Gần đây vận khí của Lưu Niệm Niệm không được tốt cho lắm, điển hình là lúc nàng đi ngoài đường luôn bị người khác cản trở.
Đầu tiên là Mộc Không Thanh không biết liêm sỉ, tiếp theo là mẫu thân của hắn, Chu thị.
Chỉ nhìn nữ nhân thân hình khô quắt như que củi đang đứng trước mặt là Lưu Niệm Niệm lại không thể khống chế tinh thần, những hình ảnh trong quá khứ cứ lần lượt hiện ra trong đầu.
Nhớ lại mỗi lần về thôn Phù Dung, người dân từ đầu thôn cho tới cuối thôn đều bị nữ nhân đanh đá này chửi mắng, bộ mặt hung ác lẫn lãnh khí quanh thân xưa nay chưa từng thay đổi.
Tiểu nha hoàn Xuân Hoa vừa bị nàng sai đi mua một ít thức ăn cho nên giờ đây chỗ này chỉ còn lại một mình nàng.
Lưu Niệm Niệm không biết bà ta tìm mình làm gì, nàng cau mày lùi về phía sau vài bước, gương mặt đầy vẻ cảnh giác nói:
- Tốt nhất là đừng có chắn đường ta!
Ai ngờ Mộc mẫu vẫn đứng im không chịu tránh đi, trái lại còn nhìn chằm chằm vào nàng, miệng thì bắt đầu đưa ra những lời đánh giá cực kỳ khó nghe.
- Chậc chậc chậc, quả thực được nuôi dưỡng rất tốt nha.
Eo nhỏ mông lớn, đem so với hai vị tỷ tỷ thì ngươi đẹp hơn rất nhiều.
Lưu Niệm Niệm thật sự hoảng sợ, giọng nói cũng theo đó lạnh đi mấy phần.
- Phụ nhân kia ngươi ở đó nói hưu nói vượn cái gì đấy, mau tránh ra cho ta, bằng không đừng trách ta vô lễ với người lớn.!!
Tuy nàng tính tình hiền lành nhưng dù sao cũng là đại tiểu thư nhà giàu nhất huyện, thân thể lúc nào cũng toát lên nét quý khí, mặc dù chưa bao giờ gặp qua trường hợp khó xơi như thế này nhưng nàng tự tin nàng vẫn có thể đối phó được.
Dẫu sao Mộc mẫu này nào phải người thiện lương gì, đối với mấy mấy lời quát tháo doạ dẫm bà chẳng chút nào sợ hãi, trái lại bà ta còn ngang nhiên tiến lên một bước duỗi tay nâng cằm đối phương để quan sát cho kĩ.
Lưu đại tiểu thư trong lòng một phần sợ hãi, nhiều hơn là phẫn nộ cùng chán ghét.
Nàng dùng sức hất tay đối phương ra, nghiêm mặt nói:
- Phụ nhân điêu ngoa này từ đâu mà tới, giữa thanh thiên bạch nhật dám làm càn như thế?
- Hơ hơ, tính cách này không hổ danh là hài tử được nhà giàu nuôi dưỡng thành, không giống với đại tỷ nhát gan của ngươi, nó vì sợ phiền phức nên suốt ngày cứ vâng vâng dạ dạ trông phát chán đi được.
- Ngươi nói bậy bạ gì đó? Nương ta chỉ có ta và đệ đệ, phía trước làm gì còn tỷ tỷ.
Nếu ngươi còn tiếp tục nói bậy thì đừng trách ta không khách khí.
Cơ thể nàng run lên bần bật nhưng vẫn cưỡng ép chính mình bình tĩnh lại, chỉ là sự sợ hãi trong lòng không có cách nào tiêu tán, trái tim theo đó cũng đập nhanh đến lợi hại.
Mộc mẫu chỉ đứng đó lắng nghe, đợi đối phương nói hết mới nở nụ cười để lộ hai hàm răng mọc lởm chởm.
Tuy im lặng là thế nhưng mấy câu nói tiếp theo mới triệt để khiến cho Lưu Niệm Niệm cả người phát lạnh.
- Thật giỏi, tính tình này quả thật rất giống ta, dù sao ngươi cũng là miếng thịt trên người ta rớt xuống, giống nhau cũng là điều đương nhiên.
Lúc này Lưu Niệm Niệm chẳng thể tiếp tục cố gắng được nữa, nàng đem bàn tay đang vuốt ve mặt mình lần nữa hất đi, tay phải dùng hết sức tát vào mặt đối phương.
Khuôn mặt Mộc mẫu ban nãy còn đang dương dương tự đắc, sau cú đánh tức khắc lạnh xuống trong nháy mắt.
Nếu đối phương thật sự là tiểu thư nhà giàu, bị nàng tặng một cái tát chỉ có thể ngoan ngoãn mà chịu đựng nhưng cố tình nữ nhi trước mặt lại là hài tử mà bà cất công tráo đổi ở quá khứ.
Đứa nhỏ này do bà đích thân hoài thai chín tháng mười ngày mới hạ sinh ấy thế mà ngày hôm nay nó dám leo lên đầu mình ngồi.
Mấy đứa con trong nhà đã từng có đứa dám làm trái và phản bác lời nói của nàng, thậm chí còn cứng đầu cùng nàng đối nghịch.
Kết quả thì sao? Một đứa thì trở nên ngu dại, còn một đứa thì bị chính mình bán ra ngoài.
Hiện giờ Lưu Niệm Niệm trở tay liền cho nàng một cái tát, mạnh tới nỗi hai mắt thấy toàn sao trời, lửa giận dâng lên tới não nhưng chẳng có chỗ để nàng phát tiết.
- Tiểu tiện nhân nhà ngươi thế nhưng lại dám đánh cả mẹ ruột của mình, uổng công mấy năm qua ngươi được nhà giàu dạy dỗ, cư nhiên vẫn là thiếu giáo dưỡng như vậy...!Phiiii...
Mộc mẫu khinh bỉ phun nước bọt đầy trên đất, bộ dạng nhìn qua cực kỳ thô tục, trong lòng Lưu Niệm Niệm cảm thấy vô cùng buồn nôn nhưng dẫu sao những lời nãy giờ Mộc mẫu nói ra đã sớm nhắc lên sóng to gió lớn trong đầu của nàng, Niệm Niệm cưỡng bách chính mình đứng thẳng lưng, bộ dáng vô tình lạnh lùng lên tiếng.
- Bà điên này từ đâu mà ra, không biết liêm sỉ còn dám mạo nhận là mẫu thân của ta.
Thật là nực cười, chờ lát nữa ta gọi người tới đánh gãy chân chó của ngươi.
Mộc mẫu ôm bụng cười mãi không thôi, rõ ràng chẳng có chút nào gọi là sợ hãi.
- Kêu đi, ngươi cứ việc kêu nhiều người đến đây đi.
Càng nhiều người biết thân phận thật sự của của ngươi thì càng tốt, tới lúc đó Quý Vân Nương yêu nghiệt kia không cần ngươi nữa thì ngươi mới chịu ngoan ngoãn đi theo ta trở về Mộc gia.
Người làm mẹ như ta đây nhất định sẽ tìm cho ngươi một vị tân lang có gia thế trong sạch.
Đầu óc của Lưu Niệm Niệm lúc này cứ ong ong vang lên, dư âm vươn lại toàn là hoảng loạn.
Sự thật chấn động làm nàng vừa tức lại vừa giận, trong đầu thoáng chốc hiện ra một loạt hình ảnh bao gồm khoảng thời gian trước kia mẫu thân của mình bắt đầu để ý đến Mộc Đinh Hương và Sở Ngu.
Cha và nương của mình nhiệt tình thu mua lương thực chưa phơi khô của họ, tận tâm tận lực giúp các nàng ấy chuyện xây nhà dựng cửa.
Thậm chí vào lần sinh nhật thứ 17 của mình, buổi tối ngày hôm đó hai người lén lút đi khỏi nhà, đến tận buổi chiều ngày hôm sau mẫu thân mới trở về, hôm nay xâu chuỗi lại chắc chắn là họ đã đi đến chỗ của Mộc Đinh Hương.
- Ta không hiểu ngươi nói gì, nha hoàn nhà ta sắp trở về, với sức khỏe của hai người trẻ tuổi chúng ta cộng lại dù cho có đánh nhau thì nghiễm nhiên vẫn chiếm thế thượng phong.
Nếu thức thời thì mau chóng rời đi, bằng không đừng trách ta ác độc đánh ngươi mất mạng.
Thấy nàng không coi trọng đạo lí còn giở giọng ăn nói trịch thượng với mình, bà nghĩ không bằng ở trước mặt mọi người la lối khóc lóc đem thân phận của Lưu Niệm Niệm nói toạt ra cho nó biết thế nào là lễ độ.
Nhưng sau khi cẩn thận suy đi tính lại bà đành đem cái ý niệm này quẳng ra sau đầu, đợi thời cơ chín muồi mới lôi chuyện này ra ánh sáng cũng chưa muộn.
Nữ nhi được nuôi trong nhà giàu có càng lâu thì càng tích cóp được nhiều tiền, trước tiên để tiền ấy chui vào tay rồi mới từ từ đem người rước về sau đó đích thân đi tìm nhà giàu tống cổ nó đi để nhận tiền cưới hỏi, một hòn đá trúng mấy con chim chẳng phải tốt hơn hay sao?
- Nếu ta mà là ngươi thì nãy giờ ta đã câm miệng chạy về nhà mang thân phận thật sự của mình giấu kín, như vậy vẫn có thể tiếp tục làm đại tiểu thư nhà giàu chứ không phải ở đây đôi co cùng mẹ ruột của mình đâu.!!
Mộc mẫu cắn răng nhắc nhở, nửa bên mặt do cái tát ban nãy đối phương gây ra vẫn còn ẩn ẩn đau đớn, nha đầu chết tiệt kia đúng thật là ra tay quá tàn nhẫn, dùng sức không chút kiên dè nào.
Hoàn toàn trái với suy nghĩ của bà, từ nãy đến giờ Lưu Niệm Niệm đã nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm thái, lúc bà ta liến thoắng thì nàng đứng đó cẩn thận suy nghĩ.
Mấy ngày gần đây trên người cha và mẹ dường như phát sinh một chút biến hóa vi diệu, từ biểu hiện của Lưu Hừ và Quý Vân Nương có thể đoán được hai người bọn họ đã sớm biết thân phận con mình bị tráo đổi.
Vậy mà hai người chậm chạp không chịu đem Mộc Đinh Hương nhận tổ quy tông, điều này có nghĩa bọn họ cũng không muốn để cho mình trở lại Mộc gia.
Nháy mắt tư tưởng trong lòng được khai sáng rộng mở thông suốt, tuy rằng bởi vì chuyện thân phận mà khổ sở nhưng nàng đã không còn cảm thấy sợ hãi như lúc trước.
Nghĩ như vậy trong lòng liền có đáp án, nàng lãnh đạm lên tiếng:
- Ngươi cứ việc làm theo ý ngươi muốn nhưng ngươi hãy thử ngẫm lại mà xem, sẽ có bao nhiêu người nguyện ý tin tưởng vào lời nói xằng bậy của ngươi đây.
Mộc mẫu trăm triệu không nghĩ tới phản ứng sau khi biết chuyện của Lưu Niệm Niệm sẽ lại là như thế này, dựa theo phán đoán trước đây mặc kệ nữ hài tử nhà nào gặp phải loại tình huống này đều sẽ theo bản năng mà hạ mình thỏa hiệp, cầu xin đừng đem chuyện thân phận của mình tiết lộ ra bên ngoài.
Ai ngờ nữ nhi trước mặt chẳng có chút nào gọi là sợ hãi, điều này cùng việc nàng tưởng tượng khác xa rất nhiều.
Tròng mắt của bà chuyển động nhanh như chớp, ngữ khí cũng liền thay đổi.
- Niệm Nhi con nghĩ kỹ lại đi, ta mới là mẫu thân của con.
Mẹ con chúng ta xa cách nhiều năm như vậy, không có thời khắc nào là nương không nghĩ đến con..
Lưu Niệm Niệm nghe thấy người mình ghét nhất ở trước mặt mình tự xưng là mẫu thân thì tức giận đến nỗi khuôn mặt nhỏ trắng bệch, nàng lạnh giọng quát:
- Ngươi câm miệng...! Nương thân ta là người Lưu phủ, là lão bản của Ngũ Vị Thực Cư.
Hạng cóc ghẻ như ngươi cũng trơ mặt chạy đến đây mạo nhận là mẫu thân của ta, thật nực cười.
Bị nữ nhi chửi mắng khuôn mặt bà ta trở nên vặn vẹo, giọng nói dần trở nên lãnh đạm.
- Lưu Niệm Niệm ngươi đừng có mà không biết tốt xấu, biết điều ngoan ngoãn nghe lời ta thì tốt, nhưng nếu ngươi còn tiếp tục nhận giặc là mẹ thì đừng trách ta không lưu tình
Lưu đại tiểu thư khịt mũi hừ lạnh, lớn tiếng đôi co.
- Ai cần ngươi lưu tình??? Ta thật sự rất muốn biết ngươi sẽ làm thế nào đó, chắc là đem ta đánh thành kẻ ngốc rồi bán cho lão già ất ơ nào đó trong thôn, đổi lấy chút tiền cho nhi tử của ngươi đọc sách chứ gì.
Mộc mẫu không đem mấy lời nói này để ở trong lòng, bà thật sự không để bụng thái độ xấc xược này.
- Đầu óc này quả nhiên giống