Ngày ra nước ngoài nhanh chóng đã đến, hôm đó bà Thịnh dẫn theo Thịnh Sa Sa và Thịnh Lỗi Lỗi tới sân bay tiễn.
Trông bà Thịnh có vẻ ủ rũ, lúc ôm Huyên Hiểu Đông sau cùng còn đỏ hoe cả mắt, "Chăm sóc thật tốt cho Vô Ngung nhé."
Huyên Hiểu Đông vỗ vai bà lão, trong lòng chua xót, biết nhất định bà ấy cũng đã đoán được đây không phải hoạt động thương vụ bình thường.
Thế lực nhà họ Thịnh lớn, dĩ nhiên sự trả giá hi sinh cũng nhiều, nếu không nào có vô duyên vô cớ nắm giữ được quyền lực?
Máy bay cất cánh rất nhanh, Thịnh Vô Ngung và Huyên Hiểu Đông vào khoang đặc biệt sau khi lên máy bay.
Đám người Nghiêm Duệ Phong vốn dĩ phải đứng canh gác ở những vị trí khác nhau bên ngoài, nhưng do đây là máy bay tư nhân, sau khi cất cánh tương đối an toàn nên ngoại trừ những vị trí bảo vệ cố định đã sắp xếp xong, Nghiêm Duệ Phong, La Yến cùng nhân viên kỹ thuật như Lý Lực ngồi ở khoang sau, thả lỏng hơn rất nhiều.
La Yến sờ lên ghế dựa bằng da cực kỳ thoải mái cùng những vật dụng xa hoa bên trong, hồn nhiên tặc lưỡi, "Máy bay tư nhân có khác, đời này đáng giá."
Nghiêm Duệ Phong nhìn cô, Lý Lực nói: "Sếp có nói với tôi, lần này nếu như nhiệm vụ thuận lợi thì cũng coi như thù lao cho sự vất vả bao nhiêu năm qua của chúng ta, trước khi giải ngũ được hưởng thụ cuộc sống của người giàu."
Nghiêm Duệ Phong lạnh nhạt nói: "Nhiệm vụ lần này không dễ dàng đâu, đừng chỉ nghĩ tới những việc này."
La Yến thở dài, nhìn thấy Thi Ký Thanh đi tới bèn vội vàng cười nói: "Chị Thi."
Thi Ký Thanh cười nói: "Chủ tịch Thịnh và Huyên tiên sinh đã nghỉ ngơi ở phòng ngủ, mọi người sao rồi, đã quen chưa? Có gì không quen thì có thể hỏi tôi.
Bên này có quầy bar, khu làm việc, mỗi khu vực chức năng của phòng tập thể hình đều mở, có cà phê, sữa bò,...!có thể tự lấy.
Chắc là mọi người cũng đã quá quen rồi, hẳn là không cần tôi nhắc thêm nữa."
La Yến hâm mộ nói: "Chị Thi, xem ra chị thường xuyên được hưởng đãi ngộ kiểu này khi đi máy bay tư nhân."
Thi Ký Thanh mỉm cười nói: "Ầy, cũng được, sau khi chủ tịch Thịnh mua chiếc máy bay này không lâu thì tôi cũng chỉ mới đi được lần thứ hai thôi.
Đây là máy bay second-hand, chủ tịch Thịnh của bọn tôi tiếp nhận từ tay người khác với giá vô cùng rẻ, bình thường chỉ dùng khi muốn tiết kiệm thời gian, rất là thiết thực."
La Yến ngạc nhiên, "Trông cái này thoạt nhìn còn rất mới mà, tiếp nhận từ đâu vậy?"
Thi Ký Thanh nói: "Tiếp nhận từ nhà họ Tăng, họ ra giá rất thấp, hơn nữa bớt được cả khoản lớn chi phí lắp đắt thiết bị.
Nghe nói lúc trước chỉ riêng bên trong khoang máy bay thôi nhà họ Tăng đã lắp đặt tốn một trăm triệu, chúng tôi cân nhắc, cảm thấy rất hời, dù sao công việc kinh doanh của chúng tôi trải rộng khắp các quốc gia trên toàn cầu, những thương vụ xuyên quốc gia quá nhiều, mua máy bay tư nhân có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian, tăng được hiệu suất cao.
Chủ tịch Thịnh đã quyết định mua——Xưa nay anh ấy không làm ăn lỗ vốn, máy bay này không chỉ một mình anh ấy dùng, tất cả giám đốc điều hành của Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm đều có thể đăng ký sử dụng, hơn nữa mọi khách hàng cao cấp cũng có thể đi, như vậy vừa thể hiện được thực lực, vừa có thể khiến mọi người hào hứng làm việc hơn."
La Yến tán thưởng luôn miệng, mê mẩn nói: "Đúng thật, một nhân viên công ty bình thường mà có thể lên máy bay tư nhân triển khai hoạt động công vụ, tiếp đón khách mời, đúng là cực kỳ vinh dự." Suýt chút nữa cô còn muốn hỏi, Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm mấy người còn nhận người nữa không...
Nghiêm Duệ Phong biết năm ngoái nhà họ Tăng mới sụp đổ, tài sản không bán được mà phải chuyển nhượng, xem ra ánh mắt của Thịnh Vô Ngung đúng là thận trọng chuẩn xác, có khi còn ép giá xuống nữa, dù sao trong nước có thể giành được sự phê duyệt sân bay cũng không dễ dàng.
Những thứ như máy bay tư nhân, mua thì đắt, mà nuôi nó cũng cần tốn một khoản tiền kếch xù liên tục.
Anh ta tiếp nhận chiếc máy bay này biến nó thành phương tiện giao thông, vừa để cho cả Khoa học Kỹ thuật Đom Đóm sử dụng, lại vừa chuẩn xác mua được cả lòng nhân viên công ty luôn.
Quả nhiên, không hổ là nhà ngoại giao giỏi nghiền ngẫm lòng người.
Rõ ràng Huyên Hiểu Đông đã bị anh ta mê hoặc đến thần hồn điên đảo, tướng mạo như vậy, gia thế như vậy, nhiều thủ đoạn sử dụng như vậy, Hiểu Đông là người luôn đơn giản, có thể không rung động sao?
Đang trầm tư, hắn thấy cửa phòng ngủ khoang trước bị đẩy ra, Huyên Hiểu Đông ra ngoài, y mặc áo sơ mi rộng rãi, tay áo xắn lên tới khuỷu tay, lộ ra cánh tay rắn chắc.
Y đi đến tủ lạnh giữa phòng lấy ly nước đá rồi hơi ngửa đầu lên uống, có vẻ y rất khát, uống rất vồn vã, yết hầu lên lên xuống xuống.
Ánh mắt Nghiêm Duệ Phong mất kiểm soát dừng trên nơi gợi cảm ấy, sau đó thấy được rõ ràng một vết bầm đỏ chót ở sau gáy, trông rất mới, hình như là dấu hôn vừa mới tạo.
Bọn họ mới vào phòng ngủ được bao lâu chứ...
Nghiêm Duệ Phong nghiến răng, đang định tiến đến thì đã thấy Lê Khải từ phía trước đi qua lấy nước, cười nói với Huyên Hiểu Đông.
Huyên Hiểu Đông bèn ngồi luôn ở khu ghế sô pha chung, tán gẫu giết thời gian với Lê Khải.
Nào ngờ một khi Lê Khải đã nói chuyện thì nói mãi không dứt, một lát sau, cửa phòng ngủ mở ra, không biết Thịnh Vô Ngung nói gì từ bên trong, Huyên Hiểu Đông lại rót thêm sữa bò lạnh từ tủ lạnh ra, gật đầu với Lê Khải rồi tiến vào.
Sau đó hai người họ làm tổ trong phòng ngủ không thấy ra ngoài, đến cả bữa tối cũng ăn luôn trong đó.
Mãi đến khi máy bay đáp xuống sân bay Garan, Thịnh Vô Ngung mới cười rạng rỡ xuất hiện với bộ vest phẳng phiu, ngay cả Huyên Hiểu Đông cũng thay đổi trang phục trang trọng hơn, đẩy xe lăn xuống máy bay.
Vừa xuống máy bay thì có một người đàn ông cao lớn nhanh chân tới đón, gã hơi cúi người xuống ôm Thịnh Vô Ngung, "Chào mừng cậu qua đây, bạn cũ của tôi, bạn học cũ của tôi."
Người vừa đến sở hữu mái tóc xoăn màu nâu, tròng mắt màu lam xám, đường nét ngũ quan sắc sảo, lại nói tiếng Hiên Viên rất chuẩn.
Gã đứng thẳng người dậy nhìn sang phía Huyên Hiểu Đông, chìa tay ra muốn bắt tay, ánh mắt chan chứa ý cười, "Vị này chính là Huyên tiên sinh sao? Chào mừng chào mừng, tôi là Na Phong, chào mừng đã đến Garan."
Huyên Hiểu Đông bắt tay với gã, thầm hiểu ra, đây chính là nhị hoàng tử Na Phong của hoàng tộc Garan.
Vị hoàng tử trẻ này một khi mỉm cười thì đôi mắt như biết phóng điện, tựa như chất chứa cả ngàn lời muốn nói đang xoay chuyển bên trong tròng mắt, đúng là một người đàn ông có sức hấp dẫn.
Gã nói với Thịnh Vô Ngung và Huyên Hiểu Đông, "Trước đó Vô Ngung đã nhờ tôi rồi, tôi đã chọn trang viên giúp, cậu ấy cũng rất thích nên đã mua lại.
Lần này mọi người tới, tôi đành mạo muội vượt quá chức phận, chuẩn bị tiệc đón gió tẩy trần cho mọi người ở đó, cũng để tiện giới thiệu nhà mới cho các vị luôn——Dù sao quan hệ cá nhân của chúng ta cũng rất sâu đậm, nếu tổ chức tiệc đón gió trọng thể thì lại xa lạ quá."
Thịnh Vô Ngung mỉm cười, "Làm phiền Na Phong."
Na Phong dẫn bọn họ đi đổi xe, chạy một mạch đến biệt thự, trên đường còn cười giới thiệu, "Nghe Vô Ngung kể, chồng cậu ấy thích trồng trọt, bởi vậy tôi đã chọn mua chỗ nào có thể thuận tiện trồng trọt luôn, có núi có sông lại càng tốt nữa.
Tôi đã chọn rất lâu đấy, Vô Ngung cũng cực kỳ soi mói, bác bỏ bao nhiêu lựa chọn, cuối cùng mới chọn trang viên này.
Có điều nơi này khá cổ kính, nhưng các thiết bị đều được gìn giữ tương đối hoàn hảo, lại từng được người ta