Nữ Hoàng Ai Cập Asisư

Chương 12


trước sau

-     Chị Asisư, chị làm sao vậy? đêm qua ngủ không ngon?

-     Ahaha, chắc lạ chỗ nên ta có chút không quen… - Asisư cười hề hề cho qua chuyện, mặt bất giác đỏ lên…

-     Sao mặt lại đỏ như thế? Không phải là bệnh rồi chứ?

-     Hả? Mặt ta đỏ à?

-     Uhm, chị thật sự là không sao chứ?

-     Không sao mà!!!

Asisư tỏ vẻ cáu gắt trả lời cái kẻ được nước làm tới kia, hỏi được một câu thì cứ hỏi mãi, trả lời mỏi cả miệng… Thấy thái độ của Asisư, Carol và Mitamun cũng im bặt không dám hỏi nữa… 

-     Chúng ta đi thuyền về nước sao?

-     Đúng vậy, đi bằng thuyền là an toàn nhất!

-     Hờ, không chắc… - Asisư sợ… tất nhiên là sợ, nàng có biết bơi đâu mà bảo nàng không sợ…

-     Chị Asisư đừng lo, chúng ta chỉ ngồi thuyền khoảng 2 ngày thôi, sắp về tới Ai Cập rồi mà!

-     Ừ ừ… - Ừ thì ừ… trong 2 ngày đó thuyền mà chìm thì nàng cũng chết!

Asisư e dè đặt chân lên thuyền, nhẹ nhàng từ tốn mà di chuyển như sợ chỉ cần một hành động mạnh của nàng sẽ làm chìm thuyền hay sao ấy. Sau một hồi cẩn thận kĩ lưỡng tính toán từng chút một, cuối cùng nàng cũng có thể an tâm mà bước đi đường hoàng. Haiz… ham sống sợ chết cũng khổ lắm chứ bộ. Menfuisư không để Carol kịp lên tàu đã bế con bé nhảy xuống biển rồi, Asisư nàng nhìn bọn họ một cách khinh bỉ, cách người thật là rảnh rỗi quá a, sau đó keo ghế ra nằm nên boong thuyền mà phơi nắng! Nắng này khá tốt cho sức khỏe, không gắt lắm, chỉ vừa phải… Một lúc sau mới thấy Menfuisư cùng Carol trở lên, hừ, sau các người không ở dưới đó chơi với cá mập luôn đi. Lên làm gì? Các người mà không trở lên thì ta đã trở thành người quyền lực nhất Ai Cập… hahahaha… Mừng hụt. Vấn đề cấp thiết bây giờ là phải trở về Ai Cập càng sớm càng tốt. Nghĩ đi, trên đời này dám tồn tại một con mụ hám giai đẹp hơn nàng là điều không thể tưởng tượng được, thêm nữa cô nàng này đã ăn không của Ai Cập không biết bao nhiêu mà nói, ngân khố quốc gia cũng muốn cạn luôn là điều càng không thể chấp nhận… Cũng phải nghĩ kế làm sao cho con nhóc Carol đừng có manh động xem… ôi ôi biết bao nhiêu chuyện phải làm! Hix, nhưng chuyện đầu tiên nàng đặt lên đầu danh sách chính là kiểm kê tất cả những tài sản được xem là của nàng, như vậy mới có thể ăn được ngủ được. Đã lâu lắm rồi nàng mới có thể rảnh rang thảnh thơi như thế này, cuộc sống cũng không tệ… linh hồn của Asisư như thế nào rồi nhỉ? Ngay cả Hasan nữa, hắn ta chết mất xác từ khi ở Babylon rồi; rồi gia đình của nàng ở hiện tại… lão cha nàng, bà mẹ kế độc ác, cô em cùng cha khác mẹ đanh đá… chắc bọn họ đang vui mừng hí hửng lắm khi biết tin nàng đã chết! Tiếc quá, nếu như bọn họ biết nàng không những chết mà trở thành một cô nữ hoàng đầy của cải thì sao nhỉ? Chắc tức chết mất thôi! Hắc hắc…

-     Tướng quân Minưê đâu rồi?

-     Thưa nữ hoàng, hình như là đang nghỉ ngơi trong phòng ạ…

-     Cho người gọi hắn đến đây hộ ta với, có chuyện khẩn cấp lắm…

-     Dạ vâng, nữ hoàng chờ em…

Cô bé thị nữ lon ton chạy đi gọi Minưê theo đúng lệnh của Asisư. Riêng Asisư thì ngồi dậy, đầu tóc vò cho hơi bù xù một tí, lấy 2 tay vả vả vào mặt, sau đó chưng ra vẻ mặt lo lắng, thập phần lo lắng…

-     NỮ hoàng, người cho gọi thần?

-     Minưê không hay rồi, sáng giờ không thấy công chúa Mitamun đâu cả…

-     Chắc cô ta chỉ loanh quanh đâu đây thôi, tí nữa sẽ trở về ngay…

-     Ta không biết nữa, ngày hôm qua nó đến tìm ta sau đó ôm ta khóc tức tưởi, miệng bảo là nó không nhớ gì trong quá khứ, nếu cứ sống trong cảnh đầu óc trống rỗng này thì chết cho xong… Sáng giờ ta bận rộn chuẩn bị nên không để ý…

Minưê nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Asisư cũng thấy hơi lo lắng, Mitamun là công chúa Hitaito, nếu nàng ta có mệnh hệ gì một lần nữa thì xem ra khá phiền phức đây. Cũng chỉ cúi đầu chào Asisư một cái, sau đó vội vã rời đi… Asisư khá hài lòng với khả năng diễn kịch của mình, trong lúc buồn chán nhất thì nàng chợt nghĩ ra một trò hay ho vô cùng! Xung quanh nàng có biết bao nhiêu là chuyện để đùa giỡn a! Minưê cùng Mitamun là thứ nhất, Menfuisư và Carol là đối tượng thứ nhì! Ahaha…

-     Này, em xem được chưa?

-     Nữ hoàng để em chải tóc cho! Mà sao người lại lừa tướng quân? Công chúa Mitamun rõ ràng đang trong phòng chuẩn bị quần áo mà?

-     À, em đi dặn mọi người, nếu tướng quân có hỏi thì bảo rằng không thấy công chúa nghe chưa!

-     Dạ… nhưng mà nữ hoàng, không lẽ người định ghép công chúa cùng tướng quân thành một đôi?

-     Ừm, có thể nói vậy… nhưng sao em hỏi nhiều thế? Mau đi làm những chuyện ta dặn đi…

-     Em đã biết, nữ hoàng…

-     Khoan đã Eri, em mau trở lại nhé, khi nào thấy tướng quân chộn rộn không yên thì gọi ta dậy…

Eri uất ức nhìn nữ hoàng, người làm như nàng là thánh nhân có 3 đầu 6 tay vậy… nhưng nằm trong khả năng của nàng! Đành chịu vậy, ai bảo nàng lọt vào mắt của nữ hoàng làm chi…

-     Các ngươi có nhìn thấy công chúa Mitamun ở đâu không?

-     Dạ thưa không ạ…

-     Chết tiệt… mau cho người đi tìm công chúa đi, nàng ta là quốc khách, sao các ngươi không lo bảo vệ cho kĩ…

Im lặng, tướng quân à, bảo vệ mỗi hoàng phi cùng nữ hoàng là đủ chết rồi, còn công chúa nàng muốn đi đâu thì đi, ai dám cấm…

-     Mau đi tìm công chúa… - Minưê gào lên, hắn đang lo lắng không biết có phải mình đã bỏ quên nàng ở Babylon rồi hay không. Từ ngày gặp Mitamun, Minưê mất hết toàn bộ hình tượng về vị dũng tướng tài ba của Ai Cập, luôn làm kẻ thù phải nể sợ
oai phong, bình thường thì nhỏ nhẹ rất ít khi to tiếng cùng ai, vậy mà bây giờ…

-     Nữ hoàng, nữ hoàng, lên tới khúc cao trào rồi…

-     Oa, cho ta ngủ tí nữa…

-     Trời a, nữ hoàng, người mà không dậy, tướng quân sẽ cho thuyền quay lại sa mạc để tìm công chúa đó

-     Oa, vậy rồi a? Còn Mitamun như thế nào?

-     Hình như đang ở trong phòng trù úm nữ hoàng vì nhốt nàng ta!

-     Tốt! bây giờ ta nhờ em nữa, em mau đi dẹp tất cả mọi người vào trong, đưa công chúa Mitamun ra ngoài mạn thuyền, bảo với nàng nữ hoàng Asisư đang ở đó, có thứ quan trọng muốn nàng xem…

Màn kịch bắt đầu…..

********************************** 

Mitamun bực dọc đi ra ngoài, không hiểu tại sao Asisư nhất quyết nhốt nàng bên trong phòng, cho những 4 thị nữ canh gác, bỗng nhiên lại bảo nàng ra đây có chuyện gấp. không hiểu lại định giở trò gì nữa đây… Mà kì quái, không hiểu sao chỗ này không có ai cả, hình như chỉ có một mình Mitamun, do khi nãy vừa đi vừa lo suy nghĩ nên không chú tâm, bây giờ để ý lại thì mới nhận ra là vắng hoe, không có ai … Bất chợt nàng nhìn xuống cái vật đang được buộc bằng vải đỏ kia chỉ về hướng thành tàu, trên thành tàu có một mẩu giấy…: “ Mitamun a, ta biết cô đang khó hiểu lắm  nhưng tất cả thắc mắc của cô sắp được giải đáp rồi, bây giờ chỉ cần cô chồm xuống phía dưới, nhìn ra ngoài biển, cố gắng nhìn cho rõ xem đó là cái gì nha vì thứ đó rất quan trọng với cô, ta xin lỗi…” 

Dưới biển? Mitamun ngẩn người ra, sau đó theo bản năng đưa đầu nhìn xuống biển thì thấy một cái gì đó đang bơi theo con tàu, là một thứ đen lòm rất to lớn tuy nhiên lại không thể nhìn rõ là thứ gì vì trời tối quá, không lẽ là thủy quái? Asisư biết được đó là gì sao? Mọi người đã bỏ đi cả rồi? không thể nào, phải nhìn lại cho kĩ…

-     Chị Asisư, như vậy có ổn không?

-     Ổn mà, đừng lo gì cả!

-     Nhưng tại sao phải làm như vậy?

-     Hừ, em cứ chờ xem, sắp có kịch hay rồi!

-     Minưê đâu? Sắp tới chưa Eri?

-     Cái này làm sao em biết nữ hoàng? Em chỉ có nghĩa vụ là dụ ngài ấy tới đây thôi, còn đến hay không là chuyện của ngài ấy mà?

-     Đến rồi đến rồi kìa...

-     Hả???

Minưê thơ thơ thẩn thẩn đi về phía trước, bất chợ nhìn thấy một bóng dáng đang cố gắng với ra ngoài mạn thuyền... “ Quái lạ, đó là cái gì vậy nhỉ?” Mitamun thầm nghĩ trong đầu, tò mò không chịu được. Hình như lúc đầu không có thứ này, nếu có cũng phải nghe tiếng la hét của mọi người chứ, đằng này lại im ắng rất kì lạ, cũng không rõ Asisư đang âm mưu chuyện gì...

-     Mitamun, dừng lại... – Minưê nhảy bổ lại ôm lấy Mitamun đang ngơ ngác quay lại, ta có làm cái gì sao mà phải dừng?

-     Á... – Cả hai lăn quay ra sàn gỗ...

-     Có chuyện gì cũng phải bình tĩnh, sao lại àm chuyện dại dột này?

-     Chuyện dại dột? Ta làm cái gì?

-     Ơ... không phải nàng có ý định nhảy xuống biển sao?

-     Tại sao lại phải nhảy xuống biển?

-     ... nữ hoàng nói với ta nàng đau khổ vì không nhớ ra được chuyện gì cả... nên mới... 

-     Asisư...

Mitamun cùng Minưê bắt đầu hiểu ra sự việc, hình như khởi đầu đều từ Asisư...

RẦM...MM....MMM 

-     Trời ơi trời ơi, đứng dậy, chết ta...

-     Chị Asisư, không sao chứ...

-     Nữ hoàng, người còn sống không vậy?

-     Nữ hoàng?

-     Mau mau kéo nữ hoàng dậy...

-     Kéo cái gì? Các người mau gỡ Carol ra khỏi ta, Menfuisư, lôi Carol ra...

Menfuisư hối hả kéo Carol đứng dậy, xoay xoay nàng xem có làm sao không, còn đám kia cũng đang phủi bụi, kéo Asisư chèm bẹp dưới đất ngồi dậy...

Minưê cùng Mitamun ngơ ngác nhìn, ở đâu ra nhiều người như vậy?

Hô hô, Asisư cười cười, đưa tay vẫy vẫy 2 kẻ đang đơ như tượng đá kia...

-     Khi nãy những ai thua cá độ mau lại đóng tiền cho ta

-     Nhưng mà bất công  quá...

-     Đúng đó nữ hoàng, bình thường tướng quân như vậy, ai lại nghĩ là...

-     Không nói nhiều, nhìn đi, nhân chứng vật chứng còn rõ ràng, vẫn đang ôm nhau đấy chứ...

-     Huhuhu... tiền của ta...

-     Haiz... ta cũng muốn giúp các người lắm ấy chứ, nhưng ai bảo các ngươi bắt độ theo Menfuisư làm gì?

-     Nhưng chúng thần không có tiền...

-     Này, xạo ai đấy? Cận vệ của hoàng đế Ai Cập mà không có tiền a? Không quan tâm, ta sẽ ghi sổ nợ...

Một đám đứng mua bán trao đổi, khung cảnh rất sinh động...

-     2 người này, thả nhau ra được rồi đấy...

-     Hả????!!!!???

Cả hai cùng thả nhau ra, phối hợp rất ăn ý! Haha, khi không móc được một số tiền không nhỏ...

-     Asisư, khi nãy em theo phe của chị đấy, chia đôi đi! – Carol hồ hởi lên tiếng thì bị Asisư dè môi...

-     Em là hoàng phi Ai Cập, là vợ của Menfuisư, đương nhiên ta tính em theo phe nó, kaka, không chia chác gì đâu nhá!

-     Asisư, cô... – nhìn vẻ mặt bất lực của Mitamun, Asisư lẳng lặng ôm số tiền vừa kiếm được về phòng...

Chuồn là thượng sách!!!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện