Editor: Cheese
Beta: Chin ✿
Máy phát hiện nói dối này mỗi khi chẩn đoán có người dối lòng thì tương đối chuẩn.
Thiết bị này dựa vào nội dung cuộc nói chuyện cùng với cách biểu đạt câu, còn có việc ghi nhận âm lượng lúc nói chuyện, ngữ điệu, cảm xúc mà phân tích đánh giá, sau đó mới đưa ra phán đoán thật giả.
Thẩm Túc không biết vì sao Nguyễn Ấu San cứ nói thích mãi trong khi biểu cảm lại thể hiện ba chữ "Không hề thích" vô cùng rõ ràng.
Hay là vì anh quá nôn nóng, không tự mình đi lựa quà cho nên Nguyễn Ấu San mới không thích?
Nhưng mà để chọn được bộ đề này, bản thân anh cũng phải tự mình truy cứu thông tin, so sánh đủ kiểu, tự mình lựa chọn các kiểu, Lâm Đạt chỉ là đi hỗ trợ chút xíu thôi mà.
.... Khoan đã, Nguyễn Ấu San căn bản cũng đâu biết quà này có phải tự anh mua hay không đâu, cho nên, suy luận như thế là sai rồi.
Thẩm Túc không thích vòng vo, liền trực tiếp hỏi: "Em rõ ràng không thích cái này, tại sao lại cứ nói thích?"
Nguyễn Ấu San đột nhiên giật mình, cảm giác nội tâm bị người ta nhìn thấu!
Bố Thẩm quả nhiên có thuật đọc tâm!
Nguyễn Ấu San chớp chớp đôi mắt, yên lặng mà nhìn bố Thẩm.
Vừa đối mắt trong lòng vừa không ngừng gào thét – em muốn bộ sưu tập son môi mới nhất của Chanel, trọn bộ mười hai màu!
Nếu có thể được tặng kèm hộp quà phiên bản giới hạn thì càng tốt!
Thẩm Túc nhíu mày: "Em nhìn tôi như vậy làm gì? Hỏi em sao không trả lời?"
Nguyễn Ấu San liền thở phào nhẹ nhõm:.... Xem ra bố Thẩm không có thuật đọc tâm.
Nguyễn Ấu San liền nhớ đến một điều về phong cách làm việc của Thẩm Túc, là thích người ngay thẳng, không thích kiểu nói dối tung hoả mù các kiểu.
Nguyễn Ấu San: "Đề ôn thi đại học đâu có được tính là quà chứ! Bởi vì đây là em muốn, là vì thành tích, không thích cũng không thể không làm.
Đã tặng quà cho người khác, người nhận không nhất thiết phải lúc nào cũng cần, cũng không cần phải là đồ nhu yếu phẩm. Trọng tâm chính là khi nhìn vào là sẽ cảm thấy thích, cảm thấy vui vẻ.
Em nhìn đống đề ôn thi nhiều như vậy, cả ngày tập hát tập nhảy mệt rã rời xong lúc về lại ký túc xá, mệt mở mắt không nổi luôn mà còn phải chong đèn chiến đấu hăng say với đống đề này, tuy biết là rất cần, nhưng mà không có vui nổi!"
Nghe Nguyễn Ấu San giải thích một tràng như thế, Thẩm Túc mới vỡ lẽ, hoá ra tặng quà không phải kiểu "anh có lòng chọn lựa", "cô thật sự rất cần" là được.
Thẩm Túc chưa bao giờ tặng quà cho phụ nữ, huống chi là một cô gái mới lớn, đương nhiên sẽ không biết mấy cái điều rườm rà đó. Có tặng quà thì cũng chỉ tặng cho các trưởng bối, đã có thư ký Lâm Đạt giúp chuẩn bị cho rồi.
Thảo nào hôm nay lúc anh nhờ Lâm Đạt đi ra ngoài mua bộ đề thi này, Lâm Đạt còn cố ý hỏi anh: "Đây là tặng cho con cháu trong nhà hay sao ạ? Hình như trực tiếp tặng một bao lì xì thì có vẻ được hơn đó sếp?"
Và anh đã trả lời là "Tặng cho Nguyễn Ấu San, cô ấy không có rảnh để tự đi mua."
Vẻ mặt lúc đó của Lâm Đạt viết đầy một chữ 'khó hiểu'.
Lúc ấy, anh lại cho rằng vẻ mặt đó của Lâm Đạt là vì không hiểu được tình cảm cha con thuần khiết giữa anh và Nguyễn Ấu San mới đau.
Thẩm Túc bây giờ đã biết rồi, cho dù có là tình cảm cha con đi nữa thì con gái cũng không có thích được bố tặng quà như thế này.
Thẩm Túc xoa huyệt thái dương, trực tiếp hỏi: "Vậy em thích quà gì?"
Trong lòng Nguyễn Ấu San một lần nữa lại điên cuồng la hét:... Bộ sưu tập son môi phiên bản giới hạn của Chanel!
Chỉ cần hiểu được nhu cầu cơ bản của các nữ sinh đó là trước khi ra đường đều phải phấn son, quần áo, túi xách, giày dép các kiểu tươm tất thì sẽ không phải giờ lựa sai quà tặng cả!
Túi xách thì còn tuỳ sở thích cá nhân, nhưng mà son môi đó hả, miễn là có làn da trắng, nhan sắc trung bình khá trở lên thôi thì màu nào cũng chơi được hết!
Nhưng mà, Nguyễn Ấu San nhớ lại lúc cô hỏi Thẩm Túc thích gì, đã không có đáp án thì thôi, đến lúc gọi trực tiếp cho Diệp Chấp mà cũng chẳng ké được miếng thông tin nào.
Cô hừ một cái: "Chuyện này tự anh nghĩ đi, nếu giờ em nói thì còn gì là thành ý của anh nữa!"
Thẩm Túc liền hiểu ra. Hồi trưa Nguyễn Ấu San hỏi chuyện anh thích gì, anh cũng nói không cần tặng quà, đến chiều cô gọi cho Diệp Chấp hỏi, anh cũng không cho cô phạm vi cụ thể, cho nên Nguyễn Ấu San mới bực bội đây mà.
Thẩm Túc:..... con gái hành chết người bố già này rồi!
Thôi, lát đi về kiếm Lâm Đạt giúp đỡ vậy.
Thẩm Túc cũng không dám hỏi Nguyễn Ấu San quà của anh đâu, chỉ ho nhẹ mấy cái, sau đó đưa menu qua cho cô lựa món ăn: "Em coi muốn ăn cái gì thì gọi đi."
Quà cũng mua rồi, trước sau gì chẳng đưa cho anh, nôn làm gì không biết.
Nguyễn Ấu San cũng chẳng muốn vòng vèo mãi chuyện tặng quà. Vốn dĩ hôm nay cô có hẹn với Thẩm lão đại ăn cơm là để tỏ lòng biết ơn, chứ không phải là để tới hai người gặp mặt cho vui.
Nhà hàng này chuyên dùng vật liệu cao cấp cho các món ăn, hẳn nhiên giá tiền cũng không rẻ chút nào.
Trong menu có hình minh hoạ, món nào nhìn cũng thật đẹp mắt, lại còn có các size nhỏ, trung bình, lớn nữa chứ. Điều này chứng tỏ bên phía nhà hàng khá chu đáo, để khách có thể tập trung thưởng thức mỹ vị nhưng cũng không làm lãng phí đồ ăn.
Bởi vì hôm nay mua quà cho Thẩm Túc giá thấp hơn dự kiến, cho nên Nguyễn Ấu San cũng hào phóng mà gọi món.
Vì hồi sáng phải đi chụp hình, để cho đẹp nên Nguyễn Ấu San không dám ăn nhiều. Vất vả một ngày trời, giờ thì bụng réo ầm cả lên.
Nhìn cái gì cũng muốn ăn, món này ngon, món kia cũng ngon!
Đồ ăn bên phía chương trình chuẩn bị cũng không tồi, nhưng mà ngày qua ngày cũng chỉ có bao nhiêu đó món, nhìn chung thì tương đối thanh đạm. Ngày nào cũng ăn riết mà phát ngấy.
Nguyễn Ấu San gọi một hồi tám món size nhỏ, lại nhớ tới hôm nay mình mời cơm Thẩm Túc, thấy có hơi tuỳ tiện một chút...
Mà vấn đề chính là, đêm nay cô còn phải ghi hình, tuy rằng không phải vừa hát vừa nhảy nhưng mà cũng không thể ăn quá nhiều được.
Nguyễn Ấu San nhìn menu mãi không rời mắt, sau đó đưa qua cho Thẩm Túc: "Thẩm tiên sinh, anh xem muốn gọi món gì?"
Thẩm Túc lúc này cũng không đói bụng, tuỳ tiện chọn hai món, xác nhận với Nguyễn Ấu San là không cần gọi thêm nữa thì đặt menu xuống.
Có vẻ như cô gái nhỏ nhà anh thích đồ ăn ở đây, Thẩm Túc nói: "Lát nữa tôi sẽ đưa cho em thẻ bạch kim của nơi này, có khuyến mãi khi ăn ở đây, áp dụng ở toàn bộ sáu chi nhánh."
Nguyễn Ấu San: "Wow, vậy cũng được nữa hả? Ủa mà em tưởng thẻ bạch kim chỉ dành cho hội viên có mức chi tiêu nhất định, hoặc ít nhất là phải có đủ tiền mới có thể có mà?"
Thẩm Túc: "Nhà hàng này là của tôi, sao lại không được."
Nguyễn Ấu San:......?!
Dòng thứ tư bản vô nhân tính!
Rồi giờ cô mời Thẩm Túc đi ăn ở nhà hàng của anh, thế lát tính tiền thế nào đây?
Thừa dịp đồ ăn còn chưa dọn lên, Nguyễn Ấu San lấy túi quà ở bên cạnh đưa ra.
Ăn cơm xong là cô phải quay về ghi hình liền, thôi thì cứ tặng quà trước vậy.
Nguyễn Ấu San đưa túi quà ra trước mặt Thẩm Túc: "Đây là lần đầu tiên em mua quà tặng cho Thẩm tiên sinh! Nếu anh không thích, về sau cứ nói trực tiếp với em anh thích kiểu gì là được."
Gương mặt anh tuấn, đĩnh đạc của Thẩm Túc không tự giác mà nở một nụ cười nhạt: "Được rồi, chắc chắn sẽ thích."
Anh hỏi: "Bây giờ tôi mở ra xem có được không?"
Thẩm Túc mở hộp quà ra, bên trong là đôi khuy tay áo có đính ngọc bích, làm thủ công.
Đây hẳn là sản phẩm mới của nhãn hiệu này, trước có đưa tài liệu giới thiệu qua cho anh xem thử.
Thẩm Túc lúc ấy còn chọn một đôi đính ngọc đen, giá hơn bốn mươi vạn.
Đôi đính ngọc bích này anh cũng có để ý đến.
Nhưng bản thân làm tổng tài vạn năm thích đen ghét trắng như anh, cảm thấy màu xanh ngọc bích này hơi không sang cho nên mới bỏ qua.
Trong trí nhớ xuất sắc của mình, anh còn nhớ giá của đôi khuy này là 28888.
Thẩm Túc đột nhiên cảm thấy, bản thân cũng không phải một người bố 50 tuổi gì, nếu trên quần áo có chút đồ màu mè làm điểm sáng thì cũng không tồi.
Nụ cười trên môi Thẩm Túc càng rõ ràng hơn: "Ừ, rất hợp ý tôi."
Nguyễn Ấu San dù sao cũng không biết là Thẩm Túc đang nói thật hay không, coi như là thật đi: "Ha ha, anh thích là được rồi."
Thẩm Túc bổ sung: "Nhưng mà đây cũng không phải là lần đầu tiên em tặng quà cho tôi, là lần thứ hai rồi."
Nguyễn Ấu San:......?!
Thẩm Túc: "Hồi trước, em có gấp một con mèo giấy đưa cho tôi."
Hiện tại, con mèo đó vẫn còn chễm chệ trên bàn sách trong thư phòng của anh.
Nguyễn Ấu San:......!!
Má ơi, không ngờ mấy cái chiêu dùng để lấy cảm giác tồn tại trước mặt lão đại vậy mà có tác dụng đó!
Thẩm lão đại vậy mà còn nhớ món đồ chơi bằng giấy cô gấp nữa, mà nó còn là một món đồ chẳng đáng tiền gì cả nữa chứ!
Mà thôi, đó là do lúc trước cô cần Thẩm Túc giúp đỡ, nhưng bây giờ cô đã huỷ hợp đồng với Tinh Xán rồi, Nguyễn Ấu San cũng định lát về thì sẽ đem mấy tin nhắn hẹn giờ kia huỷ hết.
Đã muốn làm bố của cô rồi thì chắc sẽ không muốn một ngày bị con gái quấy rầy ba lần đâu.
Nếu không có chuyện gì đặc biệt, mỗi ngày gọi điện một lần, lâu lâu lên Wechat nhắn mấy câu là được rồi.
Cô cũng không thể khiến cho bố Thẩm nghĩ cô là một ả nhân tình phiền phức được.
Đồ ăn rất nhanh đã được dọn ra, món nào món nấy đều rất ngon.
Nguyễn Ấu San đứng trước đồ ăn ngon vẫn luôn cố gắng giữ mình, chỉ dám ăn vừa lấp bụng thôi chứ chẳng dám ăn no, phận làm idol cũng nên tu dưỡng nguyên tắc cơ bản này.
Cũng đâu còn cách nào khác đâu, tuy là bản thân cô tạng người không bị lên cân, nhưng mà cứ đứng trước ống kính là đã tăng thêm năm ký rồi.
Thẩm Túc nhìn vậy cảm thấy hơi đau lòng một chút. Con gái đang tuổi dậy thì, cần ăn uống để phát triển thể chất, mỗi ngày đều kiêng khem thế này không tốt chút nào.
Thẩm Túc: "Nếu đã thích thì ăn nhiều một chút đi, em gầy lắm rồi."
Nguyễn Ấu San nhìn thấy bố Thẩm đang lo lắng cho mình: "Nếu không cần lên sân khấu thì em sẽ ăn rất nhiều, không có nhịn đói."
Bữa cơm này coi như cả khách lẫn chủ đều vui vẻ.
Sau khi bữa ăn kết thúc, Nguyễn Ấu San đang định trả tiền thì chợt nhớ ra đây là nhà hàng của Thẩm Túc.
Đã không phải trả tiền thì thôi, còn được tặng thêm một thẻ bạch kim chuyên biệt của nhà hàng, chỉ cần đọc số điện thoại, lộ diện một cái thì đi chi nhánh nào cũng dùng được.
Lúc đi ra cửa, Thẩm Túc giúp Nguyễn Ấu San cầm bớt túi đồ.
Bởi vì túi đồ nặng thật, nên Nguyễn Ấu San cũng không giành với Thẩm Túc làm gì. Lúc đi đến chỗ xe dừng trước cửa nhà hàng, Nguyễn Ấu San hỏi: "Thẩm tiên sinh, anh gọi xe cho em hả? Em tự mình bắt xe về cũng được mà."
Thẩm Túc lấy chìa khoá trong túi ra, chiếc Rolls-Royce màu đen bên cạnh sáng đèn: "Đi thôi, tôi đưa em về."
Hai mắt Nguyễn Ấu San sáng lên: "Xịn ghê!"
Quả nhiên là bố Thẩm, so với bố của cô còn chu đáo hơn nhiều!
*
Ở bên này, Nguyễn Ấu San và Thẩm Túc đang vô cùng vui vẻ.
Ở bên kia, Phó Thuân Viêm và Tô Mạn Nhu lần đầu tiên cãi nhau nảy lửa.
Hai người không ngừng khắc khẩu với nhau.
Tô Mạn Nhu bị Phó Thuân Viêm đang tức giận mà siết cổ, hô hấp dần trở nên khó khăn, trong nháy mắt, cô ta cảm thấy người đàn ông này thật sự đang muốn giết chết mình!
Chuyện sao lại thành ra thế này?
Rõ ràng trước đây cô ta dựa vào hệ thống công lược, đã khiến cho Phó Thuân Viêm mê mẩn đến mất hồn mất vía, trồng cây si với cô ta, độ hảo cảm lên tới 85% cơ mà.
Vì bản thân cô ta toát lên khí chất thanh thuần, không giả tạo, không phải vì tiền bạc và tài nguyên mà ở bên cạnh gã, cô ta cũng chưa bao giờ nhận một đồng tiền nào từ Phó Thuân Viêm, người đề xuất cho cô xuất đạo như một ngôi sao hạng ba cũng là Phó Thuân Viêm chủ động đề nghị, cô còn khiêm tốn đáp: "Như thế có vẻ không tốt lắm nhỉ? Em dựa vào thực lực bản thân là được rồi!"
Nhưng trên thực tế, nhan sắc cùng với khả năng học tập của cô đã được hệ thống cường hoá, không cần Phó Thuân Viêm giúp đỡ, bản thân cô cũng đã tự mình đi đến hạng thứ tư rồi.
Tất cả đều là Nguyễn Ấu San! Từ nhiên ở đâu xuất hiện một Nguyễn Ấu San trọng sinh xuyên vào, kế hoạch của cô ta liên tiếp bị thất bại!
Mấy gã đàn ông kia vốn dĩ đã sớm bị cô thu phục dưới chân mình, bây giờ lần lượt mà mất khống chế.
Phó Thuân Viêm trước giờ một lòng yêu đương sâm đậm, bản thân gã cũng đã nhiều lần ngỏ ý muốn hai người thật sự thành đôi, không ít lần nói rằng vị trí Phó phu nhân là của cô ta rồi.
Nói là yêu cô ta, nhưng trước giờ chưa bao giờ nhắc đến chuyện cưới xin, cũng không hề cho cô ta một danh phận, gã có tư cách gì mà chỉ trích việc cô ta một chân đạp hai thuyền, có các lốp xe dự phòng khác chứ?
Nhưng mà cô ta cũng không thể cắt đứt hoàn toàn với Phó Thuân Viêm được, nếu không, cô ta sẽ bị cho ra rìa, bị đóng băng, bị cho bay màu liền. Những thứ này vốn dĩ phải là Nguyễn Ấu San chịu mới phải.
Tô Mạn Nhu bắt đầu cảm thấy việc hô hấp trở nên khó khăn, cô ta không dám do dự nữa, trực tiếp đem hết 216 điểm hảo cảm trước giờ đạt được dồn hết vào để nâng cao giá trị mị lực lên.
Phó Thuân Viêm cuối cùng cũng buông cô ta ra.
Tô Mạn Nhu ôm lấy cổ, giọng nói đứt quãng yếu ớt mà giải thích chuyện cô ta đi quán bar với Đoạn Á Huy là chuyện ngoài ý muốn.
"Trước kia anh cũng có không ít phụ nữ, sợ là bản thân anh còn không nhớ hết tên của người ta. Người đàn ông đầu tiên của em là anh, anh cũng biết rồi đó. Đêm đó em đi quán bar là bởi vì ngày hôm đó, thư kí kiêm tình nhân cũ của anh, Lệ Tháp, cô ta không cam lòng việc bị anh vứt bỏ nên đến tìm em, nói rất nhiều chuyện khó nghe, còn nói anh sẽ nhanh chóng chán ghét em. Trong lòng em vô cùng khó chịu, cho nên mới đến quán bar mượn rượu giải sầu đó.
Chuyện em uống say là ngoài ý muốn, cho nên mới phát sinh chuyện qua đêm với người đàn ông khác. Em hận không thể khiến cho chuyện đêm đó chưa từng xảy ra, nếu không phải anh nhắc tới, em cũng đã quên rồi, em đến cả tên của người đó là gì còn không biết.
Trong lòng em, người em yêu nhất chỉ có một, tên là Phó Thuân Viêm! Nhưng mà, bây giờ em hối hận rồi, em hận không thể chưa từng yêu anh ta, cũng chưa từng có bất kỳ quan hệ nào với anh ta!"