe cho rõ đây, cô ấy đã là người của tôi rồi. Tôi mặc kệ chuyện trước đây của hai người, nhưng từ nay về sau mong cậu đừng đi theo quấy rầy vợ sắp cưới của tôi nữa, chúng ta đã đính hôn rồi, điều này chắc cậu đã biết.
Quang Khải vừa nói vừa nắm bàn tay đeo nhẫn của Ngân Hằng vươn ra trước mặt Lâm Phong. Chiếc nhẫn sáng lấp lánh, làm sáng một khoảng trong màn đêm mờ ảo, nhưng lại như một mũi gương sáng đâm vào trái tim đen thẩm khô máu của cậu. Cậu biết mình không có tư cách giữ lấy tay cô như thế, nhưng mà ngoài cách này ra, cậu hoàn toàn không còn cách nào khác.
- Anh chỉ muốn biết một điều, em còn yêu anh không? – Lâm Phong nhìn chiếc nhẫn hồi lâu rồi nhìn sang Ngân Hằng, trong đáy mắt một tia hy vọng, mong đợi, chỉ cần cô nói còn, hay chỉ cần một cái gật đầu, một ánh mắt biểu thị của cô, cậu sẽ bất chấp mà giữ chặt tay cô không buông.
Hai tay của Ngân Hằng đều bị hai người con trai nắm giữ, bàn tay ai cũng siết chặt tay cô nhất quyết không buông. Cả hai người đều quyết liệt nhìn nhau, không ai chịu nhường ai, ánh mắt hai người trừng trừng không chớp. Nhưng trong đáy mắt đều mong chờ sự chọn lựa của cô.
Cô đau đớn nhìn hai người đàn ông bên cạnh mình, một người có tình một người có nghĩa, nếu cô lựa chọn ai, người kia cũng bị tổn thương. Nhưng cô chỉ có thể chọn một mà thôi, dù lòng cô đau đớn thế nào đi chăng nữa.
Ngân Hằng nhìn Quang Khải, từ từ rút tay mình ra khỏi tay anh ta, ánh mắt Quang Khải lập tức tối sầm lại. Nhưng Ngân Hằng không nhìn anh ta, cô từ từ quay người sang nhìn Lâm Phong. Cô dùng bàn tay mà Quang Khải vừa buông ra gạt bàn tay Lâm Phong đang nắm tay mình ra, ngay khoảnh khắc bàn tay ấm áp của Lâm Phong rời khỏi tay cô, trái tim của cô như ai xé, nhưng cô vẫn hắng gượng nhìn Lâm Phong nói:
- Trái tim tôi từ lâu đã thuộc về người đàn ông ở bên cạnh rồi. Có thể ngày xưa tôi từng yêu anh, anh từng yêu tôi. Nhưng năm đó tôi chọn lựa vất bỏ anh, cũng đồng nghĩa với việc xó bỏ hình ảnh của anh trong lòng. Trong 7 năm nay, tôi sống rất tốt, rất vui vẻ, rất hạnh phúc tôi thậm chí không có một giây phút nào nhớ đến anh cả.
Thời khác tay cô từ từ rời đi, tim của cậu cũng từ từ chết lặng cuối cùng lạnh ngắt khi nghe cô nói.
- Tôi đã chọn người đàn ông này, đây mới là người khiến tôi có cảm giác an toàn , hoàn toàn khác hẳn anh. Nụ hôn lúc nãy chẳng qua là muốn thỏa mãn cho anh một chút tự ái mà thôi. Đáng tiếc còn chưa kịp hoàn thành cho anh đã bị bắt gặp. Vậy thì nhân đây chúng ta nói thẳng luôn vậy.
Cô quay sang nắm lấy tay Quang Khải, người hơi tựa vào anh ta, tạo một cử chỉ thân mật âu yếm nhìn Lâm Phong nói tiếp:
- Tôi đã thuộc về anh ấy từ lâu rồi, trong tâm trí tôi chỉ có hơi thở, ánh mắt và vòng tay của anh ấy mà thôi. Chúng tôi rồi sẽ lấy nhau , có con cái, cùng nhau nuôi dạy con cái, sống hạnh phúc bên tổ ấm của mình. Xin anh từ nay đừng đến quấy rầy tôi nữa, đừng làm việc khiến chồng sắp cưới của tôi hiểu lầm giữa chúng ta xảy ra chuyện gì – Ngân Hằng nhìn Lâm Phong, cô cố ý những lời bóng gió như thể giữa cô và Quang Khải đã trải qua ái ân khiến cô ghi nhớ từng chút từng chút một về anh ta.
Lâm Phong nghe thấy những lời này, lòng không khổ quặng đau, đây là kết cục , là đáp án chính xác nhất mà cậu muốn để có thể quên cô đi.
- Đi…đi…từ nay tôi sẽ không làm phiền hai người nữa đâu – Cậu lạnh lùng nhìn họ, ánh mắt trở nên xa xăm vô định.
- Cô ấy đã nói rõ như thế, mong cậu từ nay sẽ không tìm đến phá hoại tình cảm của chúng tôi nữa – Quang Khải nói xong ôm lấy Ngân Hằng đẩy vào bên trong xe. Sau đó anh ta lên xe lái xe bỏ đi.
Lâm Phong cũng lặng lẽ quay người bước đi. Gió lạnh thổi thốc vào mặt cậu, rõ ràng là gió lạnh như vậy, nhưng lại cảm thấy lòng còn lạnh hơn nữa.
Ngân Quỳnh vì có chút chuyện phải gặp Ngọc Liên bàn giao, cô đến thẳng công ty tìm Ngọc Liên. Vừa đến, cô thấy Ngọc Liên đang hý hoái dáng cái gì đó, bèn tò mò lại xem.
Thì ra Ngọc Liên đang dáng một bản thiết kế nhà đơn. Tuy không hiểu lắm về thiết kế, nhưng cô có thể nói, người thiết kế ra căn nhà này đã đặt hết toàn bộ tâm tư vào trong bản vẽ. Thiết kế có phần giảng dị, nhưng lại tạo nên không gian ấm áp, tưng