Du Nhiên vừa xử lý xong ca mổ ngồi xả hơi thì nghe tiếng chuông điện thoại reo.
Hắn với tay cầm lấy bất giác có chút nhíu mày khi nhìn thấy số người gọi tới là trợ lý riêng của Hiểu Linh.
Có chuyện gì với cô ấy sao?
- Tôi nghe đây.
Giọng Hải Lý trong điện thoại gấp gáp:
- Du thiếu, Hiểu Linh bị người ta thả thuốc.
Anh tới ngay phòng 1225 khách sạn Metropol đón cô ấy.
Tôi vừa mới nhận được tin, cũng sẽ lập tức tới.
Tâm Du Nhiên trầm xuống đáy cốc nhưng máu nóng lại xông lên não.
Giỏi..
thật giỏi cho kẻ nào có lá gan dám hạ thuốc Hiểu Linh của hắn.
Kẻ đó có chán sống thì cũng có hàng ngàn cách tự tử chứ không nên động vào cô ấy.
Du Nhiên hắn sẽ cho kẻ đó sống không được, chết không xong.
Hắn vội vã lựa chọn một số loại thuốc giải độc cơ bản cùng bộ châm cứu mang đi.
Mấy thứ hạ lưu sử dụng để bỏ thuốc kia cũng chỉ quanh quẩn ở mấy tác dụng ấy: kích dục, ức chế thần kinh, gây ảo giác.
Tuy ngay tại đó không có điều kiện để phân tích rõ thành phần của thứ kia nhưng ít nhất những thứ hắn mang theo sẽ có ít nhiều tác dụng.
***
Hiểu Linh lắc lắc đầu vẩy bớt nước trên mặt xuống.
Hẳn là lúc này trông cô nhếch nhác lắm.
Mái tóc rối bời, lớp trang điểm trôi mất, cả người lại ướt sũng.
Cô không biết bản thân nôn ra được bao nhiêu nhưng tác dụng của thứ này ngày một mạnh hơn.
Toàn thân cô khô nóng phát điên, cảm giác cắn rứt khó chịu không được thỏa mãn.
Đầu óc dần dần biến thành hồ nhão.
Không thể.
Cô không được để bản thân mình mất đi ý thức khi Du Nhiên hay Hải Lý còn chưa tới.
Hiểu Linh nhìn con dao mổ nơi tay ngẩn người vài giây rồi dứt khoát cắt xuống một đường nơi lòng bàn tay.
Con dao sắc ấy lập tức tạo nên một vết cắt vô cùng ngọt.
Máu bắt đầu chảy.
Cảm giác đau đớn một lần nữa đánh tỉnh ý thức đang dần mơ hồ kia.
Phan Thanh Giản nhìn động tác của Hiểu Linh thì nhảy dựng lên chạy tới.
Hắn vẫn ở bên ngoài nhìn vào căn phòng tắm đó, theo dõi cô gái này.
Biết đâu một lúc nào đó Cố Hiểu Linh cần đến sự giúp đỡ của hắn.
Phan
Thanh Giản cầm lấy bàn tay đang chảy máu kia của Hiểu Linh xem xét và quát lên:
- Cô bị điên à.
Tự dưng đi cắt tay mình làm cái gì.
Cô không biết đau sao.
Hiểu Linh nhìn lên, giọng nói khàn đặc hỏi:
- Anh còn chưa đi?
Phan Thanh Giản cau có rút chiếc khăn tay trong áo vest của mình ra băng lại vết thương cho Hiểu Linh, đáp:
- Tôi đi để rồi khi cứu viện của cô tới thì chỉ thấy một xác chết đẫm máu à.
Camera hành lang, hàng đám người đều có thể làm nhân chứng tôi bế cô vào căn phòng này.
Đến lúc đó lại thành làm ơn mắc oán, chịu sự trả thù của mấy nam nhân nhà cô.
Hiểu Linh có chút ngẩn người nhìn nam nhân kia.
Hắn đang lo lắng cho cô sao?
- Cảm ơn.
Tiếng cửa đột nhiên cạch mở kèm theo tiếng gọi:
- Hiểu Linh, em ở đâu?
Ánh mắt Hiểu Linh vô thức sáng lên.
Là giọng của Du Nhiên, cô đáp;
- Em trong này.
Du Nhiên lướt nhìn căn phòng không thấy Hiểu Linh liền nghĩ ngay đến cô ấy giấu mình trong nhà vệ sinh.
Hắn lập tức lao tới.
Phan Thanh Giản biết có người tới liền lập tức dạt sang một bên nhường chỗ.
Bóng nam nhân lao xầm xập vào nhà tắm chẳn quan tâm tới xung quanh, ánh nhìn duy nhất tập trung vào cô gái ấy.
Đập vào mắt Du Nhiên, đâm vào lòng hắn là hình ảnh Hiểu Linh chật vật ngồi dựa vào thành phòng tắm kính.
Mọi thứ trên người đều ướt sũng.
Cánh tay trái buông thõng với một vết thương đang rỉ máu thấm qua lớp vải.
Hắn vội vàng cúi xuống ôm lấy Hiểu Linh đi ra ngoài:
- Hiểu Linh, em bị thương?
Hiểu Linh vô thức dựa vào lòng Du Nhiên đáp:
- Là em tự cắt.
Không sao.
Phan Thanh Giản biết không còn chuyện của mình thì tránh ra phòng khách ngồi.
Du Nhiên đặt Hiểu