Nữ Cường Nhân Của Tổng Tài

Chờ


trước sau

*

"Mời Lãnh gia ngồi . " Lý Nhan bình tĩnh mời người đàn ông uy nghiêm trước mắt vào nhà.

"Ừm. " Đối với người con gái trước mặt Tư Mặc luôn đối sử bằng hữu nghị.

Đơn giản nhất là vì cô là người thân cận nhất bên cạnh Mạc Hy. Với lại Lý Nhan này luôn giúp đỡ hắn cùng Mạc nhi khá nhiều.

Ngồi xuống bộ sa long trắng ngà,Tư Mặc đưa mắt nhìn xung quanh.

Với lần gần nhất hắn đến đây thì căn biệt thự này đã đổi phong cách rồi.

Nhớ lần trước tất cả đều lấy màu đỏ cùng thiết kế yêu mị làm chủ đạo thì bây giờ lại là màu trắng_vàng thiết kế trang nhã.

Nhưng chúng luôn có điểm chung là vô cùng xa xỉ. Mỗi món đồ trang trí ở đây đều mang giá trị có thể đè chết người.

Mạc Hy luôn là một người biết cách hưởng thụ. Căn biệt thự này không thua kém dinh thự Tô gia dù là một chút.

"Tiểu thư có việc đột xuất vẫn chưa về. Mong Lãnh gia đợi một chút. " Lý Nhan quay về với nghề chính của mình chuyên nhã nói.

"Ừm." Tư Mặc trầm giọng trả lời.Chờ đợi Mạc nhi luôn là hạnh phúc đối với hắn.

Lý Nhan nhìn sự bình thản chờ đợi của Tư Mặc mà cảm thán trong lòng. Quả nhiên tình yêu có thể làm thay đổi được bản tính của một con người.

Rõ ràng là một con dã thú hung tàn, lãnh ngạo nhưng cuối cùng cũng bị tiểu thư thuần phục rồi.... Tiểu thư quá tài năng rồi.

*********

60 phút trôi qua_Tay Lý Nhan bắt đầu chảy mồ hôi lạnh.

*********

Lại thêm 30 phút_ Lưng Lý Nhan ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Tiểu thư ơi~~~

Người đi đâu rồi?!! Sao còn chưa trở về ?!!

Lý Nhan không muốn ở gần người đàn ông đáng sợ này chút nào. Cô cảm thấy cứ như đang có người bóp cổ mình vậy, không khí tắt nghẻn áp bức vô cùng.

Nếu nói đáng sợ thì thật tội cho Tư Mặc. Rõ ràng hắn không làm bất kỳ điều gì cả nhưng đó là khí chất áp bức do trời sinh nha~~

Muốn tiết chế toàn bộ thì chắc chắn không thể nào. Như vậy mới thấy được sự khác nhau hoàn toàn giữa Mạc Hy và người khác.

Chỉ có Mạc Hy mới có thể miễn dịch tất cả mọi thứ của người đàn ông đáng sợ này đến triệt để.

Hắn ngồi trên sofa vẻ không chút gì thể hiện sự bất mãn mà chỉ là yên tĩnh chờ đợi Mạc Hy về.

Ngay lúc Lý Nhan muốn buông bỏ sự chuyên nghiệp của mình mà bỏ chạy thì một giọng nói mang theo uể oải từ bên ngoài vọng vào.

"Ai~~ dô.Lý Nhan mau bảo đầu bếp chuẩn bị thứ gì để ta bỏ bụng đi.Đói chết đi được."

Tiếng nói này giống như sự cứu rỗi đối với Lý Nhan. Nhẹ giọng đáp ứng sau đó nhanh nhẹn chuồn đi.

Tuy bước chân rất vững, chậm rãi nhưng không thể nào giấu được cái lưng đang cứng ngắc của mình.

******

Mạc Hy bên ngoài tiến vào thấy Tư Mặc đang ngồi trên sofa nhà mình có chút ngạc nhiên nhưng ngay sau đó trở
lại bình thường.

"Em mới về. " Tư Mặc có thể nói là ngoan ngoãn lên tiếng. Ánh mắt ngay khi Mạc Hy xuất hiện thì đã dán chặt vào người cô.

Hắn nhận ra bộ đồ cô đang mặc.Đây chính là một trong những món đồ mà hắn đã cùng Mạc Hy mua ở khu thương mại lúc hắn vẫn còn bệnh.

Mái tóc cô uốn nhẹ buông thõng qua vai.Vẫn là khuôn mặt sắc xảo ,quyến rũ ấy nhưng đôi mắt xanh thẳm đã được che lại bởi một cặp kính đen.

Trên người cô chỉ có một màu đen.Quân ống suông cùng áo hai dây làm tôn lên đôi chân dài cùng thân hình bốc lửa của cô.

Quả thật rất đẹp nhưng Tư Mặc không thể nào hài lòng được với kiểu áo hai dây đó.

Nhưng không hài lòng thì hắn có thể làm gì chứ??!

"Ừm. Anh đến lúc nào vậy??! Sao không gọi cho em??!" Mạc Hy sải bước đi thẳng đến sofa ngồi xuống cánh Tư Mặc một chút.

Hai chân đưa ra gác lên bàn trước mặt vô cùng tự nhiên. Dù sai cũng quá quen thuộc rồi.

"Chỉ mới.Nghĩ em bận nên..." Tư Mặc nhìn nhìn đôi chân mang giày của cô.Hình như có chút ửng đỏ rồi. Chắc hôm nay Mạc nhi của hắn lại mang giày cao gót mà chạy rồi.

"Ừm." Thuận tiện vơ lấy bình trà đổ vào tách đưa lên miệng uống.

Nhìn Mạc Hy ngửa cổ uống cạn tách trà mắt Tư Mặc liền sáng rực rỡ. Đấy là tách của hắn.....như vậy có phải là hun gián tiếp không??!

Trái tim của hắn lại bắt đầu chạy lung tung rồi. Chắc chắn nó sẽ làm phiền Mạc Hy vì cô là người giữ nó mà.

Rõ ràng là rất phấn khởi nhưng khi ánh mắt Mạc Hy đưa tới thì liền trở lại bình thường.

"Cũng đã tối rồi. Anh có ở lại ăn cơm tối không?!! " Mạc Hy không lên tiếng hỏi hắn đến đây vì việc gì.

Đã đến đây chắc chắn trước hay sau thì cũng sẽ nói nên cô lười hỏi.

"Có" Tư Mặc trả lời ngay khi cô vừa dứt câu giống như hắn đang chờ đợi câu nói này.Nhưng sự thật đúng là như vậy .

Như nhận ra việc mình trả lời quá nhanh Tư Mặc cảm thấy có chút lúng túng. Nhưng nhìn Mạc Hy hình như không để ý đến nên thở phào trong lòng.

Nếu hắn mà biết Mạc Hy trong lòng đang cười nghiêng ngả liên tục nói đáng yêu thì thử xem hắn có thể giữ nổi gương mặt lạnh nhạt đấy không.

__________________Hết___________________

Truyện convert hay : Người Ở Rể Giữa Đường

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện