Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Tuyệt Kỹ Của Vương Gia


trước sau

Hoàng cung nguy nga tráng lệ, mái cong hình sừng, rầm rộ, ngói lưu ly màu vàng dưới ánh mặt trời phản chiếu hào quang óng ánh.

Từ Ninh cung, bàn gỗ đàn hương thật dài, mặt trên trải gấm vóc mềm mại loại tốt nhất, một mâm đồ ăn kim khí trang phục phát ra ánh sáng mê người, bên cạnh kim khí, có khắc hoa văn phức tạp, mỗi một món đồ ăn, đều được Vạn công công dùng ngân châm thử qua xong, mới gắp vào chén của thái hậu.

Vạn Toàn một bên vội vàng chia thức ăn, một bên đem chuyện xảy ra ở Hiền vương phủ bẩm báo lại chi tiết.

Thái hậu cầm đũa vàng, gắp những đồ ăn đẹp đẽ tinh xảo, mặt trên tô điểm từng viên bảo thạch, bà gắp một khối cá muối cho vào trong miệng, tinh tế nhấm nuốt, hừ lạnh một tiếng: “Xem ra ai gia đánh giá cao nàng , vốn tưởng rằng nàng đầu óc thông minh, sẽ có nhiều năng lực, hóa ra cũng chỉ như thế.”

Miệng tuy rằng khinh thường, nhưng trong lòng lại suy nghĩ, người thông minh tất nhiên tốt, nhưng người tự cho là thông minh lại làm cho bà chướng mắt , bà quyết không cho phép ở dưới mí mắt của bà, phát sinh chuyện gì khác thường, tất cả mọi thứ, đều phải được bà khống chế trong lòng bàn tay.

Vạn Toàn là lão nhân đã đi theo bên cạnh thái hậu, thấy thái hậu nói như vậy, thì thuận theo chiều gió: “Hiền vương phi như vậy, cũng làm cho thái hậu ngài có thể tiết kiệm không ít tâm tư, Hiền vương phủ bên kia, nô tài sẽ căn dặn Lưu Quảng Lâm chú ý nhiều chút, chỉ cần Vương phủ vẫn do hắn làm chủ, sẽ không sợ bọn họ làm ra chuyện thiêu thân gì.”

“Ừm, còn có Nhan Noãn kia, bảo Lưu Quảng Lâm cũng phải đề phòng.” Đừng có người tới trước một bộ mặt, sau lưng một bộ mặt khác, bà Thượng Quan Dung cũng không phải là tùy ý mặc cho người trêu chọc .

Vạn Toàn cúi nửa thắt lưng khúm núm đáp lời:“Nô tài hiểu rõ.”

Lưu Quảng Lâm làm việc tốc độ rất nhanh, một lát, đã đem ba người làm việc ở phòng bếp đuổi ra khỏi Vương phủ, tiếp theo lại cầm hai thỏi bạc giao cho Nhan Noãn.

Hai mươi lượng, tiền ăn một tháng.

Nhan Noãn ngoài cười trong không cười nói lời cảm tạ, một bộ dáng mang ơn làm cho hư vinh trong lòng Lưu Quảng Lâm lại tăng lên một tầng, càng khẳng định địa vị vững chắc của chính mình ở trong vương phủ, cũng khẳng định Nhan Noãn thuộc dạng quả hồng mềm, phòng bị đối với nàng cơ hồ bằng không.

Hiệu quả như vậy, là điều Nhan Noãn muốn .

Nhan Noãn đi vào phòng bếp, tuy rằng nhỏ hẹp, nhưng đầy đủ mọi thứ, nàng cầm một củ măng trong rỗ, đặt ở trong tay cân nhắc, trong mắt bay lên thần thái sáng láng, nấu cơm, thật đúng là không làm khó được nàng.

Nàng từ trong cô nhi viện đi ra , cuộc sống sau khi đến trường đều là tự gánh vác , vì kiếm tiền, nàng học rất nhiều thứ, nấu ăn cũng là một trong số đó, không phải nàng tự khen, bất luận làm chuyện gì, chỉ cần nàng mụốn làm, nhất định sẽ làm được tốt nhất, cho dù ở trong nhà trường, nàng cũng là người nổi bật, làm nằm vùng, cũng là nằm vùng xuất sắc nhất, nếu không phải nàng không biết nhìn người, không ngờ đến đồng bạn phản bội, cuộc sống của nàng nhất định là hoàn mỹ .

“Ai ngàn đao !” Nhan Noãn nghiến răng nghiến lợi mắng, không thể tự mình đuổi bắt phản đồ, cảm giác thực mẹ nó nghẹn khuất.

Mắng xong, vẻ mặt của nàng lại thoải mái cầm măng trong tay đặt ở trên cái thớt gỗ, giơ tay chém xuống, củ măng trong nháy mắt đã cắt thành đoạn ngắn.

Cho dù có nhớ tới thì làm được gì, cơ hội trở lại hiện đại thật xa vời, vậy nghĩ biện pháp rời đi nơi này, tuy rằng thoát khỏi Hiền vương phủ quan trọng, bất quá chuyện quan trọng nhất trước mắt, chính là ăn cơm, nhưng mấy thứ tẻ nhạt vô vị này ăn vào miệng còn không bằng không ăn.

Dưới tình huống không có điều kiện thì đó là bất đắc dĩ, nhưng trước mắt có điều kiện, nếu lại bạc đãi chính mình chính là tìm ngược.

Hai tay Long Trác Việt bám trên khung cửa, vươn đầu hướng vào trong phòng bếp xem, nhìn Nhan Noãn đao công thuần thục, cả kinh trợn mắt há hốc mồm, đầu cũng chuyển động theo động tác của Nhan Noãn, cực kỳ giống con gà mổ thóc, trên mặt hiện lên sùng bái.

Công việc nhóm lửa do Nhan Song Song làm , cũng không phải Nhan Noãn không biết làm, mà nàng là nha hoàn Nhan gia, không thể không sai, dù sao không phải người của mình, làm chút việc nặng cũng không đau lòng.

Đối với Nhan gia, Nhan Noãn oán hận đến cực điểm, mà trong nhận thức của nàng, Nhan Song Song là người trung thành với Nhan gia, tự nhiên đã nằm trong danh sách chán ghét của nàng.

Đợi chảo nóng, Nhan Noãn đổ dầu vào, bởi vì trong phòng bếp không có thịt, đành phải xào măng với dầu.

Sau khi thấy dầu nóng, nàng tiếp tục cho măng vào, sau đó bỏ thêm chút gia vị nước tương, muối, đường trắng vào, sau cùng lại cho một ít hành thái, tiếp theo thì xúc vào trong đĩa.

Long Trác Việt nhìn đĩa măng xào dầu màu sắc mê
người, bụng vốn đói đến trống rỗng trong nháy mắt như muốn tạo phản, cô lỗ cô lỗ kêu lên, hầu kết không ngừng lăn lộn, nước miếng nuốt một chút lại một chút.

Giữa trưa luộc cải trắng cùng đậu hủ còn thừa lại một chút, Nhan Noãn đem hai loại nấu cùng với nhau, chính là một lát công phu, đã có một tô canh cải trắng đậu hũ, Long Trác Việt ở ngoài cửa giống như làm tặc ngửi được mù thơm, hai chân phút chốc mềm nhũn, cả người té ngã xuống, thấy Nhan Noãn quay đầu nhìn mình, vội vàng đứng lên, trong mắt chợt lóe hào quang tựa hồ đang hỏi: Noãn Noãn, có thể ăn cơm chưa?

“Việt Việt, tiến vào ăn cơm.” Nhan Noãn nói, xoay người bưng hai món đồ ăn trên bếp đặt lên bàn, dù sao mọi người ở trong này, cũng đỡ phải đi lên trước mời, đi đến bên kia đồ ăn đều lạnh .

Tuy rằng đồ ăn không nhiều lắm, nhưng hai người vẫn ăn đủ, chủ yếu nguyên liệu nấu ăn không nhiều, làm không được nhiều đồ ăn. Huống chi Long Trác Việt vẫn tránh ở cửa, tiếng nuốt nước miếng làm cho người muốn bỏ qua cũng không được, sợ nếu không ăn cơm, hắn sẽ đói đến ngất xỉu.

Long Trác Việt chờ những lời này của nàng, vừa nghe, cả người như gà đá chạy vọt vào, một chén cơm vừa đặt vào trong tay của hắn, liền vội vã ăn.

Bỏ vào trong miệng một miếng măng, nhai vài cái, hắn lập tức kinh hỉ trừng lớn mắt:”Noãn Noãn, ăn thật ngon.” Khen xong, lập tức cúi đầu xuống ăn.

So với dĩ vãng ăn gì đó, đồ ăn hôm nay, quả thực là mỹ vị ít có trên thế gian.

Nhan Noãn gắp miếng măng bỏ vào trong miệng tinh tế nhấm nuốt , hương vị không tệ, vừa lòng khóe miệng giơ lên, quay đầu, nhìn bộ dáng ăn như hổ đói của Long Trác Việt, nàng còn không có ăn được mấy miếng, chén cơm của hắn đã muốn thấy đáy, bàn tay to duỗi ra, ý bảo Nhan Song Song thêm cơm.

Một chút cơm, Long Trác Việt ước chừng ăn bốn bát, ăn đến bụng hắn co tròn lại, ngồi phịch ở ghế trên, ợ lên một tiếng, bên khóe miệng, dính đầy cơm màu trắng, nổi bật trên mặt ngăm đen của hắn.

Nhan Noãn làm hai món Long Trác Việt ăn đến ngay cả nước canh cũng không thừa, nếu không phải không còn đồ ăn, phỏng chừng hắn cũng có thể ăn thêm một chén nữa.

Long Trác Việt vươn đầu lưỡi, liếm mùi vị còn dính lại trên môi, đánh no cái cách nói: ”Noãn Noãn…… Cách…… Buổi tối còn…… Cách…… Làm sao?” (chắc là bị nước cục ^^)

“Ừm.” Nhan Noãn gật đầu nói, trong lòng không khỏi oán thầm, heo à, cơm trong bụng còn chưa có tiêu hóa, mà bắt đầu nghĩ tới bữa ăn sau.

Gió nhẹ từ từ, ăn cơm trưa xong Nhan Noãn chuyển ghế từ trong phòng ra nằm phơi nắng, ánh mặt trời ấm áp chiếu vào thân thể của nàng, làm cho nàng cảm thấy cả người đều lười nhác.

Hơi hơi nghiêng đầu, Nhan Noãn nhìn một màn trước mắt, kinh sợ sắp rớt cằm xuống dưới.

Trên ghế đá cách nàng vài bước, Long Trác Việt một tay đang kéo khung thêu, một tay cầm ngân châm, thủ pháp thuần thục, làm cho người ta cứng lưỡi, Nhan Noãn lại cảm thấy thực quỷ dị.

Thêu!

Này không phải trọng điểm, trọng điểm là một đại nam nhân thêu?

Vẻ mặt của hắn thực chuyên chú, tay cầm châm xuyên qua xuyên lại, động tác như nước chảy mây trôi, nhanh đến mức làm người ta ứng phó không nổi, làm cho người ta có ảo giác hắn không phải đang thêu, mà là cắm châm loạn xạ.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện