Tiếng ồn ào trong phòng bỗng tắt ngúm, tôi sải bước vào trong, giơ đồ ăn trong tay lên như thểkhông có chuyện gì xảy ra, tươi cười nói: “Tôi về rồi đây, còn tiện đường mua ít thức ăn, látnữa sẽ xuống bếp làm mấy món tủ đãi mọi người nhé.”Từ Triết đờ đẫn nhìn tôi, Lâm Tĩnh thì lúng túng chào tôi một tiếng rồi cúi đầu đi vào phòng.“Chỗ này có cả đặc sản của Xiêng La, tôi tiện thể mua một ít, đây là chả cá với bánh tart dừanướng, có cả cà ri vàng, mùi vị của thứ này được lắm.
Ngoài ra tôi còn mua cho cậu cả sữa rửamặt kiềm dầu, thêm vài lọ mỹ phẩm cho Lâm Tĩnh, không phải thương hiệu lớn gì đâu, toànL’Oreal thôi, nhãn hàng này ở Xiêng La rẻ lắm, chiếm gần một nửa thị phần của Xiêng La luôn.”Tôi đặt thức ăn lên bàn, vừa nói vừa lôi đồ đạc ra khỏi túi.Bởi vì trong hành lý chỉ có vài bộ quần áo, quần áo mùa hè lại mỏng, thậm chí nhét không đầynổi cái ba-lô, cho nên tôi mua không ít đặc sản, thứ gì vừa ngon vừa rẻ vừa tiện dụng, đa phầnđều mua cho Từ Triết và Lâm Tĩnh hết.Từ Triết đứng bên cạnh bàn, nhìn các loại đặc sản trên bàn với vẻ mặt phức tạp, dường nhưmuốn nói gì đó mà lại thôi.Tôi giả bộ không chú ý tới vẻ mặt của cậu ta, tiện tay ném mấy cái ba-lô đựng quần áo còn lạivào góc sofa, xách đồ ăn vừa đi vào bếp vừa nói: “Tôi đi nấu cơm trước đã, ăn gà hầm cốt dừavới cà ri ở Xiêng La ngấy chết đi được, thèm ăn mấy món thường ngày của mình quá.
À phảirồi, mau gọi Lâm Tĩnh ra ăn nhé, đừng ăn mảnh.”Vào trong bếp, lúc đang lúi húi rửa nồi, tôi mới nghe thấy Từ Triết ở trong phòng khách gọiLâm Tĩnh mấy lần, giọng điệu không có gì khác thường.Lâm Tĩnh ở trong phòng đáp một tiếng, sau đó tôi nghe thấy tiếng cô ta đi ra phòng khách, rồiâm thanh vui mừng nhanh chóng vang lên: “Oa, nhiều đồ ăn thế, có cả mỹ phẩm dưỡng da nè!Cảm ơn anh nhiều nha Phương Dương, mua mấy thứ này chắc tốn nhiều tiền lắm, làm gì màlãng phí thế.”Tôi mỉm cười nói vọng vào phòng khách: “Có tốn bao nhiêu đâu, mấy món này bên Xiêng La rẻlắm.
Nếu không phải vì không được mang quá nhiều đồ qua hải quan, tôi đã mua thêm ít nữarồi.
Với cả ở bên đó tôi giúp công ty lấy được một dự án, kiếm được vài chục ngàn tệ tiền tríchphần trăm, sau đó trả trước thêm vài ngàn tệ để tiêu nữa, đợi tháng sau được phát lương sẽthoải mái hơn.”“Oa, mấy chục ngàn tệ hoa hồng, nhiều vậy luôn hả? Là công ty phần mềm lúc trước đúngkhông?”“Ừ, công ty Phần mềm Trí Văn.”“Thế thì phải chúc mừng anh rồi, vừa đúng lúc, tối nay chúng ta ăn mừng đi.”Tôi cười khổ: “Tối nay e là không được rồi, bởi vì tối nay tôi phải chuyển nhà, ban nãy quên nóivới hai người, tôi định chuyển đi.
Ở chỗ hai người lâu quá, lúc nào cũng chen vào thế giới haingười của các cậu, ngại lắm.
Đúng lúc bên phía đồng nghiệp có phòng trống, lúc ở bên XiêngLa tôi đã nói với cậu ta rồi, tối nay sẽ chuyển qua đấy sắp xếp phòng ốc, nếu không khi nào đilàm rồi bận rộn không có thời gian.”Từ Triết như cuống lên, đi vào phòng bếp và hỏi: “A Dương, sao cậu lại muốn chuyển đi? Cóphải...”“Sao lại không đi chứ? Hai vợ chồng các cậu sống với nhau yên ổn, tôi cứ làm cái bóng đèn ởđây làm gì, đúng không? Cậu không thấy ngượng chứ tôi thấy khó chịu đây này, hai ngườingày ngày tình cảm, không thèm để ý tới cảm giác của phận FA này gì cả.
Nếu cứ ở đây tiếp,chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ bị ám ảnh tâm lý mất.”“Nhưng...”Tôi lau khô một bàn tay, mỉm cười vỗ vỗ vai Từ Triết: “A Triết, tôi biết cậu cũng muốn tốt cho tôi,tôi sẽ ghi nhớ trong lòng! Cứ yên tâm, bây giờ tôi đã có công việc ổn định rồi, thu nhập cũngkhá khẩm, có thể sống ngon nghẻ.
Vả lại, đi đâu mà chẳng sống được, hai ta có thời gian rảnhthì hẹn nhau ra ngoài uống rượu là được.
Có phải chơi gay đâu mà ngày nào cũng phải dínhlẹo với nhau.”“A Dương...!Tôi...”Tôi ngắt lời cậu ta thêm lần nữa: “Cậu cậu tôi tôi cái gì, sao cứ như mấy em gay tỏ tình ấy, rangoài ăn với Lâm Tĩnh đi, tôi phải nấu cơm đây.”Nói xong, tôi tiếp tục bận rộn với công việc của mình.Từ Triết đứng ở phía sau thêm một lúc, cuối cùng không nói gì nữa, lặng lẽ đi ra khỏi phòngbếp.Có lẽ cậu ta và Lâm Tĩnh đã biết tôi nghe được cuộc đối thoại của họ rồi,