Thanh Nhi là nha hoàn được sai đến hầu hạ Tiểu Liên, hai đại nha hoàn và hai tiểu nha đầu, đặt tên theo màu sắc.
Thanh Nhi và Bích Nhi là hai đại nha đầu trạc tuổi Ngô Đồng.
Hồng Nhi và Chanh Nhi nhỏ tuổi hơn, khoảng mười hai, mười ba tuổi, tất cả đều rất lanh lợi.Tiểu Thảo và Tiểu Liên đã lâu không gặp nhau nên có không hết chuyện để nói.
Nhưng mà đa số đều là Tiểu Liên sổi nổi kể chuyện, Tiểu Thảo chỉ im lặng mỉm cười lắng nghe.
Hai người đều không có thói quen để người ở bên cạnh hầu hạ nên để Ngô Đồng và Thanh Nhi ngủ ở nhĩ phòng.
Thanh Nhi thì không vấn đề gì, nhưng Ngô Đồng đi theo nàng trở về từ thôn Đông Sơn, cả đường bôn ba mệt nhọc, gần như vừa chạm vào gối là ngủ được luôn.
Nhĩ phòng có hai người đang ngủ nên hai tỷ muội cũng không tiện nói chuyện tiếp.
Nói chuyện thêm một lát nữa rồi cũng ngủ luôn.Ngày hôm sau thời tiết khá đẹp.
Dù sao cũng đang ở nhà mình, ngủ nướng thêm một chút cũng chẳng sao nên Dư Tiểu Thảo nằm trên giường đất ấm áp rúc trong chăn không chịu dậy.
Người Dư gia đều là người quen làm việc nên có thói quen dậy sớm, sáng sớm ai cũng dậy hết cả.
Liễu thị thì có hơi không quen khi được người khác hầu hạ rửa mặt mặc quần áo, nàng ấy cảm thấy bó tay bó chân, khá gò bó.
Nếu như ở thôn Đông Sơn, nàng ấy đã sớm xắn tay áo đến lều lớn trong hậu viện làm việc rồi.
Bây giờ thì sao, ngồi trong phòng khách, bưng một ly nước mật ong, không biết nên làm gì.“Phu nhân, Hạ cô nương của phủ Trưởng Công chúa và Viên cô nương của phủ Tể tướng đến thăm, chúc mừng nhị tiểu thư dọn vào ở nhà mới...” Một nha hoàn nhìn có vẻ rất vui mừng cười đi vào bẩm báo.Liễu thị nhìn nàng ta, tên gì nhỉ? Hôm qua khá vội vàng, mấy nha hoàn lại ăn mặc giống nhau, tuổi cũng trạc nhau, nhất thời nàng ấy cũng không phân biệt được ai với ai.
Đợi đã, nha hoàn này nói gì? Tiểu thư của phủ Trưởng Công chúa? Tiểu thư phủ Tể tướng? Thảo Nhi mới đến Kinh thành không bao lâu đã quen biết được nhiều quý nữ có thân phận như vậy sao?“Khụ...” Thấy tiểu nha đầu vẫn yên lặng cúi đầu chờ nàng ấy sai bảo, Liễu thị im lặng trong chốc lát rồi hỏi: “Nhị tiểu thư chưa dậy sao?”“Bẩm phu nhân, chưa ạ! Có lẽ là do hôm qua quá mệt mỏi.” Tiểu Hoàn nhẹ giọng trả lời.Liễu thị nhẹ nhíu mày, có chút không biết phải làm sao, nàng ấy chần chừ trong chốc lát rồi nói: “Ngươi gọi Nhị tiểu thư đến đây trước đi, hỏi con bé xem nên làm gì.”Sơn Trà được Tiểu Thảo tạm thời sai đến hầu hạ phu nhân nhẹ nhàng nhắc nhở: “Phu nhân, người xem có phải nên mời hai vị tiểu thư vào trước, dâng trà bánh không, tránh để bọn họ phải chờ ở ngoài.”“Sơn Trà nói đúng, cứ làm theo lời ngươi đi!” Liễu thị gật đầu, nhưng trong lòng lại không bình tĩnh như bên ngoài.
Hai người này không phải hoàng thân quốc thích thì cũng là tiểu thư dòng dõi quan to quý tộc, nàng ấy thật sự không biết nên đối xử với bọn họ bằng thái độ gì.Cũng may Dư Tiểu Thảo nghe nói hai vị tỷ tỷ đến thăm thì dùng tốc độ ánh sáng đánh răng rửa mặt, chải tóc tết sơ thành hai bím, nhanh chóng chạy đến phòng khách trước khi Hạ Uyển Ngưng và Viên Tuyết Diễm đến.“Tiểu Thảo muội muội, muội đúng là không có nghĩa khí, dọn đến nhà mới cũng không nói câu nào, chúng ta đến xông nhà cho muội này!” Hạ Uyển Ngưng còn chưa thấy bóng dáng đâu mà giọng nói đã truyền đến rồi.Dư Tiểu Thảo cười cười đi ra ngoài, nhìn hai người hai tay trống không thì trêu chọc nói: “Không phải nói đến xông nhà cho muội sao? Sao lại đến tay không thế này!”“Hừ! Muội cũng đâu phát thiệp mời chúng ta, sao chúng ta phải mang quà đến tặng muội?” Hạ Uyển Ngưng tiến đến véo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mịn của nàng.Dư Tiểu Thảo xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, trợn mắt nhìn nàng ta rồi nói với Viên Tuyết Diễm: “Viên tỷ tỷ, tỷ nhìn tỷ ấy này, ỷ lớn hiếp nhỏ.”Viên Tuyết Diễm cười nhẹ một tiếng nói: “Uyển Ngưng, tỷ đừng quên lần này đến đây là có chuyện muốn nhờ muội ấy.
Nếu bây giờ đắc tội muội ấy lát nữa tỷ chỉ chờ khóc thôi đó!”Vừa nói đoàn người vừa đi đến phòng khách.
Liễu thị nhẹ nhàng đứng lên, nhìn hai người cười cười hơi ngại ngùng.
Cũng may Hạ Uyển Ngưng là một người lanh lợi, vội nói: “Dư phu nhân là trưởng bối, người mau ngồi xuống đi.
Mạo muội đến quấy rầy, xin Dư phu nhân đừng trách.”“Không trách, không trách...!Thảo Nhi con tiếp đãi hai vị khách quý thật tốt nhé, mẹ đi gặp các quản sự trong phủ.
Hai vị cô nương đừng khách khí, cứ coi như đang ở nhà là được, ta đi trước.” Liễu thị cảm thấy nếu nàng ở đây thì đôi bên sẽ không được tự nhiên bèn đứng dậy trở về phòng.“Dư phu nhân, xin người cứ tự nhiên!” Hạ Uyển Ngưng đưa mắt nhìn Liễu thị rời khỏi rồi nói nhỏ với Tiểu Thảo: “Muội và mẹ muội da trắng mắt to, dáng vẻ yếu ớt.
Có phải đất Đường Cổ dưỡng người không, nên da của muội và mẹ muội đều vừa mềm mịn vừa trắng như vậy?”Dư Tiểu Thảo nhớ đến làn da của các hương dân trong thôn bị gió biển thổi đến ngăm đen, cười ha ha nói: “Chúng ta là thiên sinh lệ chất đó, không liên quan nhiều đến môi trường.
Nếu muốn nói sao da lại đẹp như vậy chắc là do có liên quan đến việc dùng xà phòng thủ công và thường xuyên uống trà thảo mộc đó?”Hạ Uyển Ngưng sờ khuôn mặt đã mềm mịn hơn rất nhiều của mình, cười nói: “Đừng nói chứ từ khi ta dùng xà phòng thủ công muội tặng, làn da của ta không bị khô nữa, cũng nhẵn mịn hơn rất nhiều.
Bà nội ta còn nói gần đây ta trắng hơn nhiều đó! Cục xà phòng kia ta sắp dùng hết rồi, lúc nào thì muội mở phường thế? Nghe Viên muội muội nói, phường gì đó của muội có chế độ hội viên, rốt cuộc có chuyện gì thế, mau nói ta nghe đi.”Dư Tiểu Thảo nháy mắt với Nghênh Xuân, chỉ vào ly trà thảo mộc đang tỏa mùi thơm dịu nhẹ trên bàn nói: “Đây là trà hoa nhài muội tự pha, tỷ nếm thử đi! Còn có bánh ngọt mật ong này nữa, cũng là điểm tâm muội đặc biệt dặn dò người của nhà bếp làm đó.”Uống một ngụm trà hoa nhài đậm mùi hoa và mùi trà, Hạ Uyển Ngưng chép miệng nói: “Mọi người đều nói muội xuất thân nông thôn nhưng ta thấy muội còn hiểu biết sâu rộng hơn cả những khuê tú như chúng ta nữa.
Chỉ nói trà bánh này thôi đã vượt