Khu vực Studio này nằm ở hầm hai của đài truyền hình, đi từ thang máy hầm hai là có thể đi thẳng lên đài truyền hình.
Trong đài truyền hình Tưởng Tư Tư có một văn phòng riêng, vì vậy cô đưa Lãnh Tương đến văn phòng của mình.
Đã ba tháng rồi Tưởng Tư Tư chưa đến đây, nhưng phòng làm việc của cô có dì quét dọn đến dọn dẹp nên cũng không bẩn lắm.
Văn phòng được bày trí khá ấm cúng, bên cạnh bàn làm việc là một tủ sách khổng lồ cao dưới sàn lên gần đến trần nhà, bên trên có đặt một chậu lan, cạnh cửa sổ cũng có một chút hoa cỏ, hoa đang nở, xem ra ba tháng nay vẫn có người chăm sóc.
Tưởng Tư Tư lấy một cái máy pha cà phê tự động từ trong tủ ra, chầm chậm mang vào bên trong phòng nghỉ của văn phòng rửa, rồi cho hạt và phê vào.
Lãnh Tương ngồi trên ghế salon, vài lần đắn đo muốn mở miệng.
Những gì Tưởng Tư Tư nói khiến nàng chấn động, lúc này nàng có chút không bình tĩnh.
Nữ chính trong phim mới?
Ngay cả một vai nữ phụ mà nàng còn phải làm mọi cách để được thử vai, bây giờ Tưởng Tư Tư treo ba chữ diễn viên chính lơ lửng trên đầu nàng.
Nàng hít sâu một hơi, chờ Tưởng Tư Tư pha cà phê xong, sau đó bưng một ly cà phê nóng hổi đến trước mặt nàng, ly và thìa bạc đều rất tinh xảo.
Tưởng Tư Tư nhắc nhở: "Coi chừng nóng.
"
Lãnh Tương hoàn toàn không quan tâm đến ly cà phê đó, nàng nhìn ánh mắt cô, từng chữ từng chữ đều có vẻ hung hăng dọa người: "Vừa rồi cô nói vậy là có ý gì?"
Trong lòng nàng Tưởng Tư Tư căn bản là không phải người tốt gì, trước kia các cô không vui vẻ mấy, bây giờ Tưởng Tư Tư lại nói muốn cho nàng là nữ chính trong phim mới của cô?
Làm sao nàng có thể tin được?
Nhưng trái lại tâm tình Tưởng Tư Tư rất tốt, bưng ly cà phê lên nhẹ nhàng nhấp một ngụm, nói: "Chính là ý trên mặt chữ.
"
Lãnh Tương: "Tại sao?"
Tưởng Tư Tư cười cười: "Có lẽ là tôi bồi thường chuyện hôm qua cho cô?"
Lãnh Tương đứng lên, xoay người muốn đi ra cửa văn phòng.
Tưởng Tư Tư biết phản ứng của Lãnh Tương như vậy, nhanh tay nhanh chân bắt lấy cổ tay Lãnh Tương.
Lãnh Tương đứng yên, mím môi không nói lời nào, biểu cảm vô cùng nhục nhã.
Tưởng Tư Tư đặt ly cà phê trong tay kia xuống, nói: "Được rồi, tôi hay nói giỡn, tôi giống một người tùy tiện như vậy sao?"
Cô nén ý cười, nâng giọng, một câu nói khiến người ta miên man bất định.
Lãnh Tương nghĩ thầm, cô thật sự trông rất tùy tiện.
Lãnh Tương ngồi lại ghế, Tưởng Tư Tư nói: "Chuyện tối qua, tôi thật sự xin lỗi.
"
Lãnh Tương không muốn tiếp tục bàn về chủ đề này, nói: "Không có gì, là vấn đề của bản thân tôi.
"
Đêm qua là Lãnh Tương bị người ta đưa đi, bị người ta chơi thuốc, Tưởng Tư Tư đưa người đến cứu nàng, cứu xong còn giúp nàng tiết hỏa.
Rốt cuộc Tưởng Tư Tư có cần xin lỗi nàng không? Có thể nói có, cũng có thể nói không.
"Được rồi, chúng ta không nói chuyện này nữa.
" Tưởng Tư Tư nói, "Chuyện tôi vừa nói ở trường quay cũng không phải gạt cô, quả thật cô rất hợp với vai nữ chính trong phim mới của tôi.
"
Lãnh Tương không nói gì.
Tưởng Tư Tư nhìn nàng một hồi, khóe môi cong lên, nói: "Nói là nói không có gì, nhưng cô vẫn rất để ý chuyện hôm qua.
"
Vô nghĩa, có thể không để ý sao?
Về phương diện này Lãnh Tương tương đối bảo thủ, càng huống chi đây còn là lần đầu tiên.
Lãnh Tương nhấp nhấp môi, nói: "Tôi không thích cô.
"
Tưởng Tư Tư tinh ranh thay đổi từ khác chuẩn hơn, nói: "Cô ghét tôi.
"
Tưởng Tư Tư thẳng thắn thật thà dũng cảm nói, ngược lại Lãnh Tương đảo mắt nhìn chằm chằm hoa văn tinh xảo trên ly cà phê.
Lãnh Tương không nói lời nào, nhưng nàng đã ngầm thừa nhận.
Quả nhiên bị nàng ghét mà.
Tưởng Tư Tư nhìn khuôn mặt nàng, khuôn mặt kia quả thật rất vừa mắt vừa lòng, khuôn mặt của nàng vốn dĩ sinh ra cho ống kính, nàng đứng yên, một nụ cười một cái nhíu mày cũng đủ chạm đến trái tim khán giả.
Có điều cô có chút không hiểu được, tại sao một người có khuôn mặt như vậy lại bị vùi dập trong giới giải trí đến mức này.
Nếu bướng bỉnh và cao ngạo kia là một phần của sự mỹ lệ này, vậy nàng nhất định là có tội.
Lãnh Tương quá thẳng thắn, nàng thà gãy chứ không chịu cong, thậm chí cũng không biết giả tạo xã giao, khi biết Tưởng Tư Tư cố tình để nàng đóng vai nữ chính trong phim mới của cô, nàng thừa nhận mình thật sự ghét Tưởng Tư Tư.
Người như thế rất dễ khiến người ta liên tưởng đến hoa hồng gai, chạm một cái thì máu tươi chảy ròng.
Nếu không kiềm chế được phần mỹ lệ này thì nhất định sẽ bị người khác ghi hận.
Đột nhiên Tưởng Tư Tư vô cùng có hứng thú với nàng.
Lãnh Tương là một người như thế nào?
Tương lai nàng phải đối mặt với những gì?
Nàng sẽ thể hiện đặc sắc như thế nào trong bộ phim mới của mình?
Tưởng Tư Tư nở nụ cười, nói: "Tiếc ghê, cô ghét