Nửa Thời Gian Ấm Áp

Sai lầm (1)


trước sau

Đóa hoa hôm nay còn xinh tươi, ngày mai sẽ héo úa; Chúng ta ao ước được lưu lại, quyến rũ khoe sắc và bay lên; Trên đời này cái gì là rực rỡ nhất? Đó là tia chớp chợt lóe lên cười nhạo giữa màn đêm, dù sáng ngời nhưng lại quá ngắn ngủi. — Shelly (1)

(1) Nguyên văn trích trong bài thơ “The flower that smiles today”:

“The flower that smiles today, tomorrow dies; All that we wish to stay, tempts and then flies; What is this world’s delight? Lightning, that mocks the night, brief even as bright…”

Trung tuần tháng 5 là thời hạn nộp luận văn, toàn bộ học phần xem như đã hoàn thành, sinh viên có thể chuẩn bị làm lễ tốt nghiệp. Cho dù đang thực tập bên ngoài hay đang đi du lịch, các bạn đều phải trở về trường, nộp các tài liệu liên quan, sau đó sẽ chuẩn bị quay chụp hình ảnh tốt nghiệp… Vào thời điểm sắp tốt nghiệp cả trường tràn ngập một loại không khí lười biếng, vì vừa chẳng có việc gì để làm, lại vừa nôn nóng bất an đợi chờ ngày tốt nghiệp. Trong ký túc xá, rất nhiều sinh viên nữ thường rủ nhau cùng xem phim Hàn đến hai ba giờ sáng; Ở bên ngoài thì cứ năm ba hôm lại tổ chức ca múa nhạc, hát tình ca, hò thổ lộ; rồi lại còn thường xuyên tổ chức liên hoan chia tay, lâu lâu lại nghe tiếng khóc của mấy bạn nữ say rượu.

Lưu Hân Huy cũng đã về ký túc xá, mái tóc hình như có thay đổi, là kiểu xoăn gợn sóng đang thịnh hành, còn đeo trang sức tinh xảo trang nhã. Nàng ta từ một cô gái sinh viên quê mùa liền trở thành phụ nữ thời thượng, thế nhưng vừa mở miệng ra là lộ ngay một kẻ nhanh nhảu bộp chộp, do cha mẹ che chở từ nhỏ nên nàng ta mang chút gì đó bướng bỉnh ngây thơ, tính tình hoạt bát thoải mái.

Cuối tháng 5, MG công bố danh sách số lượng nhân viên do các phòng ban đề cử để chọn đi công tác ở New York, phòng của Nhan Hiểu Thần chỉ đề cử một người. Tuy rằng danh sách chính thức đến cuối tháng 6 mới công bố, nhưng tin đồn đã bay đầy trời, không ít người đều nói rằng Nhan Hiểu Thần chắc chắn đã được chọn.

Dưới bao cặp mắt hâm mộ, Nhan Hiểu Thần vẫn như cũ không để ý gì. Theo như cô nghĩ, trước khi danh sách chính thức công bố, công ty chắc chắn sẽ bàn bạc trước với người được chọn, thăm dò ý muốn của bọn họ, khi đó cứ việc nói rõ ràng cô không muốn đi New York, vậy là xong.

Đầu tháng 6, Nhan Hiểu Thần được thêm một tháng tiền lương, giống như tháng trước, cô chuyển cho mẹ 1500 đồng, gửi trả Trình Trí Viễn số tiền nợ còn lại là 1000 đồng.

Nợ đã được trả hết, tâm trạng của Nhan Hiểu Thần rất tốt, cô mời Trình Trí Viễn đi ăn món Thái. Và dĩ nhiên, trước khi mời Trình Trí Viễn, cô đã chủ động mời Thẩm Hầu cũng đến nhà hàng đó dùng cơm. Thẩm Hầu cuối cùng đã chấp nhận sự thật là “Nhan Hiểu Thần có một người bạn rất khó ưa”, không giống như lần trước, một mực phản đối cô và Trình Trí Viễn đi ăn cùng nhau, lần này hắn chỉ lải nhải nhắc nhở vài câu, hy vọng Trình Trí Viễn ăn bị đau bụng, làm cho Nhan Hiểu Thần cười thầm. Thứ năm, lớp trưởng thông báo với mọi người thứ ba tuần sau chụp ảnh tốt nghiệp, thợ chụp hình thời gian có hạn, cho nên trước hết cần chuẩn bị thuê bộ lễ phục tốt nghiệp và không được đến trễ.

Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến trước tiên đều xin nghỉ, đến hôm thứ ba, lúc đầu cả khoa chụp một tấm ảnh tập thể. Sau khi cả khoa chụp xong thì đến các lớp chụp chung.

Kiếm được mấy chỗ trống giữa các lớp đang chụp ảnh tập thể, các sinh viên cầm máy ảnh của mình, mình tìm bạn chụp, bạn tìm mình chụp, chụp cá nhân, chụp thầy trò, chụp người yêu, chụp bạn cùng phòng, chụp luôn bạn thân… Dù sao chính là liên tục thay đổi người, thay đổi cảnh, thay đổi kiểu dáng.

Nhan Hiểu Thần bị Thẩm Hầu kéo đi chụp ảnh chung, các bạn cùng khoa ồn ào la ó, “Chụp hôn nhau đi! Chụp hôn nhau đi!” Ngụy Đồng cùng Lưu Hân Huy cũng lớn tiếng hùa theo, “Thẩm Hầu, Chụp hôn nhau đi!”

Nhan Hiểu Thần giả vờ không nghe thấy, chỉ là hơi tựa đầu lên vai của Thẩm Hầu, nhưng Thẩm Hầu lại thật sự hưởng ứng tiếng kêu gọi của quần chúng, hắn sáp lại gần Nhan Hiểu Thần. Nhan Hiểu Thần vừa ngượng ngùng né tránh, vừa ngọt ngào tươi cười, một tay giữ cái mũ tốt nghiệp sắp rớt ra, một tay theo bản năng chặn Thẩm Hầu lại, Thẩm Hầu vẫn quyết tâm, nhất định muốn sáp lại gần, lôi kéo Nhan Hiểu Thần, không cho cô trốn tránh. Các bạn cùng khoa lại càng vỗ tay ủng hộ, nhao nhao la hét chói tai, ồn ào không thể tả…

Dưới bầu trời sắc lam, trên cỏ sắc lục, từng nhóm từng nhóm thanh niên tràn đầy sức sống, vui vẻ nhốn nháo giành nhau mấy tấm ảnh chụp.

Bởi vì chụp ảnh tốt nghiệp, Nhan Hiểu Thần và Ngô Thiến Thiến phải nghỉ nguyên một ngày. Tuy rằng công ty rất thông cảm cho các sinh viên sắp tốt nghiệp xin phép được nghỉ, nhưng các cô cũng cảm thấy có chút lo lắng, tự nhủ với lòng thứ tư đi làm phải càng cố gắng hơn nữa.

Khoảng 10 giờ sáng, khi Nhan Hiểu Thần đang cùng đồng nghiệp bàn luận một sự kiện, thì điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên. Tuy cô đã điều chỉnh tắt tiếng, nhưng di động rung lên phát ra tiếng rè rè khá lớn, làm cho mọi người đều chú ý, một đồng nghiệp cười nói: “Không sao, em cứ nhận điện thoại trước đi, chúng ta sẽ nói sau.”

Nhan Hiểu Thần nhìn thấy trên điện thoại là số người lạ nên có chút không muốn nhanh chóng tiếp nhận, “A Lô?”

Đầu bên kia là tiếng một nam thanh niên xa lạ, “Chào bạn, xin hỏi bạn có phải là Nhan Hiểu Thần?”

“Là tôi.”

“Tôi là sinh viên nghiên cứu sinh của giáo sư Vương, tôi đã xin số điện thoại từ các bạn cùng lớp với bạn, giáo sư Vương muốn gặp bạn.”

Nhan Hiểu Thần vội hỏi: “Xin hỏi là giáo sư Vương nào?”

“Giáo sư Vương dạy môn Kinh tế học vĩ mô.”

Giáo sư Vương môn Kinh tế học vĩ mô? Trong đầu Nhan Hiểu Thần lập tức phản ứng, một cơn ớn lạnh bất chợt truyền từ lòng bàn chân lên tới trán, cơ thể không lạnh mà run, đang là giữa hè, vậy mà trong phút chốc toàn thân của cô đổ mồ hôi lạnh.

Bên kia đầu điện thoại nhận thấy Nhan Hiểu Thần vẫn im lặng, cho rằng tín hiệu có vấn đề, “A lô? A Lô? Nhan Hiểu Thần, bạn còn nghe không?”

“Tôi còn.” Nhan Hiểu Thần cố gắng trấn tĩnh lại, “Khi nào tôi có thể gặp?”

Nam sinh ôn hòa nói: “Bây giờ được không? Giáo sư Vương đang ở văn phòng chờ bạn.”

Nhan Hiểu Thần nói: “Được, tôi đang ở ngoài trường, lập tức chạy về ngay.”

“Được, lát nữa gặp lại.”

Nhan Hiểu Thần cúp điện thoại, đi tìm Jason xin phép, Jason nghe nói trong trường học có chuyện nên lập tức đồng ý.

Ngô Thiến thiến thấy cô
muốn đi, thân thiết hỏi: “Có chuyện gì vậy? Mình có cần phải cùng về với cậu không?”

Nhan Hiểu Thần miễn cưỡng cười cười, “Không cần, không có liên quan đến cậu.”

Nhan Hiểu Thần cầm lấy túi xách, vội vã rời khỏi văn phòng.

Không phải giờ cao điểm tan tầm nên không có kẹt xe, không đến một tiếng đồng hồ, Nhan Hiểu Thần đã về đến trường học.

Cô gọi điện thoại cho nam sinh viên vừa rồi, “Chào bạn, tôi là Nhan Hiểu Thần, đã từ công ty trở về rồi.”

“Tốt, bạn lên đây đi, tại tầng 5, tôi đợi bạn ở thang máy.”

Nhan Hiểu Thần ra khỏi thang máy, nhìn thấy một nam sinh viên đeo kính nhìn cô cười cười, “Nhan Hiểu Thần?”

Nhan Hiểu Thần một chút cũng không cười nổi, chỉ là khẩn trương nhìn cậu ta, lòng hoang mang hy vọng: “Giáo sư tìm tôi có việc gì?” Có lẽ hoàn toàn không phải là điều cô đoán trước, có lẽ có nguyên nhân khác.

“Tôi không biết.” Nam sinh viên thấy cô đi gặp giáo sư có chút lo sợ nên ôn hòa an ủi, “Giáo sư Vương tuy nhìn có vẻ lớn tuổi nghiêm khắc, nhưng thực tế ông ấy đối với sinh viên rất tốt.”

Nam sinh viên dẫn Nhan Hiểu Thần đi đến trước văn phòng giáo sư Vương, cửa đang đóng, cậu ta gõ cửa, “Thưa Giáo sư, Nhan Hiểu Thần đã đến.”

“Mời vào!”

Nam sinh viên đẩy cửa, ra ý bảo Nhan Hiểu Thần đi vào. Nhan Hiểu Thần chân đứng không vững, một lúc lâu sau cũng không thể rời bước. Nam sinh viên lấy làm lạ, nhịn không được đẩy nhẹ Nhan Hiểu Thần một cái, “Giáo sư cho phép bạn vào rồi đó.” Nhan Hiểu Thần nhích từng bước một đi vào văn phòng, nam sinh viên thấy Giáo sư không sai bảo gì, cung kính nói: “Thưa Giáo sư, em đi đây!” Anh ta nhẹ nhàng khép hờ cửa, rời khỏi.

Trước bàn làm việc có một chiếc ghế dựa, nhưng Nhan Hiểu Thần căn bản không dám ngồi, cũng căn bản không nghĩ đến là muốn ngồi, chỉ ngây ngốc đứng trước bàn làm việc, giống như tội nhân đang chờ đợi quan toà tuyên án tử hình vậy.

Giáo sư Vương ngẩng đầu nhìn Nhan Hiểu Thần, nghiêm túc hỏi: “Có biết tại sao tôi muốn gặp em hay không?”

Đến giờ phút này, tất cả may mắn mong chờ toàn bộ tan thành mây khói, Nhan Hiểu Thần tái mặt, không nói tiếng nào.

Giáo sư Vương nói: “Mấy ngày trước, tôi nhận được một email nặc danh, nói rằng học kỳ đầu em đã giúp một sinh viên tên Thẩm Hầu thi môn Kinh tế học vĩ mô. Tôi đã xem qua bài thi của Thẩm Hầu, cũng đã xem qua bài thi môn pháp luật kinh tế của em, còn có một bài thi pháp luật kinh tế của Thẩm Hầu.”

Giáo sư Vương lấy ra từ trong ngăn kéo ba bài thi, vứt ngay trước mặt Nhan Hiểu Thần, “Tôi nghĩ không cần phải nhờ đến chuyên gia giám định chữ viết, đã có thể rõ ràng mọi chuyện rồi.”

Nhan Hiểu Thần nhìn chứng cứ ở trên bàn, mặt xám ngoét như tro. Tuy rằng cô thông minh hiếu học, thành tích nổi trội xuất sắc, nhưng do điều kiện gia đình không quan trọng lắm việc luyện chữ viết, nên chữ của cô tinh tế có lực, khi nhìn qua lại không có nét gì là bút pháp chính quy. Thẩm Hầu thì ngược lại, từ nhỏ hắn đã bị mẹ kỳ vọng cao, năm tuổi đã bắt đầu luyện chữ, giáo viên vỡ lòng đều là mời từ các hiệp hội chuyên luyện bút pháp, tuy Thẩm Hầu sau khi học trung học không còn luyện chữ nữa, nhưng căn cơ đã ăn sâu vào máu, nên chữ viết của hắn cực kỳ đẹp, nhìn qua thấy rõ đây là người đã khổ công luyện chữ.

Giáo sư Vương nghiêm nghị nói: “Bất kể là nghiên cứu học hỏi, nhưng làm người, kiêng kị nhất vẫn là lừa gạt! Trường học đối với gian lận thi cử luôn luôn nghiêm trị, một khi bị phát hiện lập tức khai trừ học tịch.” (1)

(1) Có nghĩa là đuổi học, không cho nhận bằng tốt nghiệp.

Thân thể của Nhan Hiểu Thần hơi chao đảo một chút, sắc mặt trắng bệch, gắt gao cắn môi, một tay chống xuống bàn, giống như nếu cứ đứng như vậy sẽ làm cho cả người ngã sấp xuống.

Tuy rằng từ chữ viết có thể nhìn ra bài thi môn kinh tế vĩ mô và môn pháp luật kinh tế của Thẩm Hầu là không phải cùng một người viết, nhưng chung quy không thể xem là chứng cứ rõ ràng được, chuyên gia giám định bút tích chỉ xuất hiện trong phim ảnh và truyện xưa, ở ngoài đời Giáo sư Vương căn bản chưa từng gặp qua loại người này, càng không biết đi đâu mà tìm, nếu Nhan Hiểu Thần có chết cũng không nhận, ông ta ngược lại còn phải nghĩ cách khác. Nhưng lúc này xem ra Nhan Hiểu Thần không có mặt dày mà phủ nhận, sắc mặt của Giáo sư Vương dịu đi một chút, “Đối với sinh viên tên Thẩm Hầu tôi không có ấn tượng gì, nhưng đối với tên của em thì tôi không xa lạ, nếu em muốn tiếp tục học lên cao thì trong khoa nhất định sẽ có người nhận em, đã có hai giáo viên chuẩn bị tìm em nói chuyện, hy vọng em có thể làm nghiên cứu sinh của bọn họ, nhưng không ngờ em lại không muốn tham gia, vài lần lúc ăn cơm, tôi cũng đã được nghe bọn họ tiếc nuối nhắc đến em. Lần này xảy ra chuyện như vậy, tôi cố ý hỏi thăm qua thành tích học tập của em trong 4 năm, quả thật phải nói rằng, giáo viên nào đã dạy qua em cũng đều rất hài lòng vì có một sinh viên giỏi như vậy! Tôi cũng có nghe nói đến điều kiện kinh tế của gia đình em rất khó khăn, lại vừa tìm được một công việc rất tốt, em hẳn biết rất rõ, khai trừ học tịch sẽ có hậu quả như thế nào. Tôi có thể nói với nhà trường là em đã chủ động thẳng thắn nhận sai, có thể nói tốt cho em vài câu, họ sẽ nể tình mà giảm nhẹ tội.” Nhan Hiểu Thần đang sắp bị chết đuối như vớ được khúc gỗ, lập tức nói: “Em đồng ý!”

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện