"Phụng lệnh Hoàng thượng, truyền cha con Dư Hải, Dư Tiểu Thảo vào Kinh gặp vua!” Dáng người của Tô Nhiên rất cao, vẫn phong thần tuấn tú như vậy khiến người khác cảm thấy như trích tiên không dính khói lửa nhân gian.“Thảo dân (dân nữ) lĩnh chỉ, tạ chủ long ân!” Lần đầu tiên nhận thánh chỉ, Dư Hải nơm nớp lo sợ, lúc đứng dậy từ dưới đất suýt chút nữa run chân đứng không vững.
Vẫn là Dư Tiểu Thảo đỡ chàng, chàng mới run run nhận lấy thánh chỉ.Dư Tiểu Thảo nhìn người đang đứng sau lưng Tô Nhiên, Chu Tuấn Dương đang mỉm cười nhìn bọn họ.
Hai người mỗi người một vẻ, một yêu nghiệt, một xuất trần, một người khí chất trong trẻo lạnh lùng, một người ấm áp… đều là tuyệt thế mỹ nam, đúng là cảnh đẹp ý vui.Thấy Tiểu Thảo nhìn mình, vẻ mặt lãnh đạm của Chu Tuấn Dương nở nụ cười trấn an.
Hắn gật đầu với nàng, dường như đang muốn nói cho nàng đây là chuyện tốt không phải chuyện xấu.
Ngay khoảnh khắc hắn nở nụ cười, phồn hoa chợt khai, gió xuân mười dặm, khiến cho Dư Tiểu Thảo tự nhận có khả năng miễn dịch với yêu nghiệt hoảng hốt một lúc.Lúc này là lúc nào rồi mà còn bị sắc đẹp mê hoặc? Dư Hải thấy qua một lúc lâu mà con gái nhỏ không phản ứng gì bèn lấy một tờ ngân phiếu năm trăm lượng bạc ra từ trong tay áo, có chút run run đưa đến trước mặt Tô đại tổng quản, lắp ba lắp bắp nói: “Tô… Tô tổng quản, một chút thành ý, không đủ kính ý…”Tô Nhiên nhìn thoáng qua ngôi nhà đang xây lại của Dư gia, không hề nhận ngân phiếu trong tay Dư Hải.
Y cười cười, tạo cho người khác cảm giác như tắm mình trong gió xuân: “Dư lão gia không cần đa lễ.”Dư Hải không biết có nên cất ngân phiếu hay không, không lẽ Tô đại tổng quản chê ít? Đúng thật, người ta là Đại tổng quản đắc lực bên cạnh Hoàng thượng, sự đời có chuyện gì mà chưa thấy, còn để ý năm trăm lượng bạc cỏn con này của chàng sao? Ôi… vừa nãy lẽ ra nên lấy ra hai tấm ngân phiếu.
Dư Hải có hơi hối hận!Dư Tiểu Thảo tiện tay nhận lấy ngân phiếu trong tay cha mình, giống như rất quen thân kéo bàn tay trắng như ngọc của Tô Nhiên, cứng rắn nhét ngân phiếu vào trong tay y, có chút không đứng đắn nhìn y cười cười: “Tô tiên sinh, ngươi đi từ Kinh thành xa xôi đến đây, vất vả cho ngươi rồi! Số bạc này là Tiểu Thảo biếu ngài uống trà!”Tô Nhiên nhẹ nhàng đẩy tờ ngân phiếu ra, nhìn thì không dùng bao nhiêu lực nhưng lại dễ dàng đẩy cánh tay nhỏ bé của Tiểu Thảo ra.
Y hơi mỉm cười, giọng nói nhu hòa dịu dàng: “Tiểu Thảo cô nương, nếu ngươi thật lòng muốn mời ta uống trà thì tự pha một bình đi.
Lần trước bình trà nông thôn mà cô nương pha cho “Tĩnh Vương Thế tử” ta cảm thấy rất vừa ý.
Nếu như có thêm mấy món điểm tâm nhỏ thì càng tuyệt vời hơn!”Dư Tiểu Thảo thấy y nhất quyết không nhận, bị từ chối nữa thì cũng khó coi.
Nàng ngoan ngoãn cầm ngân phiếu cất vào trong túi của mình, nói với Tô Nhiên: “Tô tiên sinh, nhà cũ còn đang xây lại, khá lộn xộn.
Mời…”“Mời Tô tổng quản đến biệt viện nghỉ ngơi…” Chu Tuấn Dương thuận miệng tiếp lời, cười cười với Dư Tiểu Thảo, nghiêm mặt nói.Tầm mắt của Tô Nhiên dừng ở giữa Chu Tuấn Dương và Dư Tiểu Thảo, nhẹ nhàng cười nói: “Cũng tốt, đến thôn Đông Sơn, lẽ ra nên đến bái kiến Vương phi nương nương…”Dư Tiểu Thảo nói với người Dư gia đang không biết làm sao: “Cha, cha đi chuẩn bị hành lý vào Kinh đi.
Mẹ, người xem xem có đặc sản quê nhà gì không con mang một ít sang cho mẹ nuôi.
Mẹ nuôi thích ăn thịt muối và cá khô nhỏ…”Nghe con gái nói vậy, hai người mới bừng tỉnh khỏi mộng, vội vàng đi làm việc.
Dư Hải vừa nghe phải vào Kinh thành gặp vua thì cả người đều căng thẳng đến cứng người, bước đi cùng tay cùng chân, tay chân không nghe theo ý chàng nữa, cả nghĩ cũng sắp không nghĩ nổi rồi! Không nghĩ tới lúc còn sống còn có cơ hội được gặp Hoàng thượng.
Là Hoàng thượng hàng thật giá thật, không phải loại chỉ xuất hiện trong hí văn! Cuộc đời này thế là không còn hối tiếc gì nữa nhỉ?Liễu thị thấp thỏm lo lắng, lúc bóng lưng Tô tổng quản, Dương Quận vương và con gái mình biến mất sau thềm đá được cây cối che khuất, nàng ấy mới nhỏ giọng nói chuyện với chồng mình: “Cha nó à, chàng nói xem sao Hoàng thượng lại triệu kiến chúng ta? Là chuyện tốt hay chuyện xấu?”Dư Hải vẫn còn hơi ngơ ngác, còn nói chưa rõ ràng: “Ta cũng không biết… Tiểu Thảo bị Tô tổng quản dẫn đi rồi.
Nếu con bé ở đây, với trí thông minh của con bé dù không biết nguyên nhân cũng có thể đoán được tám chín phần.”Lão trưởng thôn đi theo cạnh Dư gia tiếp thánh chỉ, ông ta dùng đôi tay run rẩy nâng thánh chỉ của Dư gia nhìn xung quanh.
Lúc ông ta còn làm trưởng thôn lại may mắn được nghênh đón thánh chỉ hai lần.
Tuy rằng thánh chỉ không phải ban cho ông ta, nhưng ông ta vẫn cảm thấy vinh dự.
Lần đầu tiên nghênh đón thánh chỉ là lúc cả nhà Triệu thợ săn lên Kinh thành, còn làm Đại tướng quân.
Mà lần thứ hai nghênh đón thánh chỉ chính là người Dư gia sắp đổi vận!Ông ta một mực cung kính trả thánh chỉ lại cho người Dư gia, cười trấn an hai vợ chồng Dư Hải nói: “Đừng căng thẳng, ngươi nhìn Tổng quản đại nhân đến tuyên chỉ đi, vẻ mặt ôn hòa, thái độ đối xử với nhà ngươi cũng rất nhã nhặn.
Còn có vừa nãy vẻ mặt Dương Quận vương cũng có vài phần tươi cười, chắc chắn không phải chuyện xấu đâu! Đại chất tử, nhà ngươi sắp có chuyện tốt đến cửa rồi! Đến lúc đó đừng quên quan tâm thôn Đông Sơn chúng ta nhé!”“Trưởng thôn nói quá rồi! Chúng ta chỉ là một nhà nông kiếm ăn từ đồng ruộng mà thôi, có năng lực gì quan tâm thôn chứ?” Dư Hải nghe ông ta nói vậy thì bình tĩnh hơn vài phần.Trưởng thôn cười to, thái độ càng ôn hòa hơn: “Ta đoán có thể là do lần đánh giặc Oa này nhà các ngươi đã lập công lớn.
Không nói chuyện khác, nếu không nhờ Tiểu Thảo nhà ngươi thì thôn chúng ta cũng sẽ giống như thôn bên cạnh vậy, đối mặt với tai họa ngập đầu.
Còn bên bến tàu nữa, nhiều nhà giàu thuyền buôn như vậy, nếu như không có Tiểu Sa nhà ngươi bạt mạng chạy đến báo tin thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì đâu! Nếu không phải quân lính Vệ sở nhận được tin tức đến kịp thời thì bến tàu rất có thể sẽ biến thành biển máu, tổn thất nghiêm trọng! Hoàng thượng truyền các ngươi vào kinh, với phần công lao này của các ngươi nhất định sẽ được thưởng không ít thứ tốt, nói không chừng còn có chức vụ nào đó…”“Xin mượn lời chúc tốt lành của trưởng thôn!” Dưới ánh mắt cảm kích và hâm mộ của các thôn dân, Dư Hải chắp tay với bọn họ, chuẩn bị trở về Triệu gia thu xếp hành lý