"Mau cút đi, ngươi là con gái của ác quỷ"
"Đừng lại gần nó, sẽ bị xui xẻo cả đời đó"
...
Diệp San San ngồi xổm ở góc tường lớp học, vùi cả khuôn mặt xuống cánh tay.
Cơ thể nhỏ bé của nàng không ngừng run rẩy.
Đã nhiều ngày trôi qua như vậy kể từ khi bị đưa tới đây, nàng luôn luôn bị những đứa trẻ khác của Lâm gia bắt nạt.
Chúng dùng đủ mọi cách để hành hạ nàng mà không hề vấp phải sự ngăn cản của đám người quản lý học viện.
Trên người nàng đầy những vết thương bầm tím do bị đánh đập, váy áo bẩn thỉu vì bị chúng ném bùn đất lên người.
Nàng chỉ còn biết cuộn tròn ở một góc không dám ngẩng đầu lên, tủi thân rơi nước mắt.
Suốt bảy năm trời kể từ khi sinh ra, nàng luôn phải sống trong cảnh trốn chạy cùng cha mẹ, thế nhưng đó thực sự lại là những năm tháng mà nàng cảm thấy hạnh phúc nhất.
Dù phải chịu thiệt thòi lớn như vậy, nhưng trong suy nghĩ của đứa trẻ non nớt chưa bao giờ oán trách cha mẹ mà trái lại nàng luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng không hỏi cha rằng tại sao người khác luôn ghét bỏ gia đình nàng như vậy.
Cho đến một đêm hai năm về trước, khi cả nhà đang vui vẻ quây quần bên bữa cơm đầm ấm, đột nhiên có rất nhiều kẻ lạ mặt phá cửa xông vào.
Cha đã phải liều mạng ngăn cản cho hai mẹ con nàng trốn thoát ra khỏi nhà.
Mẹ vội vàng ôm nàng trốn ra ngoài bằng cửa sau.
Nào ngờ vừa chạy được vài bước ra khỏi nhà thì mẹ bỗng nhiên ngã quỵ xuống.
Trước ngực mẹ là một mũi tên xuyên từ phía sau lưng, máu thấm ướt đẫm lên cả người nàng.
Mẹ lẳng lặng ngã xuống, ánh mắt đau xót nhìn nàng rồi từ từ khép lại mà chưa kịp trăn trối lời nào.
Cha nghe thấy tiếng nàng khóc liền lao tới bên cạnh xác mẹ mà gầm lên phẫn nộ.
Cha giống như trở nên điên cuồng, không quan tâm đến những vết thương trên người mà lao đến giết sạch những kẻ xấu, sau đó ngã xuống bất tỉnh.
Nàng cứ như vậy ngồi cạnh cha mẹ khóc thảm thiết đến khi kiệt sức mà ngất đi.
Sáng hôm sau khi tỉnh giấc, nàng đã thấy mình nằm trong vòng tay ấm áp của cha, ngồi trên một chiếc xe lớn đi tới Lâm gia ở thành phố W.
Thi thể của mẹ được cha đem chôn cất ở trên một ngọn đồi có trồng đầy hoa hướng dương, vì đó là loại hoa mà cả mẹ và nàng đều vô cùng yêu thích.
San San cùng cha an ổn sống nửa năm ở căn hộ của Lâm gia.
Bỗng nhiên một ngày cha nói cần phải đi xa để làm việc, muốn nàng tới Học viện của Lâm gia ở thành phố S để học tập.
Nàng khóc tới cạn nước mắt nhất quyết không chịu đi, cuối cùng cha đành phải thoả hiệp, nói sẽ trở về vào ngày sinh nhật bảy tuổi của nàng, còn ngoắc tay hứa với nàng.
Vậy mà cha lại không giữ lời, sinh nhật nàng đã qua hơn một tháng rồi.
Nàng rất muốn trốn ra ngoài đi tìm cha, thế nhưng Học viện ngày càng xuất hiện nhiều người canh gác khiến cho ý định này bị dập tắt hoàn toàn.
Tình hình bên ngoài ngày càng trở nên hỗn loạn hơn.
Những con người bình thường bỗng biến thành quái vật đi săn đuổi những người khác.
Chúng tràn