Edit: Phuong1988
Beta: Dua G
Kỉ Nhạc Huyên thật cẩn thận đỡ Giang Diệc Hàm vào phòng tắm nhà mình. Lúc đỡ Giang Diệc Hàm ngồi vào bồn tắm, Kỉ Nhạc Huyên cũng muốn ở lại tắm cùng. Theo nàng nghĩ, nên làm cũng làm rồi, nên nhìn cũng nhìn rồi, nên chạm cũng chạm rồi, cùng nhau viết nên sự tích tắm uyên ương chắc cũng không sao đâu đúng không?
Nhưng cho dù nàng nói gì với Giang Diệc Hàm, Giang Diệc Hàm cũng đều mặt lạnh tanh.
"Không được."
Kỉ Nhạc Huyên đành chịu, chắc cũng tại vừa rồi mình làm nàng khó chịu, nàng buồn bực nói.
"Quên đi, chỉ tại vừa rồi làm chị khó chịu thôi chứ gì? Hừ, ai muốn cùng tắm với chị a."
Sau đó thì bước thật mạnh đùng đùng ra ngoài.
Giang Diệc Hàm bất đắc dĩ mím môi, tiểu quỷ này....
Ra khỏi bồn tắm, cởi ra áo sơ mi trắng bị xé rách thảm thương, Giang Diệc Hàm vặn mở vòi sen, làn nước trong rơi xuống, khoé miệng Giang Diệc Hàm lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
"Tiểu quỷ, thật ra tôi rất là thư thái..."
Vừa nói xong, thì Giang Diệc Hàm đã thấy Kỉ Nhạc Huyên cầm một bộ thường phục vẻ mặt mừng rỡ đứng ở cửa.
"Thật sao?"
Giang Diệc Hàm xoay người, trên mặt nhìn rõ ba vạch đen.
Kỉ Nhạc Huyên cầm quần áo hướng trên giá treo lên, tiếp đó nhảy nhót đi qua hỏi liên tiếp ba lần.
"Là thật sao?"
Giang Diệc Hàm rất bất đắc dĩ, nhìn Kỉ Nhạc Huyên trên người đã mặc đầy đủ đồ ngủ, nhảy nhót nhìn chằm chằm vào thân hình trần trụi của mình, nàng bỗng cảm thấy có chút khó chịu.
Vội vàng đưa tay bao quanh núi đôi của mình, Giang Diệc Hàm lạnh lùng liếc Kỉ Nhạc Huyên.
Kỉ Nhạc Huyên còn chưa biết chuyện gì, hai mắt thật to của nàng vì vui sướng mà híp lại, nhưng đường mắt vẫn đang quan sát thân hình hoàn mỹ của Giang Diệc Hàm, nàng cười khẽ.
"Nếu nói thư thái, em đây lại cho chị thư thái một chút nữa đi."
Những lời này cuối cùng làm tính nhẫn nại của Giang Diệc Hàm đến giới hạn. Nàng giương mắt, lạnh lùng nhìn về Kỉ Nhạc Huyên.
"Ra ngoài."
"Không muốn đâu."
Kỉ Nhạc Huyên dán người lên.
Giang Diệc Hàm nghĩ nếu không phải hai chân vô lực, nàng nhất định đạp văng Kỉ Nhạc Huyên ra ngoài, rơi vào đường cùng, nàng lắc đầu:
"Tiểu quỷ, tôi muốn tắm, em ra ngoài đi."
"Em giúp chị tắm."
Kỉ Nhạc Huyên lần nữa cười nịnh nọt dính như keo.
Giang Diệc Hàm rất bực mình, bây giờ tiểu quỷ này nhộn nhạo như vậy, nếu cùng nàng tắm, nàng không ăn mình sạch sẽ mới lạ, bây giờ thân thể mình thật chống đỡ không nổi.
"Không cần."
Giang Diệc Hàm cố hết sức trả lời thật âm u.
Nghe vậy lòng Kỉ Nhạc Huyên rét lạnh hơn phân nữa, nàng thấy tâm tình Giang Diệc Hàm không tốt, xuất phát từ tâm ý lo lắng cho tiểu thụ của mình, nàng quyết định không ở lại đây nữa. Nhưng cũng không muốn cứ như vậy mà đi, nhìn môi hình như cũng rất ngon lành nha.
"Ây, đột nhiên phát hiện cái bụng có chút đói rồi."
Kỉ Nhạc Huyên vuốt ve cái bụng, thấy Giang Diệc Hàm mắt lạnh liếc nàng, nàng cười xấu xa, giang hai tay ôm Giang Diệc Hàm vào lòng mình, hướng về môi mỏng thơm mát dùng sức hôn một cái, sau đó cười khoái chí mở cửa ra ngoài.
Giang Diệc Hàm lần nữa bất đắc dĩ lắc đầu, tiểu quỷ này thật sự vẫn là con nít, nhưng lại làm tôi rất thích....
Đợi Giang Diệc Hàm tắm xong thay đồ từ phòng tắm đi ra, Kỉ Nhạc Huyên đang sắp xếp gì đó trên bàn. Nàng vừa thấy cảnh Giang Diệc Hàm xõa tóc ướt nhẹ nhàng chậm rãi đi ra, nàng không thể không nghĩ đến hình ảnh của tiên tử sông Lạc bước ra, có câu
"Phảng phật hề nhược khinh vân chi tế nguyệt, phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết"
(Trích Lạc Thần phú, tạm dịch: Phảng phất như mây che bóng nguyệt, phiêu diêu như gió bay làn tuyết)
Vừa nghĩ tới, Kỉ Nhạc Huyên không khỏi bật cười, tiên nữ này là nữ nhân của mình a! Của Mình!
Vội vàng đứng dậy đỡ Giang Diệc Hàm vào ngồi, Kỉ Nhạc Huyên cầm tô mì tôm để lên trước mặt Giang Diệc Hàm, trong tay cầm đôi đũa trắng, gắp một miếng mì hướng đến miệng Giang Diệc Hàm.
Giang Diệc Hàm đẩy nàng ra.
"Tiểu quỷ, tôi không thích mì tôm."
"Không có dinh dưỡng đúng không?"
Kỉ Nhạc Huyên gắp mì bỏ vào miệng mình, suy nghĩ một chút, nhìn Giang Diệc Hàm gật đầu cam chịu, nàng quyệt miệng.
"Ai, mẹ em cũng nói như vậy."
Giang Diệc Hàm chặt lưỡi, nàng lạnh lùng liếc Kỉ Nhạc Huyên, vẻ mặt giống như đang nói, tiểu quỷ, em là mẹ tôi sao?
Kỉ Nhạc Huyên lại gắp vài sợi mì đưa tới bên miệng Giang Diệc Hàm, thổi thổi.
"Này, hay là ăn một miếng đi, sáng thức dậy em cũng thấy đói bụng, chị cũng đang đói bụng đó. Nhà em chỉ có thứ này ăn thôi. Trước chị ăn lót dạ đi, em ra ngoài mua cho chị."
"Ừ."
Giang Diệc Hàm ăn lấy miếng mì trên đũa mà Kỉ Nhạc Huyên đưa tới, sau đó đoạt lấy đôi đũa trong tay Kỉ Nhạc Huyên, nhàn nhạt nói.
"Đi đi."
Kỉ Nhạc Huyên cười nói.
"Tuân lệnh, lão phật gia."
Vào phòng ngủ thay quần áo, Kỉ Nhạc Huyên dặn dò hai câu, thì đi ra cửa.
Bắc đắc dĩ cười cười, Giang Diệc Hàm ăn hai đũa mì, đã bỏ đũa rồi. Đứng lên đi lục tủ lạnh nhà Kỉ Nhạc Huyên, nàng muốn xem coi trừ mì tôm ra, còn có thứ gì có dinh dưỡng.
Tủ lạnh vừa mở ra, Giang Diệc Hàm nhịn không được nhíu mày. Trong tủ lạnh mỗi tầng đều chất đống đủ thứ, đáng tiếc là mỗi tầng đều không có thức ăn, chỉ là các loại mỹ phẩm với mặt nạ.
Thật là một tiểu quỷ choảnh choẹ.
Khoé miệng nhếch lên một độ cong nhạt nhẽo khó có thể thấy rõ, Giang Diệc Hàm phát hiện những mỹ phẩm này mười cái thì có tám cái sản phẩm nàng là người đại diện, lòng sinh ra một tia khác thường. Nàng khép tủ lạnh lại, bắt đầu đi dạo trong nhà Kỉ Nhạc Huyên, vì nàng nghĩ nàng sẽ phát hiện thứ đặc biệt khác trong nhà.
Nhà Kỉ Nhạc Huyên có hai phòng hai sảnh, một bên phòng ăn một bên phòng khách một phòng ngủ còn một phòng cất giữ. Bây giờ Giang Diệc Hàm đang ở trước phòng cất giữ của Kỉ Nhạc Huyên, đẩy mở cửa bằng gỗ, lòng Giang Diệc Hàm hơi rung động.
Phòng cất giữ của Kỉ Nhạc Huyên mặc dù có chút lộn xộn, với người luôn có tính sạch sẽ như nàng có chút không thích. Nhưng một đống đồ đạc đó, lại làm lòng nàng rất rất xúc động.
Phòng cất giữ trừ đống giầy xinh xắn, quần áo đủ loại màu sắc hình dạng, đồ trang sức... ra, còn có một cái rương lớn chứa thư từ của fan, cái rương bên ngoài có một ngăn tủ dùng để chứa tặng phẩm của fan. Lúc này Giang Diệc Hàm lại nghĩ, chẳng trách tiểu quỷ hành nghề chỉ trong thời gian ngắn đã vọt lên vị trí cao. Nàng đối với fan thật là để bụng, điều này cũng không uổng một mảnh chân tình mà bọn nhỏ dành cho nàng.
Lại đi vào, có một giá sách thủy tinh màu trắng, trên giá sách có dựng một chồng tạp chí, Giang Diệc Hàm tiện tay lấy ra lật vài trang, cuối cùng phát hiện trong tạp chí đều có hình ảnh của nàng. Lại liếc về bên trái, lại bất ngờ nhìn thấy mênh mông những bài báo, chỉ là người đó không phải Thủy Liên Y, mà