Tác giả: Bàn Quất Bất Bàn
Editor: Cây Mía Ngon Ngọt
Tiêu Khương ôm Lạc An An chạy một mạch đến một điền trang ở Kinh Thành, khi vào trong phòng, nàng buông Lạc An An xuống, nhưng người này lại vô cùng dính người, có làm thế nào cũng không chịu buông tay, nên nàng chỉ có thể đành ôm hắn cùng ngồi trên giường.
"Chàng không phải ở Hán Hà sao? tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở Kinh Thành? còn ở cùng Việt Thanh Hoa, nàng ta có làm gì chàng hay không?"
Lạc An An vẫn còn gắt gao ôm cổ Tiêu Khương, mới vừa rồi còn đắt ý cười như con cáo nhỏ nhưng giờ phút này lại chu chu cái miệng tỏ vẻ uỷ khuất, đôi mắt tròn xoe chớp chớp vài cái, nước mắt như hai hạt đậu nằm trong hốc mắt, giống như có thể tức khắc chảy xuống.
"Nàng còn hỏi ta, cũng không phải tại nàng lâu như vậy không trở về, ta mới quyết định đến Kinh Thành tìm nàng, kết quả còn chưa tìm được thì đã bị Việt Hoa Thanh kia bắt đi, tất cả đều tại nàng, đi lâu như vậy mà ngay cả một bức thư gửi về cho ta cũng không có, nàng đúng là đồ vô tình vô nghĩa"
Lạc An An duỗi hai tay kéo lấy lỗ tai của Tiêu Khương, khiến nàng đau đến nhe răng trợn mắt, sau đó hung tợn nới "Nàng thành thật nói cho ta biết, có phải nàng ở Kinh Thành đã có người khác rồi hay không? nàng dám!"
"Làm gì có người nào, ta cả ngày đều ở trong cung, sắp đứt, sắp đứt, nhẹ chút!"
Tiêu Khương duỗi tay đem hai bàn tay đang nắm lấy tai mình kéo ra, cứu vớt hai cái tai đáng thương của mình, người này thật là, từ nhỏ đến lớn lúc nào cũng như vậy, thoạt nhìn bên ngoài chính là bộ dạng ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng mà ra tay thì lại rất tàn nhẫn, bất quá cũng chỉ biết khi dễ mỗi mình nàng.
"Hừ, trong cung cũng có các cung nhân mà? cũng có khác gì đâu chứ"
Lạc An An tức giận hừ một tiếng, uốn éo đem gương mặt nhỏ đối diện kéo lại "Nếu nàng dám tìm người khác, ta liền đem nàng đánh cho tàn phế, mẫu thân ta sẽ luôn đứng về phía ta"
"Được được được, ta đã biết, nhưng mà.." Tiêu Khương đưa tay nắm lấy cầm của Lạc An An làm cho hắn chỉ nhìn được chính mình, hỏi "Rốt cuộc như thế nào mà chàng đến được đây?"
"Được rồi ta nói, thật ra là Việt Hoa Thanh chuốc thuốc ta, khiến ta rơi vào hôn mê, chờ đến khi ta tỉnh lại thì phát hiện bản thân đã đến chổ này"
"Thật không? Chàng định xem ta là kẻ ngốc hay sao?"
Tiêu Khương trầm mặt xuống nhìn Lạc An An đang chột dạ.
Lạc An An vốn đã cảm thấy uỷ khuất, hiện tại Tiêu Khương còn bày ra vẻ mặt đó với hắn, hắn nhịn không được liền oa một tiếng khóc lớn, bộ dạng đó muốn đáng thương bao nhiên liền có bấy nhiêu, thậm trí còn dãy dụa muốn đi xuống.
Tiêu Khương lúc này cảm thấy bản thân thật đau đầu, quả thật rất đau đầu, lại như vậy nữa rồi, từ nhỏ đến lớn hắn luôn như vậy, rất kiêu ngạo, nói nặng lời một chút cũng không được.
"Ta không phải là đang hung dữ với chàng, chỉ là hiện tại thế cục đang dần thay đổi, thân phận của chàng lại đặc thù, hiện tại xuất cung ta chẳng mang theo người nào, nếu như có chuyện gì xảy ra thì chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Tiêu Khương bất đắc dĩ thở dài "Ta vốn là đều đi theo bên cạnh hoàng thượng, nếu hôm nay ta không xuất cung, thì chàng định đi đâu? Trước khi rời khỏi Hán Hà chàng có để lại thư từ gì hay không?"
"Lưu...ách...Có để lại..."
Lạc An An khóc đến lấp bấp, Tiêu Khương còn chưa nói gì thì hắn đã xấu hổ chôn mặt vào lòng ngực của Tiêu Khương, rầu rĩ nói " Trên người ta có mang theo dược, những người đó vốn dĩ không thể nào bắt được ta, còn có...còn có lúc ấy ở trong sương phòng, phía sau bức bình phong có người khác nữa, chỉ là người nọ vẫn luôn ở phía sau, ta căn bản không thể biết được đó là ai, bất quá chắc hẳn thân phận người nọ không đơn giản, Việt Hoa Thanh dù cho có nói câu gì cũng đều liếc nhẹ ra bức bình phong phía sau, tựa như là hỏi ý"
"Việc này ta sẽ bẩm báo với Hoàng Thượng sau, còn chàng, một chút nữa ta sẽ cho người đưa chàng về Hán Hà"
Tiêu Khương đem chim cút nhỏ đang làm ổ trong ngực mình đào ra, một tay nhéo nhéo khuôn mặt hắn, một tay lấy khăn lau nước mắt cho hắn "Chàng a, tại sao vẫn còn khóc, sau này có thê chủ, không còn ai bên cạnh nuông chiều chàng thì chàng phải làm sao?"
"Ai ta cũng không thích, ta chỉ muốn bên cạnh nàng"
"Chàng đã cập kê"
Tiêu Khương ngước mặt lên nhìn Lạc An An, nàng cùng người này đã luôn ở cạnh nhau từ bé đến lớn, mặc kệ nàng đi chổ nào, hắn cũng sẽ đều đi theo, lần này đến kinh thành sợ rằng phải xa nhau một khoảng thời gian rất lâu, nếu ngày sau được hắn gả đi....!
Không biết vì sao nghĩ đến đây trong lòng Tiêu Khương cảm thấy rất kì lạ, hắn đã trưởng thành, hiển nhiên sẽ phải gả đi.
"Nàng đừng nóng nảy, thật sự lần này trước khi đi ta đã để lại thư cho mẫu thân, chắc hẳn lúc này mẫu thân cũng đã biết được, nàng để ta ở lại bên cạnh nàng đi, nàng xem thời gian qua ta đã gầy đi biết bao nhiêu, nàng xem đi"
Lạc An An có chút sốt ruột, nói xong thì bắt lấy tay của Tiêu Khương đặt lên hông mình sờ s0ạng, Tiêu Khương vội vàng đem tay mình rút về, đưa tay chọc chọc lên trán hắn "Chàng là nam tử, ta là nữ tử, nam nữ khác biệt"
"Không phải trước kia chúng ta cũng đều như vậy hay sao? Nói đi nói lại có phải nàng ở Kinh Thành có người khác rồi đúng không? tìm được một quý công tử nào khác rồi cho nên mới ghét bỏ ta đúng không?" trong mắt Lạc An An tràn ngập sự mất mát, giống y như vừa mới bị người khác vứt bỏ.
Tiêu Khương trong lòng đau xót, lập tức cuống lên "Sao có thể chứ, chẳng qua là ta ở trong cung sợ rằng sẽ không thể chăm sóc được chàng, nên mới muốn đưa chàng về Hán Hà"
"Ta nghe Việt Thanh Hoa nói Hoàng Thượng vừa đón Quân Phi tiến cung, chắc hẳn bên người Quân Phi đang thiếu một người biết y thuật hầu hạ đi? ta có thể"
"Không được"
Người này từ nhỏ đến lớn được cưng chiều như trân bảo, chẳng đụng đến việc gì, dù cho là đi hầu hạ bên cạnh Quân Phi, Tiêu Khương cũng không nỡ, một mình nàng ở trong cung chịu khổ được rồi, sao có thể để hắn vào cung chịu khổ được, ngoài ra bên cạnh Quân Phi còn có tai mắt của quân Hậu Bắc Thần [ý nói Lâm Ô đó quý dị] nếu lúc đó Lạc An An xảy ra chuyện gì, thì Lạc gia phải làm sao bây giờ.
"Tiêu nữ quan, Hoàng Thượng có lệnh cho ngài mang theo Lạc tiểu công tử đi cùng Trọng đại nhân"
Cửa phòng bổng nhiên bị gõ vang, sau đó thì truyền đến một đạo âm thanh, Lạc An An nghe xong thì quay sang làm mặt quỷ với Tiêu Khương, vô cùng đắc ý, Tiêu Khương tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ sợ Lạc An An ở lại đây thì Việt Hoa Thanh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho hắn.
"Được,