Ân ái nồng nhiệt, mê say kéo dài không dứt một màn đêm.
Sau hai tuần không được gần gủi, đêm nay anh trở nên cuồng bạo, vừa gấp rút vừa ngông cuồng.
[email protected] muốn chiếm hữu dâng trào, Phàm Dương vây lấy Lâm Ninh như một miếng mồi tươi sống trước miệng con sói lớn.
Bàn tay to vuốt v e khắp thân thể mềm mại, làn da trơn vì mồ hôi ướt, mượt mà sờ nắn quả đồi đã mẫn đỏ.
Toàn thân Lâm Ninh in đậm những vết hôn đỏ tím, ánh đèn vàng mờ phủ lên thân thể đỏ ửng như một màu nắng toả trên phiếm hồng tịnh dương, thiếu nữ yêu kiều mê hoặc đẹp tựa một bức tranh vẽ.
Lâm Ninh nửa tỉnh nửa mê nằm dưới thân anh r3n rỉ, đầu óc không đủ tỉnh táo, mơ hồ nhìn thấy người trước mắt, anh đắm chìm trong ngọt ngào cùng cô trầm luân không dứt.
Chỉ cầu đêm có thể dài ra vô tận, để đôi nam nữ cuồng si lạc vào trầm luân mãi mãi.
Ngày hôm sau, Lâm Ninh mê say trong giấc ngủ, Phàm Dương đưa cô trở về Hoa Viên vào lúc nào Lâm Ninh cũng chẳng hề hay biết.
Chỉ biết rằng khi cô tỉnh dậy đã là xế chiều, giường nệm đêm qua trở thành giường lớn màu xám của phòng ngủ chính.
Vừa tỉnh dậy, cơ thể dâng lên cơn tê tái từ phía bụng dưới, Lâm Ninh nằm nghiêng, hứng chịu cảm giác tê tái giữa hai c[email protected], nơi u hoa tựa như khi cô còn kẹt đèn đỏ mà tuông trào ra chất dịch kẹo đặt.
Chỉ khác kẹt đèn đỏ là ra màu máu, còn chất dịch kẹo đặt lúc này là màu trắng đục tinh khôi.
Mùi của chất dịch tinh khôi sộc lên lỗ mũi, loạt hình ảnh [email protected] truồng quấn quýt đêm qua hiện về cõi ý thức.
Tâm trí cô là ký ức ngông cuồng làm chuyện người lớn, hai bên tai là dư âm hai thân thể va chạm vỗ lạch bạch.
Lâm Ninh rùng mình, lông tơ lông tóc đều nổi thành hột, mùi tinh đặc nhầy nhụa sộc thẳng vào lỗ mũi, bào tử cồn cào cơn buồn nôn, Lâm Ninh nhích người đến mép giường, ló đầu ra khỏi giường mềm.
“Ưm… Oẹ!”
Lâm Ninh nôn bên cạnh mép giường, nôn ra toàn bộ đồ ăn của buổi tối hôm qua, đồ ăn đa phần đã tiêu hoá thành nước, mùi chua nôn mửa lại sộc ngược vào lỗ mũi, bào tử càng thêm cồn cào, Lâm Ninh rùng người thêm một cái, làn da nổi thành hột lạnh ngắt, mặt mày tái mét nhăn nhó.
“Oẹ…”
Lại nôn thêm một lần, lần này Lâm Ninh nôn ra đồ ăn chưa kịp tiêu, tối qua trong xe cô và Doãn Linh ăn gà rán, xúc xích phô mai, bây giờ nôn ra còn nguyên miếng gà.
Phàm Dương vừa vặn từ bên ngoài đi vào phòng, vừa bước vào phòng là mùi chua, sau đó là giọng Lâm Ninh đang nôn, kèm theo tiếng họ sặc khụ khụ.
Phàm Dương lập tức đi nhanh vào phòng ngủ chính, đập vào mắt anh là Lâm Ninh nằm úp đầu ló ra bên mép giường nôn mửa.
Anh vội vàng đặt bịch bánh yến mạch bên giường, bàn tay to vuốt v e tấm lưng nhỏ, rối rít hỏi han.
“Em sao vậy? Vừa mới thức dậy đã nôn rồi? Nào nào…”
Bàn tay to rối rít vuốt v e tấm lưng Lâm Ninh, cô càng nôn dữ dội hơn, lần này nôn ra nguyên mảng xúc xích.
“Ư oẹ…”
“…” Phàm Dương cứng người, giây sau liền tái mặt rối loạn, nhanh chóng rút điện thoại ra gọi cho bác sĩ quen biết.
Lát sau, mấy người hầu vội vã đi vào phòng Lâm Ninh dọn dẹp, Phàm Dương dùng khăn ấm lau mặt, lau người cho Lâm Ninh.
Lâm Ninh nằm như người tàn phế, sau khi nôn xong thì bụng đói cồn cào, nhưng miệng lưỡi thì đắng chát chẳng thể nuốt được thứ gì, hiện tại đến nói chuyện cô còn chẳng kêu ra nổi, nói gì đến chuyện sẽ nhai đồ ăn.
Cô mềm nhũng, thân thể rả rời, mỗi việc hít thở cũng không xong, bây giờ thở ra chỉ toàn mùi chua, không thì là mùi tinh khôi đặc kẹo ám ảnh tâm trí.
Lâm Ninh không có phản kháng gì cả, nằm nhắm mắt tịnh dưỡng, mặc cho anh c ởi quần áo lau người cho cô, cô không ngại nữa…
Aaa, phải nói là ngại không nổi.
Chỉ vài phút sau nữa, một nam bác sĩ trẻ đi vào, khoác blouse trắng có dấu logo đến từ bệnh viện trung tâm Thành An, vội vã đến mức mang cả áo khoác từ bệnh viện đến.
“Có chuyện gì vậy?” Nam bác sĩ có vẻ loạn, gương mặt giang sinh tuấn tú nghiêm trang trở nên tái miết, bộ dạng giống như những khi nhận được tin có bệnh nhận sắp chết, vội vã chạy đến bên giường.
Châu Minh Thành nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Phàm Dương, nhìn xuống cô gái nằm nhắm mắt tưởng niệm trên giường.
“Cô ấy bị làm sao vậy?”
Phàm Dương đang ngồi lau bàn tay nhỏ nhắn, nhanh chóng đứng dậy nhường chỗ cho cậu bạn bác sĩ tài giỏi, Châu Minh Thành.
“Cô ấy vừa thức dậy đã nôn, cậu xem, mặt cô ấy trắng bệch, cả người như không xương nhũng ra hết rồi” Phàm Dương rối rít nói với cậu bạn.
Vừa nãy anh lau người cho Lâm Ninh, cô còn không thèm phản ứng, mọi khi cô sẽ oan oan ức ức thẹn thùng đỏ mặt, bây giờ cô mềm nhũng người sắp chết vậy.
Nghe nói vậy, Châu Minh Thành hô lên.
“Nguy như vậy sao, thôi chết thôi chết, có vẻ là trúng độc, tránh qua một bên cho tôi xem.
”
“Trúng độc sao?” Phàm Dương đang rối lên, nghe xong bác sĩ tài ba Châu Minh Thành nói, rối rắm thêm hoảng loạn.
“Minh Thành, cậu xem xem cô ấy có sao không? Sao lại trúng độc được chứ!