Nữ Hoàng Ai Cập Asisư

Chương 8


trước sau

Izumin ngồi trầm ngâm suy nghĩ về chuyện của Asisư… Hắn chỉ mới gặp và đem lòng yêu Carol chưa đầy một năm mà đã cảm thấy không thể quên được rồi, vậy mà Asisư đủ can đảm cùng dũng khí mà gạt phăng tình cảm 18 năm trời của nàng; điều này khiến Izumin cảm phục Asisư, nhìn tới nhìn lui vẫn là một cô gái yếu đuối nhỏ bé, không ngờ… Mà kể ra cũng lạ, Asisư xem ra thay đổi rất nhiều, cứ như là biến thành người khác. Ánh mắt của Asisư trước đây rất vô cảm, lạnh lùng, hình như chỉ khi thấy Menfuisư nàng ta mới nở nụ cười, còn bây giờ lúc nào cũng thấy nàng ta cười tít mắt. Nữ nhân quả nhiên rất khó hiểu…

- Nữ hoàng, hoàng tử không phải cố ý, là do người dành nhiều tình cảm cho cô gái sông Nin quá chứ chúng em thấy cô ta không bằng một góc người…

- Đúng, đúng, Therru nói đúng đó nữ hoàng, người bình tĩnh, chúng ta hiện đang ở sa mạc…

- Em nói cho người nghe, người rất dễ thương, vui nhộn, hoạt bát, lanh lẹ, lại không hề kiêu ngạo… 

- Các cô…

Asisư trân trối không nên lời nhìn mấy cô nhóc thị nữ Hitaito đang chặn đường, giằng lấy gói đồ từ trong tay nàng. Tức chết nàng mất, bây giờ ngay cả quyền bỏ đi hay ở lại nàng cũng không được quyền nắm giữ sao? Lúc đầu còn có tí hảo cảm với tên hoàng tử điển trai đó, bây giờ bị mất sạch mà nhân phẩm cũng bị xúc phạm nặng nề, người có lòng tự trọng cao như nàng không thể nào chấp nhận được…

- Mau tránh ra cho ta, ta không muốn đi cùng tên đó tí nào nữa…

- Nhưng ở đây là sa mạc, thân con gái yếu ớt như người biết đi đâu?

- Hừ, ta thà làm con heo nướng ngoài kia còn hơn là ngồi đây cho hắn nhục mạ, đem ta ra so với người trong mộng kiều diễm của hắn…

- Không được, vết thương của hoàng tử chưa lành, người mà đi thì chúng ta biết làm sao?

- Kệ cha hắn, chết đi cho ta cảm tạ thần linh… - Asisư hét lên, khuôn mặt đỏ ửng, tức hộc máu đi được. Hóa ra bọn họ không cho nàng đi là để bóc lột sức lao động, muốn nàng trị khỏi hẳn vết thương cho Izumin. Nàng hung hăng giựt cánh tay đang bị 2 cô nhóc thị nữ giữ chặt lại, hùng hổ bước ra ngoài, không thèm đem theo gói đồ. Ông đội trưởng cũng đổ mồ hôi hột, hoàng tử chọc giận trúng tổ ong vò vẻ rồi…

- Nữ hoàng, người đừng nóng vội, nếu người bỏ hoàng tử của chúng ta vào lúc này thì đâu phải thầy thuốc, người thầy thuốc lúc nào cũng thương người bệnh như con…

Asisư thoáng suy nghĩ, sau đó quay sang nhìn ông đội trưởng gìa, nở nụ cười quỷ dị…

- Ta mang tiếng xấu cũng quen rồi, giờ gắn thêm cái mác vô tâm lạnh lùng không có trái tim cũng không sao!

- Ây không được đâu, sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của người nhiều lắm…

- Ông nghĩ ta có thanh danh à?

Đoạn, nàng tiếp tục sấn sổ đi ra ngoài, mấy thị vệ cũng khổ sở nhìn nàng, thật sự không có lệnh của hoàng tử làm sao dám thả nàng đi, vả lại ở đây rất nguy hiểm, nhưng nàng ấy hung hăng quá, dễ sợ...

- Các người có tránh ra hay không?

- Phải có lệnh của hoàng tử...

Thế là loạn thành một bầy bên ngoài, y một đám chụm lại thành một cục, nhất quyết không cho Asisư bỏ đi, đang lúc hỗn loạn thì...

- Có chuyện gì mà ồn ào vậy?

- Hoàng tử, người đang bị thương mà sao lại ra đây?

Asisư dè môi khinh bỉ, sau đó hai tay chắp trước ngực, quay lưng về hướng Izumin. Tốt nhất hắn ta đừng kiếm nàng mà gây sự. Nếu không thì đừng trách nàng. Nhìn thấy thái độ dữ dội của Asisư, Izumin cũng có chút sợ hãi nuốt nước miếng, tuy nhiên lại không hề để lộ ra ngoài... Nàng tiếp tục hướng phía sa mạc phía trước mà đi tới, chưa kịp đi thì...

- Đứng lại

- Hừ... – Asisư hừ lạnh, không thèm nghe mà đi tiếp

- Asisư, ta nói nàng…

Asisư đừng lại nhưng không hề quay lưng lại, giọng điệu lạnh lùng không rõ đang tức giận hay bình thản: “Không biết hoàng tử tôn quý‎ của Hitaito có gì căn dặn?”... Không để Izumin mở miệng, Asisư vội vàng nhảy vô họng hắn nói tiếp, ta cho ngươi tức chết nè Izumin... “A, ta biết rồi, khi gặp Carol ta nhất định sẽ nhắn với nàng là ngươi dành rất nhiều tình cảm cho nàng nha, ta cũng sẽ đi bố cáo thiên hạ rằng hoàng tử nhà ngươi rất thích đi cướp vợ của người khác nha, nha!?”

... Mặt mày Izumin đen thui...

- Bắt trói nàng ta lại rồi đem vào lều cho ta

- Tuân lệnh....

- Tên kia, ngươi lấy tư cách gì mà bắt trói ta? Ta là nữ hoàng Ai Cập...

- Hoàng phi Ai Cập là vợ yêu của hoàng đế Menfuisư ta còn dám, ngươi thì ta kiêng cử gì?

- Ta không phài tù nhân của ngươi

- Ở trong tay ta thì là tù nhân của ta

- Ngươi ăn cơm hay ăn cám mà nói chuyện nghe vô lí như thế? Ừ, trói ta lại đi, giữ ta lại đi, ha há, ta đỡ ra ngoài lăn lộn, tự nhiên ngồi không mà cũng có cơm ăn, cám ơn ngươi nhiều lắm a... bắt ta đi, trói ta đi...

Asisư vứt gói đồ sang một bên, nằm phịch xuống đất, hai tay hai chân nằm hình chữ đại =.=

Thần linh ơi, lần đầu tiên trong cuộc đời binh sĩ cùng tì nữ Hiatito mới gặp người con gái như nàng... luôn chưng ra những hình ảnh khiến người ta muốn cười không được mà muốn khóc cũng không xong. Khóe môi Izumin cũng giựt giựt mấy cái, nàng ta muốn cái gì nữa đây? Nhưng chẳng mấy chốc lại khôi phục vẻ mặt lạnh lùng...

- Vết thương của ta chỉ có nàng mới trị được, khi nào ta lành hẳn thì nàng hãy suy nghĩ tới chuyện rời khỏi đây

- Cũng tốt, ta tính rẻ cho ngươi, mỗi ngày ở đây ta tính... – Thế là nàng tiếp tục kể
lể giá thành cùng Izumin, mọi người xung quanh được thêm một phen choáng. Nếu nàng không phải là nữ hoàng thì có lẽ đã trở thành một thương nhân giàu có nhất nhì rồi...

Asisư dùng ánh mắt lạnh lùng nhất để nhìn Izumin... Nàng đã đồng ý sẽ không bỏ đi, chờ đến khi nào vết thương của hắn lành hẳn mới đi, vậy mà tên không đạo đức này nhất định phải trói nàng lại để đề phòng nàng bỏ trốn...

- Nàng bỏ cái ánh mắt đáng ghét đó đi

- Ta học nó từ ngươi đó, đồ biến thái...

- Ta làm gì có ánh mắt kinh khủng đó?

- Lấy gương ra mà soi hộ ta...

- Biến thái nghĩa là gì?

- Oa, ngươi ngây thơ thế ư? Để xem nào, ngươi có biết cái thứ đàn ông không ra đàn ông, đàn bà không ra đàn bà không?

- Chưa thấy qua nhưng có thể hình dung được...

- Tốt, thông minh, ta miêu tả ngươi đó...

- Nàng...

- Ngưng, đừng có gọi ta bằng nàng, ta nôn... Thà nhà ngươi lấy kiếm chém ta một nhát chết đi chứ đừng lấy kẹo ra mà dỗ ngọt ta, ta tự hỏi ngươi là đàn ông hay đàn bà mà lắm thái độ quá vậy? Thay đổi nhanh như chong chóng… 

- Nàng... đang giận chuyện khi nãy?

- Hờ, ta làm gì có tư cách để bụng...

- Ta... ta xin lỗi... – Izumin thoáng đỏ mặt, líu ríu trong cổ họng.

Đùng... Rầm... chỉ nghe tiếng té xỉu đùi đụi của mọi người bên ngoài, đang rình nghe lén thì chợt nhiên nghe được câu nói chưa từng có trong lịch sử Hitaito, hoàng tử Izumin hào hoa phong nhã cư nhiên mở miệng xin lỗi một nữ nhân. Nếu hoàng đế bệ hạ và hoàng hậu mà biết chắc cũng ngã bệnh vài ngày... Asisư cũng có chút không tin, nhăn mặt, lát sau bắt đầu sợ sệt. Nếu nàng cho hoàng tử uống thuốc bậy bạ, lỡ hắn bị điên… vậy cả đất nước Hitaito sẽ truy sát nàng đúng không? @@

- Izumin, không phải tại ta... ta chỉ giúp ngươi trị vết thương thôi, ta thề ta không bỏ thuốc gì bậy bạ cho ngươi uống để ngươi biến thành cái dạng này...

Izumin câm nín nói không nên lời. Asisư, cô không chọc điên ta thì cô chịu không nổi phải không?... Không khí bên trong đang căng thằng cực độ thì... 

Ọcccc.... Rộttttt...

Izumin nhìn Asisư bằng vẻ mặt kì quái, lúc này mặt nàng cũng ửng hồg... 

- Ta đói, từ trưa tới giờ ta chưa ăn gì...

- Hahahaha.....

Izumin cười như chưa từng được cười, chỉ giơ tay phất phất ý bảo bọn thị nữ dọn thức ăn vào. Nữ hoàng Ai Cập bị bỏ đói, ngay cả bản thân nàng ta cũng không nhớ là mình chưa ăn gì cả... khi xúc động quá hình như con người ta ai cũng quên cả ăn! Bọn thị nữ đem thức ăn vào mà tay chân run rẩy, hoàng tử cười, bọn họ đang rất hoảng sợ cực độ nhưng do đã được rèn luyện tinh thần thép nên còn có thể chịu nổi. Trước giờ ngài chỉ cười khi bắt được Cô gái sông Nin thôi, bây giờ xem ra có thể có hi vọng là ngài sẽ sớm quên cô gái sông Nin...

- Ăn đi...

- Hay nhờ? Cái tay... làm sao mà ăn?

- A....

Sau khi ngồi xoa cánh tay đau nhức của mình, Asisư nhào vô đống thức ăn rất khí thế, không hề mang tính chất thục nữ, Izumin cũng không lấy làm lạ, đã từng chứng kiến nàng ta ăn lúc trước rồi, điềm đạm ngồi uống rượu...

- Vết thương thấy thế nào rồi?

- Có lẽ không sao rồi, không còn nghe nhức nhối nữa

- Vậy thì tốt... 

- Ưm, ngươi có cần ta thay băng giúp không?

Izumin thản nhiên đưa li rượu cho thị nữ, sau đó nhắm mắt lại, ý bảo Asisư làm đi. Nàng quay sang thị nữ dặn dò vài thứ, lười biếng di chuyển tới chỗ Izumin đang ngồi... Nàng nhè nhẹ tháo băng ra, lấy khăn nhúng nước ấm lau sạch vết thương... chèm chẹp, BODY của Izumin đẹp thật, khỏi chê,mấy tên trong giới Showbiz bây giờ mà nhìn thấy chỉ có nước ghen tị chết thôi, sao mà đẹp thế này hả trời? Phật a, con vô tội, trước giờ con chưa hại đời tên con trai nào nhưng giờ dê tên này chút chắc cũng không sao đâu nhỉ? Sau khi cẩn thận lau xong, Asisư vòng tay ra phía trước để quấn cuộn vải lại, đối với nàng chì là hành động đơn giản nhưng Izumin thì khác, hắn hơi khó chịu bứt rứt ngồi im cho nàng băng bó. Dù sao cũng là đàn ông, làm sao không để ý chuyện này được chứ? 

Haiz... cuộc đời đầy đau khổ, lúc mổ lấy viên đạn cho hắn là khâu khó nhất, nàng làm trót lọt, vậy mà bây giờ băng bó có mấy vòng mà tay chân vụng về lóng ngóng không xong. Bảo nàng tập trung thế nào khi Izumin cứ nhìn nàng chằm chằm, cơ thể hắn đã tuyệt, khuôn mặt còn tuyệt hơn nữa, bảo nàng làm sao cho phải đạo đây? Giờ đây nàng mới hiểu tại sao Carol bị FAN của tên này hại thừa chết thiếu sống. Có điều... càng đẹp trai thì càng thâm độc, nhất là ánh mắt của Izumin, làm nàng sợ teo ruột già lẫn ruột non... Mùi hương nhè nhẹ của Asisư cứ lởn vởn trong không khí, Asisư thì cúi gằm mặt, cặm cụi băng bó, Izumin thì ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhìn nàng rất phức tạp. Không khí cực kì quỷ dị....

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện