“Chậc chậc, sức mạnh của tình yêu đúng thật là vĩ đại mà.”
Kiều Mai Kim cực kỳ hâm mộ nhìn Mạch Tiểu Miên, nói: “Chị dâu à, năng lực khiến người khác thay đổi của chị thật sự quá mạnh rồi.
Chị biết không? Trước kia em thích mua khoai lang nướng nhất, muốn chia sẻ với anh ấy.
Nhưng mà, cho dù là uy hiếp hay dụ dỗ, anh ấy vẫn luôn chê bai, cảm thấy đồ ăn lề đường rất bẩn.
Kết quả, chị vừa tới, trong nháy mắt đã khiến anh ấy ăn được khoai lang nướng.
Em kiến nghị khi nào chị rảnh rỗi nên mang anh ấy đi ăn mấy món nướng ngoài trời phải xếp hàng để mua ấy, để xem thử anh ấy có thể ăn được hay không.”
“Con bé ngốc này, đừng hòng ở đó mà có ý đồ xấu, mấy sạp nướng lề đường mất vệ sinh như vậy.
Cho dù chết đói anh cũng không ăn đâu.”
Kiều Minh Húc liếc mắt nhìn Kiều Mai Kim nói.
“Chị dâu muốn ăn, anh chắc chắn cũng muốn đi ăn theo, không tin thì cứ đợi mà xem.”
Kiều Mai Kim ghé môi vào tai Mạch Tiểu Miên, nói: “Chị dâu, lúc nào rảnh chị nhất định phải lừa anh ấy đến mấy sạp nướng lề đường, sau đó chọn món ruột già heo mà anh ấy ghét nhất nhé.
Hắc hắc.”
“Được”
Trong đầu Mạch Tiểu Miên lúc này đã hiện lên hình ảnh như vậy: Kiều Minh Húc toàn thân sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi trần, ngồi trên chiếc ghế đẩu đầy dầu mỡ của sạp nướng ven đường.
Anh che miệng, nhìn đĩa ruột già heo xào vàng ươm mà nôn mửa…
Nghĩ đến cảnh tượng này, cô lập tức cảm thấy vui vẻ hẳn ra.
Thật sự hy vọng một ngày nào đó có thể làm như vậy, để xem thử kết quả phản ứng của anh thế nào.
Kiều Minh Húc nhìn thấy bọn cô ghé tai vào nhau, hơn nữa còn lộ ra nụ cười