Edit+beta: LQNN203
Bữa tối này dưới chân núi Vân Quan, đủ để dạy cho mỗi tân binh suốt đời khó quên.
Trong thời đại mới và cuộc sống mới, nhóm thanh thiếu niên này mặc dù gia cảnh khác nhau từ tốt đến xấu, nhưng hầu hết đều có thể lo được cơm ăn áo mặc.
Ngay cả Hứa Phương Phỉ, người bước ra từ khu ổ chuột, cũng chưa bao giờ ăn cơm vừa có sâu vừa có bùn đất.
Thẳng thắn mà nói, bữa ăn này có ngon không? Không hề, thậm chí còn khó nuốt.
Nhưng các sinh viên đều đã ăn hết thức ăn trong bát của mình.
Đây là bước đầu tiên để bọn họ trở thành chiến sĩ nhân dân, dù tự nguyện hay bị cán bộ đội và huấn luyện viên ép buộc, ít nhất cuối cùng bọn họ cũng nộp được một phiếu trả lời đủ tiêu chuẩn.
Hết giờ ăn, sinh viên xếp hàng trả bát đũa về điểm ăn, các chiến sĩ tổ nấu ăn xử lý thống nhất.
Sau khi Hứa Phương Phỉ đưa bát xong quay trở lại đội, khi đi ngang qua khu vực nghỉ ngơi của đội chỉ huy, đột nhiên nghe thấy một cô gái đang khóc, nức nở hết sức.
Cô hơi giật mình, vô thức tìm kiếm bóng dáng những người bạn cùng phòng ở cuối hàng.
Ngay sau đó, Hứa Phương Phỉ đã xác định được hướng phát ra tiếng khóc.
Khi đến gần, vừa thấy liền phát hiện cô gái đang khóc là Lương Tuyết.
Đối phương ngồi dưới đất cúi đầu, hai tay ôm chặt ba lô, mười ngón tay mảnh khảnh nắm chặt quai ba lô, nước mắt rơi xuống, khiến mặt vải ba lô hành quân bị ướt một mảng nhỏ.
Hứa Phương Phỉ không biết chuyện gì xảy ra, vừa khó hiểu vừa lo lắng, cô ngồi xổm xuống nhỏ giọng hỏi: "Lương Tuyết, cậu sao vậy?"
Lương Tuyết dừng lại, ngẩng đầu lên, mắt mũi đỏ hoe vì khóc.
Cô ấy mở miệng nói, thanh âm tràn đầy tiếng khóc nức nở: "Hứa Phương Phỉ, mình không muốn tham gia huấn luyện nữa, mình chịu không nổi."
Lương Tuyết là người Vân Thành, mẹ cô ấy là viện trưởng của học viện khiêu vũ, bố là giám đốc điều hành của một chuỗi khách sạn nổi tiếng, xuất thân từ một gia đình giàu có, được cha mẹ nuông chiều.
Tính cách thiếu quyết đoán, thiếu can đảm, khi sự việc xảy ra không thể tự quyết định.
Sau kỳ thi đại học của Lương Tuyết, để sửa chữa tính cách yếu đuối của con gái mình, hai người lớn của Lương gia đã nghe theo lời khuyên của người thân và bạn bè, đề nghị Lương Tuyết thi vào trường quân đội.
Nói cách khác, bản thân Lương Tuyết cũng không có ý chí tòng quân.
Trước sự quan tâm của bạn cùng phòng, Lương Tuyết càng nói càng tủi thân, lại bật khóc.
Cô ấy lấy mu bàn tay quệt nước mắt, giọng nghẹn ngào: "Ngày nào cũng dậy sớm hơn gà gáy, tập hợp, huấn luyện, đứng trong tư thế quân đội tập đội hình, thậm chí còn không được sử dụng điện thoại của mình...!Mình có thể nghiến răng chịu đựng tất cả những điều này.
Mình nghĩ, là một quân nhân, vất vả một chút, mệt mỏi một chút là điều bình thường, nhưng tại sao phải ép chúng ta ăn đồ bẩn như vậy!"
Nhìn thấy khuôn mặt đẫm nước mắt của Lương Tuyết, Hứa Phương Phỉ cau mày, trong lòng cảm thấy nghẹn lại.
Cô không giỏi ăn nói, lúc này không biết nên an ủi Lương Tuyết như thế nào.
Sau khi suy nghĩ vài giây, cô nhẹ nhàng nói: "Như Ngô đội đã nói, chúng ta phải thích ứng với mọi môi trường chiến đấu.
Điều kiện sống ở nơi hoang dã hầu hết đều rất tồi tệ, đây chỉ là mô phỏng một trong những tình huống.
Cậu nghĩ mà xem, toàn bộ trường đại học đều có mấy lần như thế này, vượt qua là tốt rồi, có đúng không?"
Lương Tuyết khóc một mình, không đáp lại Hứa Phương Phỉ.
Lúc này, Trương Vân Tiệp ngồi bên cạnh Lương Tuyết thở dài, nhỏ giọng nói với Hứa Phương Phỉ: "Cậu ấy chỉ hơi xúc động thôi, khóc là tốt rồi, không sao đâu."
Hứa Phương Phỉ nhìn Trương Vân Tiệp, vẫn có chút lo lắng: "Thật sự không sao chứ?"
Trương Vân Tiệp dùng khuỷu tay đụng vào Lương Tuyết: "Cậu không sao chứ?"
Lương Tuyết khó khăn khịt mũi, lắc đầu với vẻ mặt buồn rầu.
"Đấy, cậu xem." Trương Vân Tiệp cười với Hứa Phương Phỉ, "Cậu mau trở về đội đi."
"......!Được rồi."
Hứa Phương Phỉ không còn cách nào khác ngoài việc vỗ vai Lương Tuyết một lần nữa rồi rời đi.
Về đến đội, phát hiện xung quanh vắng tanh, ngẩng đầu nhìn quanh mới phát hiện, các đồng đội đã bắt đầu xếp hàng dài trước tổ nấu ăn.
Hơn nữa tất cả mọi người đều cầm trong tay bình nước tiêu chuẩn của mình.
Hứa Phương Phỉ chớp mắt, thuận miệng hỏi Hứa Tĩnh cách đó vài mét: "Sao mọi người lại xếp hàng vậy?"
"Ồ, tổ nấu ăn có nước nóng, có thể qua lấy." Hứa Tĩnh vừa nói vừa vặn nắp nhấp một ngụm, cậu ta cười với cô: "Mình mới lấy một bình đầy về này."
Hứa Phương Phỉ hiểu ra: "Ồ."
Hứa Tĩnh lại nhắc nhở cô: "Nghe đội trưởng Cố nói từ đây đi bộ đến căn cứ sẽ mất hơn một giờ, cậu cũng đi đổ đầy bình nước đi, đường lên núi không có nơi tiếp nước đâu."
Hứa Phương Phỉ vội vàng gật đầu: "Ừm ừm, được."
Hứa Tĩnh ngồi xuống, quay đầu tán gẫu với sinh viên bên cạnh.
Hứa Phương Phỉ định cầm bình nước đi lấy nước.
Nhưng khi cô ngồi xổm xuống nhìn xung quanh, chỗ cô đang ngồi trống không, ngay cả bóng của bình nước cũng không tìm thấy.
Hứa Phương Phỉ cau mày nghi ngờ.
Lúc đó cả đoàn quân được lệnh nghỉ tại chỗ nên cô đặt bình nước trên tay xuống đất, vừa nãy ăn cơm còn uống nước, sao giờ lại không thấy?
Hứa Phương Phỉ bối rối, tìm kiếm xung quanh chỗ ngồi của mình, thậm chí còn sờ vào bên trong ba lô của mình, nhưng cô vẫn không tìm thấy bình nước.
Ngay khi cô đang gãi đầu tự hỏi tại sao, phía sau đột nhiên có người hỏi: "Em đang tìm gì vậy?"
Hứa Phương Phỉ sững người, ngơ ngác quay đầu lại, a một tiếng, rất đau khổ nói: "Huấn luyện viên, anh có nhìn thấy bình nước của em không? Em nhớ trước đó em đặt ở đây, tìm mãi không thấy."
"Tôi cầm đi rồi." Sắc mặt Trịnh Tây Dã lạnh lùng, trả lời xong liền đem bình nước đưa tới, "Đây, trả lại cho em."
Hứa Phương Phỉ mở to mắt kinh ngạc, cô bối rối hỏi: "Anh lấy bình nước của em làm gì vậy?"
Giọng điệu của Trịnh Tây Dã rất tùy ý: "Vừa rồi tổ nấu ăn nói có thể lấy nước nóng, tôi thấy em không có ở đây, cho nên mới đi lấy cho em."
Nghe vậy, Hứa Phương Phỉ lập tức cảm thấy lồ ng ngực ấm áp nhẹ nhàng.
Cảm giác bất cứ lúc nào cũng được quan tâm chăm sóc, ngoại trừ ông ngoại và mẹ, cô chỉ cảm nhận được từ anh.
Thực sự rất chu đáo.
Cầm bình nước, thấy nặng, lay động, có thể nghe tiếng sóng nước vỗ vào thân bình, ngay cả âm thanh leng keng cũng dễ nghe như thế.
Hứa Phương Phỉ đặt bình nước trở lại ba lô, cong môi mỉm cười với Trịnh Tây Dã: "Cảm ơn huấn luyện viên."
Trịnh Tây Dã bị nụ cười của cô lây nhiễm, khóe mắt và lông mày lạnh lùng của anh cũng hiện lên sắc màu ấm, nói: "Tôi đã rót gần đầy cho em cái bình này.
Nếu không đủ có thể uống của tôi."
"Đủ rồi đủ rồi."
Khi Hứa Phương Phỉ nghe thấy "có thể uống của anh", khuôn mặt của cô lập tức đỏ lên, lẩm bẩm: "Chỉ là lộ trình hơn một giờ nữa thôi, em không phải là cái thùng nước."
Hai người nói chuyện phiếm, trong khoảng thời gian này, trăng đã lên cao trên đầu, gió thổi bay dày đặc mây mù, lộ ra nửa khuôn mặt bị che khuất, vầng trăng khuyết trong nháy mắt biến thành chiếc đ ĩa màu trắng bạc.
Sau bữa ăn rồi nghỉ ngơi khoảng mười phút, chỉ huy ra lệnh cho mọi người lên đường.
Hứa Phương Phỉ nhanh chóng cõng ba lô trang bị, mang chai nước và đi theo đại đội đến căn cứ núi Vân Quan.
Hầu hết tất cả các trường tiểu học, trung học và các trường cao đẳng, đại học lớn trên cả nước đều có chương trình "huấn luyện quân sự" sau giờ học.
Mà học viên muốn rèn luyện quân sự thì đương nhiên cần có địa điểm nên nhiều căn cứ huấn luyện quân sự ra đời để đáp ứng với thời đại.
Các cơ sở huấn luyện quân sự này nhận đều là sinh viên đại học hoặc học sinh tiểu học, học sinh trung học địa phương, sắp xếp cho bọn họ chương trình huấn luyện quân sự lấy tính thú vị là chủ yếu, ngoại trừ các loại hình cần thiết như đứng trong tư thế quân đội và huấn luyện xếp hàng, còn lại chỉ là các lớp học làm gốm, lớp thủ công mỹ nghệ, lớp cắm hoa.
Căn cứ núi Vân Quan hoàn toàn khác với những căn cứ huấn luyện quân sự này, nó được thành lập bởi Cục Lực lượng Vũ trang Nam Thành, và chỉ dành cho các tân binh chiến sĩ trường quân đội chuyên nghiệp.
Công nghiệp Quân sự Vân Thành và Căn cứ quân sự núi Vân Quan hàng năm đều hợp tác, các dự án đào tạo tuyển dụng đều được bố trí tại đây.
Trong miệng các sinh viên cuối khóa, căn cứ núi Vân Quan còn có một tên gọi khác là "Trại huấn luyện ma quỷ".
Rất lâu trước khi khởi hành, Hứa Phương Phỉ đã nghe nói về "trại huấn luyện ma quỷ" này từ Lý Vi và những người khác, cô vừa lo sợ vừa tò mò, giờ chỉ còn cách mục tiêu một bước, sự thấp thỏm bất an và tò mò đạt đến đỉnh điểm gần như cùng một lúc.
Đạp trăng lên núi, hai bên đường có nhiều cây cối, xung quanh tràn ngập tiếng chim thú, côn trùng độc nhất vô nhị.
Thần kinh các sinh viên căng thẳng, từng đôi một, hết hàng này đến hàng khác, dài dằng dặc, hàng dài mấy dặm, như rồng con uốn lượn giữa sông núi.
Lúc này, đang đi ở cuối đội huấn luyện, chỉ huy giương loa hô to: "Tất cả học viên, các bạn đã vào trong lòng núi, chú ý khoảng cách hàng trước hàng sau, đừng để tụt lại phía sau! Càng không thể tự mình rời khỏi đội ngũ! Đã rõ chưa!"
Ngồi xe lửa đi đường núi, sau hai ngày, dù còn trẻ đến đâu, cơ thể cũng chịu không nổi.
Tất cả mọi người đều có chút mệt mỏi, nghe được tiếng gọi này, đành phải cố gắng mở to hai mắt, lớn tiếng đáp: "Rõ!"
Người chỉ huy lại hét lên: "Xung quanh đây có rắn, côn trùng, chuột và kiến, mở to mắt ra cho tôi, để ý dưới chân!"
Cả đám đồng thanh đáp: "Rõ!"
Hứa Phương Phỉ đang đi về phía trước với ba lô, thì đột nhiên, cô nghe thấy một tiếng động nhỏ từ phía sau truyền đến.
Đại đội thông tin đi trước, theo sát sau đó là cán bộ đội Ngô Mẫn dẫn dắt đại đội chỉ huy.
Các sinh viên ở hàng trước đều nghe thấy tiếng huyên náo phía sau, không biết xảy ra chuyện gì nên vô cớ ngoái đầu nhìn lại.
Cố Thiếu Phong thấy vậy, nhướng mắt, lạnh lùng mắng: "Nhìn cái gì! Tập trung đi đường của mình!"
Các sinh viên bị doạ, nhanh chóng rụt cổ quay đầu lại, tiếp tục đi về phía trước.
Hứa Phương Phỉ cũng tò mò, nhưng ngại vì Trịnh Tây Dã ở bên trái và Cố Thiếu Phong ở phía sau nên cô không có cơ hội nhìn xung quanh.
Nếu không nhìn được, chỉ có thể vểnh hai lỗ tai nhỏ lên, cẩn thận lắng nghe.
Tuy nhiên vị trí xảy ra tình huống quá xa, sau vài phút trôi qua, cô không nghe thấy gì ngoài tiếng gió và tiếng chim cu.
Hứa Phương Phỉ khẽ cau mày.
Đại đội chỉ huy...!Vậy không phải là lớp trưởng và những người khác sao? Lương Tuyết vừa rồi vẫn còn khóc trước khi rời đi, chắc không phải bạn cùng phòng của cô xảy ra tai nạn nào đó chứ!
Nghĩ như vậy, Hứa Phương Phỉ sửng sốt trước suy đoán trong đầu.
Cô trở nên lo lắng, rối rắm vài giây cuối cùng lấy hết dũng khí nói: "Báo cáo!"
Hai chữ này đột nhiên vang lên bên tai, thanh âm lanh lảnh rõ ràng, rất dễ nhận ra.
Trịnh Tây Dã theo bản năng liếc nhìn sang một bên, bình tĩnh nói: "Có chuyện gì?"
Cô gái cau lại một đôi lông mày nhỏ, quay đầu nhìn về phía anh, gương mặt xinh đẹp lộ vẻ mặt nghiêm túc trịnh trọng: "Huấn luyện viên, em lại muốn cùng anh nói chuyện."
Cố Thiếu Phong phía sau: "."
Hứa Tĩnh bên cạnh Cố Thiếu Phong: "."
Cố Thiếu Phong dẫn đội nhiều năm như vậy, chưa từng gặp phải loại báo cáo này.
Tuy nhiên, yêu cầu này dường như không phải là quá mức, không có gì sai trái, khiến người ta muốn từ chối đều không có lý do chính đáng nào.
Anh ta không nói nên lời, thầm nghĩ thần tượng ơi, anh nhìn xem, anh mẹ nó nhìn đi kìa, nhìn xem huấn luyện viên anh đã chỉ đạo những gì! Đã dạy tân binh nhỏ ngoan ngoãn này cái gì!
Bên cạnh anh ta, Hứa Tĩnh nheo mắt, trong ánh mắt âm thầm ngưỡng mộ Hứa Phương Phỉ, thầm nghĩ: Cừ thật, cô gái này được.
Đã học được.
So với hai đồng chí ở hàng sau, phản ứng của huấn luyện viên đơn giản hơn nhiều.
Nghe thấy yêu cầu của cô gái nhỏ, huấn luyện viên Trịnh Tây Dã từ khóe mắt căn bản không thể kiểm soát nụ cười của mình.
Anh nhìn thẳng vào các sinh viên ở hàng đầu, giây lát, nghiêm túc trả lời: "Có thể.
Em nói đi."
Hứa Phương Phỉ nhỏ giọng nói: "Huấn luyện viên, em có thể hỏi một chút được không, phía sau xảy ra chuyện gì vậy?"
Trịnh Tây Dã hơi sững người, ánh mắt quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn ấy, thanh âm trầm thấp, ngữ khí không nóng không lạnh, không phân biệt được là vui hay giận: "Em báo cáo nói muốn cùng tôi nói chuyện, là chuyện cỏn con này?"
Hứa Phương Phỉ đành phải giải thích: "Bởi vì vừa rồi một người bạn cùng phòng của em trước khi xuất phát...!Tâm trạng không được tốt.
Em rất lo lắng, sợ cậu ấy xảy ra chuyện."
Trịnh Tây Dã nhìn đi chỗ khác, nói: "Có một nam sinh của đại đội chỉ huy không nhìn rõ đường, trượt chân dẫm xuống mương.
Không phải là bạn cùng phòng của em."
"À."
Hứa Phương Phỉ lập tức thở dài một hơi, vỗ vỗ ngực: "Vậy thì tốt.
Cảm ơn huấn luyện viên."
Trịnh Tây Dã im lặng trong nửa giây, rồi nói: "Bạn cùng phòng của em bị sao vậy?"
Hứa Phương Phỉ không ngờ anh lại hỏi chuyện của bạn cùng phòng, sau khi suy nghĩ, cô cẩn thận trả lời: "Bạn cùng phòng của em đã ăn sâu trong bữa ăn.
Con gái mà, tâm lý trong lúc nhất thời có thể khó chấp nhận..."
Đến đây, Hứa Phương Phỉ dừng lại, sợ nói ra sự thật sẽ khiến mọi người có định kiến về Lương Tuyết, cô nói thêm: "Thực ra cũng có thể hiểu được.
Bởi vì bạn cùng phòng của em lớn lên ở một thành phố lớn, điều kiện gia đình cậu ấy cũng rất tốt, có lẽ chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy."
Vừa dứt lời, Trịnh Tây Dã không quay đầu mà ném cho cô một câu hỏi, thản nhiên nói: "Em đã từng trải qua chưa?"
Hứa Phương Phỉ suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: "Chưa."
Trịnh Tây Dã: "Vậy tại sao em có thể chấp nhận về mặt tâm lý, nhưng bạn cùng phòng của em thì không thể."
Hứa Phương Phỉ sững sờ một lúc.
Trịnh Tây Dã nói: "Cùng trải nghiệm lần đầu tiên, một số người có thể bình tĩnh chấp nhận, một số người sẽ để lại bóng đen tâm lý.
Con người có tốt có xấu, giữa quân nhân cũng có sự khác biệt.
Trong bốn năm ở trường quân đội, những khoảng cách này sẽ không bị thu hẹp lại và biến mất, mà sẽ chỉ tiếp tục mở rộng."
Sau khi nói xong, Trịnh Tây Dã nghiêng người nhìn Hứa Phương Phỉ, nói: "Cho nên em không cần lo lắng cho bạn cùng phòng của mình.
Cổng trường Công nghiệp Quân sự Vân Thành ở đó, cô ấy ở lại thì ở, không ở lại thì đi, mạnh sống yếu chết, quy luật tự nhiên rất đơn giản."
Lúc anh nói ra những lời này, vẻ mặt cùng thái độ lãnh đạm đến gần như hờ hững, từng chữ từng chữ lọt vào trong tai Hứa Phương Phỉ, đều lộ ra một tia băng sương.
Hứa Phương Phỉ muốn bác bỏ gì đó, nhưng cô không thể.
Anh nói rất rõ ràng, câu nào cũng có lý, câu nào cũng là sự thật.
Thật lâu sau, Hứa Phương Phỉ cụp mi, ngẩn ngơ nói: "Hiện tại rốt cuộc em đã hiểu được, năm đó anh nói quân phục không dễ mặc là có ý gì."
Nghe vậy, Trịnh Tây Dã nhìn cô, nhướng mày: "Bây giờ mới hiểu ra? Cô gái nhỏ, sớm nhận ra đi."
Hứa Phương Phỉ ngơ ngác nhìn anh.
Khi Trịnh Tây Dã nói chuyện một lần nữa, lông mày và đôi mắt của anh có chút tùy ý.
Anh nói: "Đây mới chỉ là khởi đầu."
*
Khi đội ngũ huấn luyện dã ngoại đến căn cứ núi Vân Quan, đã gần mười giờ tối.
Các chiến sĩ căn cứ chịu trách nhiệm đón tiếp cũng đợi từ nãy đến giờ.
Sau khi người phụ trách của hai bên giao tiếp xong, mấy chiến sĩ căn cứ đã dẫn sinh viên, cán bộ đội và những người khác đến ký túc xá.
Mục đích của huấn luyện dã ngoại là rèn luyện ý chí của tân binh, do đó, điều kiện ăn ở cũng không tốt, thậm chí có thể nói là đơn giản.
Một phòng rộng rãi sạch sẽ, có hơn 20 chiếc giường cao thấp được sắp xếp gọn gàng trong ký túc xá lớn, bàn làm việc cũng là một chiếc bàn dài, dùng chung một