Nữ Đế Trọng Sinh

Chương 26


trước sau




Không nói nghĩa là cự tuyệt. Dạ An Thần rất hiểu Tuyết Sương Linh, cuối cùng chỉ có thể bất đắt dĩ lắt đầu, hôn khóe miệng nàng, "Được rồi, về sau ta sẽ chú ý thời gian một chút".
Cùng Tuyết Sương Linh, một trước một sau bước ra thư phòng, An Tử Thuần lập tức bước đến, "Bệ hạ, cần truyền lệnh sao?"
Dạ An Thần thản nhiên lên tiếng, "Truyền lệnh đi."
"Dạ, Bệ hạ!". An Tử Thuần bảo thị nhân đã sớm chuẩn bị tốt ngọ thiện bưng lên, sắp xếp thành một bàn lớn thức ăn.
Dạ An Thần cấp Tuyết Sương Linh một chén canh gà, lại gắp thức ăn đặt trong bát của nàng, thấp giọng nói "Uống trước chút canh ấm bụng".
"Ân." Tuyết Sương Linh lên tiếng, cũng cấp Dạ An Thần thức ăn, "Bệ hạ ngươi cũng ăn."
Hai người im lặng ăn, An Tử Thuần gọi thị nhân dọn dẹp thức ăn đi xuống, mang điểm tâm cùng trà dâng lên, còn có chút hoa quả.
Vào đông, hoa quả chủ yếu đã được thu hoạch vào mùa thu được đặt trong hầm băng, chỉ một ít loại hoa quả cấp nữ đế là do một số chuyên gia gieo trồng.
Chờ An Tử Thuần mang thị nhân lui ra, Dạ An Thần buông trong tay chén trà, nhẹ giọng nói, "Sự tình làm như thế nào?".
Tuyết Sương Linh nuốt xuống điểm tâm, "Mọi việc ta đã giao cho mười đại quản sự, chỉ là trong thời gian ngắn không đủ người, hơn nữa nếu muốn tiến vào đại doanh, phải đi một chút ám lộ".
Cái gọi là "ám lộ" chính là hối lộ các vị chưởng quản đại doanh ở các phương diện mà họ quan tâm, sau đó xếp vào vài người, như vậy, chỉ cần tiền cũng đủ, vị trí xếp vào cũng không cao, thật dễ dàng là có thể đi vào, nhưng các chưởng quản đại doanh đều rất khôn khéo, không có người quen giới thiệu, không làm rõ được thân phận, cơ bản là không hối lộ được.
Dạ An Thần nắm tay, "Chuyện này không thành vấn đề, chờ sau khi mọi việc chấm dứt, đem tên những người này cho ta biết là được rồi". Biết tên không phải để xử lý họ, chỉ là để khống chế các nàng thôi.
Tuyết Sương Linh tiếp tục, "Còn có việc bệ hạ yêu cầu nam tử. Dung quản sự vừa lúc có một người, tên Lạc Tuyết, năm năm trước trong tay sơn tặc cứu đến, người thân đều chết trên tay sơn tặc, hiện nay là hoa khôi của Túy Mỹ Nhân, bán nghệ không bán thân. Ta đã lệnh Dung quan sự phái người đem Lạc Tuyết trụ tại một tiểu việc yên tĩnh, lại cho Dung quản sự an bài người có thể tin tưởng được hầu hạ".
"Người này có thể tin tưởng sao?" Dạ An Thần nhìn ánh mắt Tuyết Sương Linh, hỏi.
"Dung quản sự nói tuyệt đối có thể tin tưởng." Tuyết Sương Linh nói, "Bất quá ta còn đề nghị, nếu Lạc Tuyết tiến cung, bệ hạ cần xếp vào vài người để giám thị". Không ai có thể tin tưởng tuyệt đối, cho dù là mười quản sự, Tuyết Sương Linh cũng không tin các tuyệt đối các nàng. Bởi vì, các nàng là trung với tiên đế, với quốc gia chứ không phải Tuyết Sương Linh nàng, một khi nàng có hành động khác thường, người thứ nhất hành động chính là mười quản sự.
Nhưng Tuyết Sương Linh cũng không để ý việc này, cho nên nhiều năm nay không xếp thuộc hạ vào thế lực bí mật.
"Vậy làm theo lời ngươi nói" Dạ An Thần cười, đem nàng kéo vào lòng, hôn mặt nàng, lại cười nói, "Ba ngày sau đi Bàn Long sơn tránh hàn, không bằng ngày mai chúng ta đi xem Lạc Tuyết như thế nào, thuận tiện mang hắn tiến cung." Không chỉ mau đến xem Lạc Tuyết, còn phải nhanh chóng mang hắn tiến cung, nhưng thế mới thể hiện được ân sủng của nữ đế đối với hắn.
Ngày thứ hai, Dạ An Thần mang theo Tuyết Sương Linh quang minh chính đại ra cung, cũng không gạt bất luận kẻ nào.
Chỉ là, mới ra cung không lâu, Dạ An Từ liền xuất hiện trước mắt các nàng.
"Tỷ?" Nhìn đến Dạ An Thần, Dạ An Từ tựa hồ thực kinh ngạc, ba bước thành hai bước đi đến trước người các nàng, thấy Tuyết Sương Linh đang muốn hành lễ, phất tay nói "bên ngoài không cần đa lễ."
Nghe vậy, Tuyết Sương Linh chỉ là gật đầu, không lên tiếng đứng phía sau Dạ An Thần.
Lực chú ý của Dạ An Từ cũng không trên người nàng, đi đến bên người Dạ An Thần, cười nói, "Tỷ, ngươi hôm nay sao lại ra ngoài?"
"Chỉ là tùy tiện ra ngoài một chút" Dạ An Thần khẽ cười nói, "Còn ngươi, sao lại xuất hiện trong này?"
Dạ An Từ cười cười, "Trong vương phủ nhàn rỗi đến chán, vì thế nên đi ra ngoài tản bộ, xem có nơi nào vui chơi hay không thôi.". Nói xong, trên vẻ mặt lộ ra nụ cười ái muội, đến gần Dạ An Thần, nhỏ giọng, "Hoàng tỷ, ngươi không phải tùy tiện ra ngoài, mà đi xem người trong lòng đi?"
Dạ An Thần cũng không phủ nhận, cười nói, "Sao ngươi biết được?"
"Toàn bộ hoàng cung đều truyền khắp." Dạ An Từ không chút nào để ý nói, "Toàn bộ hoàng cung đều đang nói hoàng tỷ ngươi ở bên ngoài kim ốc tàng kiều đâu?"
"Đám thị nhân thật nhiều chuyện." Dạ An Thần cười lắc đầu.
"Hoàng tỷ, thật sự có người như vậy?" Dạ An Từ nói nhỏ, lôi kéo Dạ An Thần tay áo làm nũng, "Hoàng tỷ, mang ta đi xem đi, ta muốn nhìn xem đến tột cùng là cái gì dạng nhân đem hoàng tỷ anh minh thần võ của ta mê đảo."
"Đi thôi, cùng đi nhìn xem." Dạ An Thần thùy mâu cười khẽ, đem cảm xúc nén xuống đáy lòng, không chút gợn sóng nói.
Ngươi là muốn người kia như thế nào để xuống tay sao? Ly Tuần Lạc không được, "Ngợp trong vàng son" bị thiêu hủy, ngươi lại tìm người khác sao? Dạ An Từ, nếu lúc trước ngươi trực tiếp hạ độc chết ta, hiện tại đã không có nhiều chuyện xấu như thế. Đáng tiếc, ngươi chấp niệm quá sâu, một lòng muốn nhìn ta thống khổ, chung quy là kém một nước

cờ.
Dung Doanh Doanh đem Lạc Tuyết an bày ở tây phố, lại cho ba bốn hạ nhân hầu hạ hắn, so với khi ở Túy Mỹ Nhân còn tốt hơn.
Tuyết Sương Linh dẫn Dạ An Thần cùng Dạ An Từ vào tiểu viện.
Lạc Tuyết không hỗ là Túy Mỹ Nhân hoa khôi, bộ dạng rất tuấn mỹ, thân hình cao ráo, khí chất ôn nhu như ngọc, nhóm người Dạ An Thần đi vào, Lạc Tuyết đang cầm một quyển sách ngồi ở tiểu đình, quả nhiên mỹ nhân như hoa.
Lạc Tuyết thấy có người tiến vào, thu hồi sách, đối với ba người mĩm cười, "Ngài đã tới?"
"Tuyết Nhi." Dạ An Thần ôn nhu kêu.
Tuyết Sương Linh không dấu vết thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Lúc trước không nghĩ sẽ đụng phải Dạ An Từ, nên các nàng chưa nói cho Lạc Tuyết tình trạng hiện tại, nếu nàng hỏi Dạ An Thần "Ngươi là ai?", vậy chỉ có thể cười trừ - mọi chuyện bại lộ.
Dạ An Thần có chút kinh ngạc, cười khẽ bước qua, "Tuyết nhi, ở đây có tốt không? Trong thời gian ngắn chưa tìm được địa điểm tốt cho ngươi".
Lạc Tuyết cúi đầu, nhỏ giọng nói, "Ta ở trong này tốt lắm, so với ở Túy Mỹ Nhân tốt hơn nhiều."
"Tỷ, đây là người ngươi giấu bên ngoài sao?" Dạ An Từ sắc mặt cổ quái hỏi, nếu vừa rồi nàng không nghe lầm, người kia là từ Túy Mỹ Nhân đi ra? Tuyết nhi? Đây là Túy Mỹ Nhân chiêu bài - Lạc Tuyết.
Dạ An Từ không có hứng thú với thanh lâu, chưa tùng đến thanh lâu, nàng ghét bỏ nơi đó quá loạn, cho dù vậy, cái tên Lạc Tuyết nàng cũng nghe nói qua, đủ để chứng minh Lạc Tuyết có bao nhiêu nỗi danh.
Chỉ là, nàng không ngờ Dạ An Thần lại coi trong một nam nhân từ trong thanh lâu đi ra.
Bất quá cũng không sao, người trong thanh lâu rất dễ nắm trong tay, Ly Tuần Lạc là tên vô dụng, chẳng qua là mất một đứa nhỏ thôi, thế nhưng sẽ bị dọa đến bệnh.
"Ân" Dạ An Thần cười, "Tuyết Nhi, đây là muội muội của ta".
Lạc Tuyết đối với Dạ An Từ gật đầu, trên khóe môi như trước là ôn nhu tươi cười.
Dạ An Từ không cao hứng, đứng một bên không nói lời nào.
Dạ An Thần cùng Lạc Tuyết đều không để ý, Lạc Tuyết nhìn Dạ An Thần, mĩm cười hỏi, "Đại nhân hôm này sao lại rãnh đến tìm ta?".
"Là như vậy, ta nghĩ tiếp ngươi tiến cung." Dạ An Thần nhìn Lạc Tuyết, ôn hòa nói.
Tiến cung? Lạc Tuyết rất là kinh ngạc nháy mắt mấy cái.
Lúc trước Dung Doanh Doanh mang Lạc Tuyết từ Túy Mỹ Nhân ra, đã đem bức họa Tuyết Sương Linh cho Lạc Tuyết xem qua, nói sau này hết thải phải nghe Tuyết Sương Linh phân phó, Tuyết Sương Linh muốn hắn làm cái gì nhất định phải nghe theo, "Ngài đã tới", kỳ thật là đối với Tuyết Sương Linh nói, chỉ là hắn không ngờ tiếp lời sẽ là người khác, nhưng chung quy Lạc Tuyết không phải người thường, rất nhanh liền có phản ứng, cùng Dạ An Thần đối đáp.
Chỉ là, Dung quản sự nói đến Tuyết Sương Linh, sao lại là thị vệ của người này? Đến tột cùng chuyện gì đang xảy ra?
"Trẫm vẫn đều không nói cho ngươi, trẫm là nữ đế." Dạ An Thần nhẹ giọng nói.
Lạc Tuyết biểu hiện kinh hoảng muốn quỳ, lại bị Dạ An Thần đúng lúc đỡ lấy, "Không cần quỳ." Nàng lại cười nói, "Ngươi nguyện ý cùng trẫm tiến cung sao?"
"Ta, ta nguyện ý." Lạc Tuyết cúi đầu, nhỏ giọng nói.
"Hoàng tỷ." Dạ An Từ nói, "Hắn một cái thanh lâu nam tử, địa vị đê tiện, như thế nào tiến vào hậu cung?"
Dạ An Thần thản nhiên nhìn nàng một cái, "Trẫm thích thì tốt rồi. Trẫm là nữ đế, trẫm muốn ai tiến cung cũng cần ngươi cho phép sao?" Nói xong, nàng cũng không quản Dạ An Từ đột nhiên trở nên xanh mét sắc mặt, nắm cổ tay Lạc Tuyết, "Thu thập một chút, liền cùng ta tiến cung. Vừa lúc trẫm có thể mang ngươi đi tránh hàn."
"Tạ bệ hạ." Lạc Tuyết loan loan đầu gối, cũng là không dấu vết nhìn Tuyết Sương Linh liếc mắt một cái.
Tin tức Dạ An Thần mang theo một nam tử xa lạ hồi cung rất nhanh được truyền đi, các vị hậu quân đều tập trung trên người nam tử.
Dạ An Thần trực tiếp đem Lạc Tuyết an bài tại Long Miên điện, hơn nữa còn hạ thánh chỉ, phong làm quý quân, phong hào vì thần.
Theo này phong hào, có thể nhận thấy nữ đế đối với hắn sủng ái, so với Ly quý quân, chỉ có hơn chứ không kém, những cũng hoàn toàn đem hắn ra đầu sóng ngọn gió.
Long Miên điện.
Sau khi các thị nhân lui ra, Lạc Tuyết thu lại tươi cười, nghi hoặc nói, "Bệ hạ, đại nhân, đến tốt cùng là chuyện gì xảy ra?"
Tuyết Sương Linh rót cho Dạ An Thần một lý trà, đặt bên tay nàng, cũng không nhiều lời, chỉ thản nhiên nói, "Dung quản sự là người của bệ hạ." Dung quản sự là người của Tuyết Sương Linh, Tuyết Sương Linh là người của bệ hạ, dung quản sự đương nhiên là người của bệ hạ.
Lạc Tuyết vừa hiểu được, Dung quản sự là người bệ hạ xếp vào dân gian, có việc thì tìm hắn đi làm.
"Thuộc hạ cần làm gì?" Hắn cung kính đối Dạ An Thần nói.
Dạ An Thần nhấp một miệng nước trà, bên môi tươi cười lạnh như băng, "Ngươi đã là quý quân của trẫm, trẫm đưa cho ngươi phong hào vì thần, ngươi nên hiểu được trẫm ý tứ. Hôm nay ngươi trước ở tại thiên điện, ngày mai liền đi Ngưng Yên Cung đi."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện