Lúc này Đồng Thanh Thư vừa nói chuyện với Lục Diễn Chi xong, cô ta vừa cúp máy không bao lâu, Cảnh Diệp Nhã gọi tới.
Cô ta đang do dự nói tin tức này với cô ta thế nào! Lúc này nghe cô ta hỏi thì không khỏi thở dài.
“Đã chọn được nữ chính của “Pháo Hôi Công Lược”, không phải là cô.”
“Cái gì?”
Cảnh Diệp Nhã kinh ngạc.
Không trách được cô ta kinh ngạc, dù sao cô ta cũng có danh tiếng, mặc dù có tiếng xấu, nhưng số lượng fan như thế thì lượng người xem đã không tệ rồi.
Hiện tại cô ta hạ mình như vậy, ngay cả web drama cũng diễn, nếu nói đối phương muốn giả vờ, muốn nhân cơ hội này giảm tiền thù lao của cô ta thì cũng không sao.
Nhưng đối phương thật sự không dùng cô ta nữa?
Rốt cuộc là ai? Dám cướp nhân vật cô ta nhìn trúng?
Cảnh Diệp Nhã tức giận không nhịn được, Đồng Thanh Thư tiếp tục nói: “Thật ra cũng không sao, chỉ là một bộ web drama mà thôi, không lấy được thì thôi, chúng ta còn có thể chọn kịch bản khác.”
“Nói thật là dễ!” Cảnh Diệp Nhã tức giận sôi máu: “Hiện tại chị cũng không phải không biết tình hình thế nào! Những đoàn phim có tên tuổi một chút sẽ không chọn tôi, mà những đoàn phim không nổi tiếng thì không phải cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu cũng là chuyện tình tay ba nhàm chán, chẳng lẽ chị muốn tôi diễn mấy bộ phim đó sao? Sau này làm sao tôi có chỗ đứng được chứ?”
Trước kia Cảnh Diệp Nhã luôn đi theo hình tượng nữ thần trong sáng thanh cao, diễn phim nào cũng đều là nữ chính chất lượng cao.
Nếu thật sự hạ thấp giá trị mình xuống để diễn kịch bản tình tay ba hay là mẹ chồng nàng dâu, có thể thấy được sau này muốn diễn nữ chính sẽ khó thế nào!
Đồng Thanh Thư cũng biết cô ta nói có lý, nếu không phải không còn cách nào, ai cũng không muốn bỏ lỡ kịch bản tốt như thế.
“Vậy cô nói hiện tại nên làm gì bây giờ?”
Cảnh Diệp Nhã hít sâu một hơi, một lát sau trầm giọng nói: “Nữ chính là ai?”
“Tôi không biết, Lục Diễn Chi không chịu nói, hình như Lâm Thư Phàm tự chọn người đó.”
“Cho dù là ai cũng phải điều tra rõ cho tôi, tôi phải biết rốt cuộc ai dám giành nhân vật này với mình.”
Đồng Thanh Thư im lặng một lát.
Cuối cùng cô ta cũng đồng ý: “Được, tôi điều tra xong sẽ nói cho cô biết.”
Cảnh Diệp Nhã cúp máy, sau đó tức giận ném tất cả đồ đạc trong phòng.
Đáng chết!
Đúng là khinh thường người khác!
Ai cũng chống lại cô ta!
Sau khi cô ta ném mọi thứ thì cảm thấy sự tức giận trong lòng cũng giảm đi một chút.
Mà bên kia, Đồng Thanh Thư nhanh chóng hỏi thăm nữ chính mới của Lâm Thư Phàm, khi cô ta nghe kết quả thì cả người không khỏi khiếp sợ, chỉ cảm thấy khó tin.
Cảnh Ngọc Ninh?
Sao lại là cô?
Không phải cô đang làm trong bộ phận quan hệ xã hội sao? Tự nhiên chạy đi diễn xuất làm gì?
Đồng Thanh Thư biết được đáp án, tuy rằng trước đó mất đi nhân vật này, cô ta vẫn còn bình tĩnh nhưng hiện tại không thể bình tĩnh được nữa.
Cô ta lập tức gọi cho Cảnh Diệp Nhã.
Cảnh Diệp Nhã biết được người cướp nhân vật này là Cảnh Ngọc Ninh thì cũng không thể tin được.
Cô vốn không phải là diễn viên, chạy tới xem náo nhiệt gì chứ?
Chẳng lẽ Lâm Thư Phàm mù mắt sao?
Ông ta bằng lòng dùng một người mới chưa từng diễn xuất, cũng không muốn dùng cô ta sao?
Sự tức giận và cảm giác thất bại làm cho Cảnh Diệp Nhã sắp nổi điên.
Cô ta lại ném đồ đạc trong nhà đi, đến khi Dư Thanh Liên nghe thấy tiếng động đi vào, cô ta mới dừng lại.
“Diệp Nhã, con làm gì vậy? Sao tự nhiên lại ném đồ đạc đi?”
Cảnh Diệp Nhã tức giận nói: “Con khốn Cảnh Ngọc Ninh kia! Cô ta nhiều lần ngáng chân con thì thôi đi, “Truy Phong” lúc trước, con có thể không so đo với cô ta, nhưng hiện tại cô ta lại cướp nhân vật của con? Mẹ biết không? Con vừa nhìn trúng một kịch bản mới, đã chuẩn bị lâu như vậy, đạo diễn kia lại chọn cô ta mà không chọn con? Mẹ nói xem có buồn cười hay không!”
Dư Thanh Liên nhíu mày: “Tại sao lại như vậy? Không phải lúc trước Đồng Thanh Thư