Cô vốn cho rằng những lời này của mình vô cùng tùy tiện, nhưng ai biết rằng, ánh mắt của cô, giọng nói của cô đã sớm bán đứng chính bản thân cô rồi, khiến cô trông giống như một người phụ nữ ghen tuông vậy.
Tuy nhiên, những lời này của cô lại khiến cho trái tim của Kiều Minh Húc như bị xuyên qua vậy.
Đúng vậy, cô không phải Lâm Ngọc, giữa cô và anh chỉ là loại quan hệ hợp đồng hôn nhân, tại sao anh lại sinh ra cảm giác thương tiếc đau lòng với cô nhỉ?
Nghĩ tới đây, ánh mắt anh nhìn Mạch Tiểu Miên bỗng nhiên lại lạnh thêm mấy phần, anh đứng lên trên bờ cát, nói: "Gió lớn, vào nhà đi."
Nói xong, anh cũng không quản Mạch Tiểu Miên nữa, đi thẳng một mình về phía trước.
Mới vừa rồi Mạch Tiểu Miên vì cứu người mà chạy vội, để đôi ủng đi cát của mình vứt ở bãi đá ngầm ở bờ biển bên kia.
Mặc dù vết thương đã được quấn băng gạc, nhưng nếu không có giày, cứ như thể đi lại, cô vẫn sẽ đau chết mất.
Vì vậy, cô bèn gọi lớn về phía anh: "Này, anh muốn đi cũng phải nhặt ủng lại cho tôi trước đã chứ!"
Kiều Minh Húc không phản ứng lại cô.
Cô còn tưởng rằng anh thật sự không để ý đến mình, cũng chỉ có thể lầm bầm một mình rồi từ từ đi trên bờ cát.
Kiều Minh Húc đột nhiên quay đầu, nhìn thấy cô đi bộ, lập tức hét lớn lên: "Em đứng lại đó cho tôi!"
Mạch Tiểu Miên bị tiếng hét này của anh làm cho sợ hết hồn, dừng bước, nghi hoặc nhìn
anh.
Kiều Minh Húc nhìn cô một cái, sau đó sải bước đi về phía đối ủng ở bãi cát kia.
Mạch Tiểu Miên biết.
Hóa ra, anh ấy la lên với cô, vẫn là muốn tốt cho cô.
Người đàn ông này...!
Cô nhìn bóng lưng của anh, vốn tâm trạng buồn bực trong nháy mắt lại nở rộ như một đóa hoa vậy, khóe môi nở nụ cười.
Kiều Minh Húc khom người nhặt đôi ủng ngoài bãi cát lên, bước về phía cô, sau đó ném giày xuống chân cô, nhìn thấy cô mang vào rồi mới xoay người rời đi.
Mạch Tiểu Miên cố ý lớn tiếng ở phía sau, "ai u" một tiếng, sau đó mặt đầy đau khổ ngồi trên bờ cát.
Kiều Minh Húc nhanh chóng quay đầu lại nhìn, sau đó chạy vội về phía cô, giọng nói có hơi dồn dập nóng nảy: "Em sao vậy?"
"Chân đau!" Mạch Tiểu Miên cố ý làm ra vẻ tội nghiệp ôm lấy chân.
Vết thương trên chân cố bởi