Nương Tử Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Bị Thương!


trước sau

Nhan Noãn Noãn cười nghiêng ngả, Long Trác Việt vô tội trừng mắt nhìn nàng, vẻ mặt mờ mịt, hắn dám chắc là không ai có thể đoán ra con rùa vĩ đại trên váy Hoa Khê là kiệt tác của hắn.

Nhan Noãn Noãn thấy hắn trưng ra bộ mặt nai tơ thuần khiết, nhất thời cảm thấy lo lắng. Người đã làm chuyện xấu mà có thể thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, Long Trác Việt chính là người duy nhất nàng biết.

Hàn Thế Hiên nhướn mày, ánh mắt kỳ quái nhìn Nhan Noãn Noãn, trên lầu đánh đến hôn thiên địa ám, nàng ta ở đầy cười đến thoải mái, tuy rằng con rùa kia xác thực khiến người ta cảm thấy buồn cười nhưng là toàn bộ đại sảnh không có ai cười không cố kỵ như nàng a! Cho dù muốn cười cũng phải có ý tứ một chút, tùy trường hợp mà cười chứ?

Nữ nhân này quả nhiên khác với người thường mà! Hàn Thế Hiên lần nữa thầm khẳng định!

Trong đám người vây quanh xem náo nhiệt đột ngột có tiếng người hút không khí, chỉ thấy một đạo thân ảnh từ trong phòng Lam Tiêm Tiêm trên lầu hai bay ra ngoài lan can.

Có người kinh hãi, tròng mắt như thể sắp rớt ra tới nơi, với lực đạo như vậy mà rớt xuống, nếu không chết thì cũng sống dở chết dở a!

“Aaa…”

“Chủ tử?!”

Hai tiếng nói đồng thời vang lên, một là của Lam Tiêm Tiêm, hai chính là Nhâm Văn Hải.

Lam Tiêm Tiêm vừa thấy thân ảnh kia bay ra, bị dọa đến trắng bệch mặt mày, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi trên đất.

Nhâm Văn Hải vừa thấy Long Cẩm Thịnh từ trong bay ra liền chạy vội lại muốn đỡ, miễn cho Long Cẩm Thịnh một vài vết thương do va chạm.

Nhan Noãn Noãn thu lại ý cười, nhìn Long Cẩm Thịnh lắc lư trong không trung rồi lại nhìn Hàn Thế Hiên nói: “Còn thất thần cái gì, không đi cứu người?”Tuy rằng nàng tin tưởng Long Cẩm Thịnh không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng đối phương tốt xấu gì cũng là một hoàng đế, nếu chỉ ngồi một bên xem náo nhiệt thì có vẻ không tốt cho mấy. Nàng chính là một người tốt bụng a!

Hàn Thế Hiên khinh thường nhìn Nhan Noãn Noãn rồi mới tung người đỡ lấy Long Cẩm Thịnh trong không trung, đưa hắn xuống đại sảnh.

Nhan Noãn Noãn nhìn Long Cẩm Thịnh, thấy hắn bị đánh đến bầm dập mặt mày, hai hốc mắt đều bị đánh đến thâm đen cả, hai má đầy máu bầm, gương mặt anh tuấn tiêu sái giờ phút này sưng lên hệt như đầu heo.

Long Cẩm Thịnh phẫn nộ trừng mắt, đẩy Hàn Thế Hiên ra, nổi giận đùng đùng muốn đi lên lầu hai, bộ dáng như thể muốn quyết đấu lần nữa.

Hoa Khê thất kinh lao tới, thấy Long Cẩm Thịnh bình an vô sự mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chạy lên phòng Lam Tiêm Tiêm tìm vị đại thần bên trong can ngăn.

“Chủ tử, chúng ta mau trở về thôi, còn đánh nữa nhất định sẽ xảy ra chuyện a!” Nhâm Văn Hải giữ chặt Long Cẩm Thịnh, tận tình khuyên nhủ.

Đường đường là vua của một nước lại ở thanh lâu tranh chấp nữ nhân với người khác, hơn nữa đối phương lại còn là Thanh Long đường chủ của Thần Tôn giáo, muốn Thái hậu không biết là không có khả năng, bị giáo huấn cũng là chuyện khó tránh khỏi, nhưng nếu lão không ngăn cản, để Hoàng thượng tùy ý đánh tiếp, giáo huấn của Thái hậu chắc chắn sẽ không đơn giản chỉ là giáo huấn thông thường!

Thái hậu chính là công chúa hòa thân từ Tuyết quốc, bà ta cùng với Thần Tôn giáo đều là người Tuyết quốc, tuy Thần Tôn giáo này độc lập với tứ quốc nhưng cũng có quan hệ mật thiết với hoàng thất Tuyết quốc a, mối quan hệ này cũng đủ để Thái hậu tôn kính Thần Tôn giáo, mỗi khi nhắc tới đều hận không thể công khai gia nhập vậy.

Hoàng thượng thích Lam Tiêm Tiêm của Nguyệt các, Thái hậu đối với chuyện Hoàng thượng trêu hoa ghẹo nguyệt sẽ tưởng là người làm việc không đứng đắn, chơi bời lêu lổng không lo chuyện quốc gia đại sự, bề ngoài thì cũng nặng nhẹ vài câu nhưng trong lòng thì thầm vui sướng.

Lúc này đây, Nhâm Văn Hải cảm thấy, với sự hiểu biết của lão về Thái hậu, sợ là bà ta sớm đã giận tím mặt.

Long Cẩm Thịnh vốn đang phẫn nộ, dưới sự cảnh báo cùng nhắc nhở của Nhâm Văn Hải, rất nhanh bình tĩnh lại, lửa giận trong mắt phượng chậm rãi tiêu tán, cước bộ cũng sớm đã dừng lại. Hắn thoáng nhìn Nhâm Văn Hải rồi lại nhìn Lam Tiêm Tiêm đang ngã ngồi dưới chân cầu thang, nhíu mày khó xử.

Hắn đi rồi thì Tiêm Tiêm phải làm sao bây giờ? Trác Dương kia liệu có từ bỏ ý đồ không? Hôm nay hắn và Trác Dương giao đấu, chỉ sợ hắn đi rồi, Trác Dương sẽ trút giận lên Tiêm Tiêm thì nàng phải làm sao?

Càng nghĩ, Long Cẩm Thịnh càng cảm thấy lo lắng, như thế nào cũng không nỡ bỏ rơi Lam Tiêm Tiêm để hồi cung.

Nhâm Văn Hải thấy Long Cẩm Thịnh do dự, vội vàng chỉ vào Nhan Noãn Noãn, cất tiếng nói: “Chủ tử, không bằng để Tiêm Tiêm cô nương ở Hiền vương phủ một thời gian, đợi Thần Tôn giáo rời khỏi Thương Nam quốc rồi mới quay lại Nguyệt các?”

Long Cẩm Thịnh nghe vậy, ánh mắt phút chốc sáng ngời, vẻ tán thưởng nhìn Nhâm Văn Hải: “Nhâm Văn Hải, khó có lúc ngươi thông minh như vậy!” Hắn nhếch miệng định cười thì lại động phải vết thương ở khóe miệng, đau đến độ phải hít sâu một hơi trấn tĩnh lại.

Nhâm Văn Hải thầm oán hận, Hoàng thượng, nô tài trước giờ vẫn thông minh tuyệt đỉnh, chính là người không phát hiện mà thôi!

“Noãn nhi, có thể để Tiêm Tiêm ở tạm Vương phủ một thời gian không? Ta thay mặt Tiêm Tiêm cảm tạ muội!” Long Cẩm Thịnh vẻ nghiêm túc nói với Nhan Noãn Noãn, vừa dứt lời liền ôm quyền thi lễ với nàng.

Nhan Noãn Noãn hoảng sợ, đường đường là hoàng đế một nước lại hành lễ với nàng, tuy nàng có nhiều bất mãn với hắn nhưng cũng không chịu nổi một lễ này của hắn a!

“Đừng, đừng, ta nhận không nổi, Lam Tiêm Tiêm ở lại Hiền vương phủ cũng không thành vấn đề, bất quá thì mọi chi phí tiêu dùng, ăn uống của nàng ta ngươi đều phải trả hết!”

Tuy Nhan Noãn chán ghét Long Cẩm Thịnh, Lam Tiêm Tiêm lại là hồng nhan tri kỉ của hắn, chỉ cần đối tượng của nàng ta không phải Việt Việt thì nàng có thể miễn cưỡng thu nhận, bất quá thì chi phí của nàng ta không thể nào để nàng gánh được.

Long Cẩm Thịnh không kìm được run rẩy, nha đầu này không bao giờ buông tha cơ hội kiếm tiền mà!

“Không thành vấn đề!” Trả tiền thì trả tiền, dù sao thứ hắn không thiếu nhất chính là tiền!

Đôi bên đạt được hiệp nghị, Long Cẩm Thịnh đi tới đỡ Lam Tiêm Tiêm dậy, dặn dò nàng theo Nhan Noãn Noãn về phủ rồi nhanh chóng rời đi.

Tình hình của Trác Dương có vẻ khá hơn Long Cẩm Thịnh một chút, ít nhất thì hắn cũng không có hai con mắt gấu mèo, bất quá thì gương mặt tuấn tú cũng đầy vết thâm, khóe miệng chảy máu.

Hoa Khê phải dùng tới sức của chín trâu hai hổ mới có thể khiến cho Trác Dương im lặng một lát, rất nhanh sau đó, một cô nương thanh lâu thận trọng đứng ngoài cửa thông báo.

“Hoa nương… Tiêm Tiêm bị bọn họ mang đi rồi!”

Hoa Khê ngẩn ra: “Đáng chết, người của lão nương mà cũng dám tùy tiên mang đi, bị ai mang đi hả?” thanh âm nàng ta cao đến nỗi chói tai.

“Bị… bị Thịnh công tử mang đi!” Tuy rằng các cô nương ở Nguyệt các sớm đã biết Hoa Khê là người nóng tình, nhưng mỗi lần nàng ta bộc phát vẫn không nhịn được run sợ.

Họ Long ở Thương Nam quốc chính là họ của hoàng thất, chỉ cần nói họ thì khó tránh bại lộ thân phận của Long Cẩm Thịnh, cho nên các cô nương ở Nguyệt các chỉ biết Long Cẩm Thịnh là Thịnh công tử chứ không biết thân phận thật của hắn.

Hoa Khê vừa nghe tới Thịnh công tử, mày liễu đang dựng đứng phút chốc hạ xuống, xua xua tay nói với người ngoài cửa: “Ân, ta đã biết, ngươi đi xuống đi!” Cô nương ngoài kia vừa định rời đi thì Hoa Khê lại lên tiếng nói: “Ngươi xuống nói với mọi người, Nguyệt các đóng cửa ba ngày tu sửa!” Hôm nay là ngày gì mà lại tốn kém như vậy a?!

Mãi đến khi cô nương kia rời đi, Hoa Khê liền trưng ra bộ mặt tươi cười nói với Trác Dương: “Trác đường chủ, người xem, hôm nay ngươi phá sập Nguyệt các của ta khiến chuyện làm ăn lỡ làng, Tiêm Tiêm lại bị người ta mang đi mất, người xem…” Hoa Khê dừng lại một chút, không hề có ý định nói câu tiếp theo, người thông minh nghe là hiểu nàng đang hạ lệnh đuổi khách.

Vẻ mặt Trác Dương hiện rõ khó chịu, lạnh nhạt nói: “Người mang Tiêm Tiêm đi là ai?”

Dám tranh nữ nhân với hắn, tiểu tử kia không muốn sống nữa rồi chắc? Đừng tưởng chạy rồi là bình an vô sự, cho dù phải lật tung của kinh thành lên hắn cũng phải tìm cho được tiểu tử kia, cho hắn biết hậu quả của việc dám chống đối với người của Thần Tôn giáo.

Hoa Khê trong lòng rối rắm, mắt trợn ngược nhìn Trác Dương: Đại gia, lão nương khép nép với ngươi như vậy, kính ngươi như vậy mà ngươi vẫn muốn tìm hoàng đế đánh nhau? Hừ! Lão nương không cho ngươi tức chết là không được mà!

“Chuyện này… Trác đường chủ, chuyện này không thể nói được!”

Trác Dương không kiên nhẫn trừng mắt liếc Hoa Khê, quát lớn: “Nói!”

“Hắn là… đương kim thánh thượng Thương Nam quốc!” Hoa Khê làm bộ như bị khí thế của Trác Dương dọa, giật mình lỡ lời nói.

Hoa Khê vừa dứt lời, bao nhiêu tức giận trên gương mặt tuấn mĩ của Trác Dương phút chốc trở nên cứng ngắc, vẻ vô cùng kinh ngạc, hiển nhiên là đã bị chấn động bởi những gì mình vừa nghe thấy.

Mắt phượng nhíu chặt: “Hoàng đế Thương Nam quốc?”

Trong lòng Trác Dương chấn động, tuy rằng hắn vô pháp vô thiên, Thần Tôn giáo lại rất nổi tiếng ở đại lục Lạc Thiên, nhưng là hắn vừa đắc tội với vua một nước a, một Thanh Long đường chủ nhỏ bé có thể kham nổi tội danh này sao?

Hoa Khê thấy vẻ mặt Trác Dương biến đổi không ngừng, trong lòng âm thầm thỏa mãn. Ta cho ngươi phá hoại Nguyệt các của ta này, cho ngươi làm loạn này…

“Trác đường chủ, người làm sao vậy?”

Giọng nói của Hoa Khê kéo Trác Dương đang chìm trong suy nghĩ trở lại với hiện thực, hắn thản nhiên liếc nhìn Hoa Khê một cái rồi mới sải bước ra ngoài.

Hoàng đế Thương Nam quốc cũng đâu nói rõ thân phận, chuyện xung đột chỉ là ngoài ý muốn, nhưng dù sao thì hắn cũng đã đánh hoàng đế của một nước, nếu Thương Nam quốc muốn truy cứu, sư phụ cũng không thể bao che cho hắn được. Huống chi chuyện hôm nay lại có nhiều người tận mắt chứng kiến, nếu truyền ra ngoài thì nhất định sẽ ảnh hưởng không tốt tới danh tiếng của Thần Tôn giáo.

Hoa Khê nhìn theo bóng Trác Dương rời đi, gương mặt xinh đẹp nở nụ cười mỉa mai, nàng ta đưa tay quấn quấn lọn tóc trước ngực rồi cũng ra khỏi phòng, mỗi bước đi đều mang theo ngàn vạn phong tình, xinh đẹp vô song khiến người ta nhìn muốn lòi con mắt.

Đáng tiếc, Hoa Khê là tú bà Nguyệt các, nếu là cô nương thanh lâu, sợ là cái giá phải trả để có thể cùng nàng một đêm sẽ không thua kém gì Lam Tiêm Tiêm!

“Các cô nương, đóng cửa không tiếp khách!” Hoa Khê đứng ở hành lang lầu hai, cả thân người dựa vào hành lang, hai tay khoanh trước ngực, mị nhãn như tờ nhìn đám khách nhân dưới lầu trấn an rồi tiễn bọn họ ra về! Khóe miệng khẽ nở nụ cười mị hoặc, thập phần mê người.

Long Cẩm Thịnh thương tích đầy mình hồi cung đương nhiên sẽ không qua mắt được Thái hậu, đừng nói tới người của Thái hậu trong cung thật sự rất nhiều, sự thật là những vết thương của Long Cẩm Thịnh quá rõ ràng, người ta muốn coi như không thấy cũng không thể được, cung nữ thái giám truyền tai nhau, một đồn mười, mười đồn trăm, hiển nhiên cuối cùng cũng tới tay Thái hậu.

Thái hậu không triệu kiến Long Cẩm Thịnh mà trực tiếp cùng Vạn Toàn tới Hoa Thanh cung!

*~*

Chương 100. Cung chủ lên tiếng!

Hoa Thanh cung là tẩm cung của Long Cẩm Thịnh, là cung điện lớn nhất, xa xỉ nhất trong hoàng cung, vách tường điêu khắc không biết bao nhiêu tượng rồng bay phượng múa. Trần điện dát nói lưu ly sáng chói, mỗi góc đều khảm ngọc, cổ kính mà lại thập phần nguy nga.

Long Cẩm Thịnh lúc này đã thay long bào thêu kim long, tôn quí vô cùng. Hắn ngồi trên nhuyễn tháp để cho thái y thay mình bôi thuốc.

“Ai da, đau…”

Thái y vừa dùng miếng bông chạm tới vết thương trên người Long Cẩm Thịnh, hắn đau đến hét lớn lên.

Long Cẩm Thịnh vừa kêu đau, tay thái cũng run rẩy theo, tim cũng đập nhanh hơn mấy nhịp so với lúc thường.

“Triệu thái y, cẩn thận một chút!” Nhâm Văn Hải đứng bên cạnh cau mày vì khẩn trương, vừa nghe thấy Long Cẩm Thịnh hét lớn vội vàng dặn dò thái y.

“Dạ, dạ!” Triệu thái y mồ hôi đầy đầu, vạn phần không yên đáp.

Mĩa đến khi bôi thuốc cho Long Cẩm Thịnh xong, Trệu thái y mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy như vừa trải qua mấy năm thời gian vậy, vừa định hành lễ rồi rời đi thì bên ngoài đã vang lên tiếng thái giám thông báo.

“Thái hậu giá lâm!”

Tuấn mi Long Cẩm Thịnh theo bản năng nhíu lại, rất nhanh liền từ nhuyễn tháp đứng dậy.

Thái hậu được Vạn Toàn dìu vào trong đại điện, phượng bào màu đen pha lẫn với màu vàng làm tăng thêm vẻ thần bí mà lại áp bức, gương mặt được trang điểm tinh tế, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên, cả người tản ra hơi thở cường thế.

Bà ta đi thật chậm, đoan trang mà lại cao nhã, từng bước dẫm lên nền đá cẩm thạch mày đen trong Hoa Thanh cung, từng tiếng bước chân thanh thúy vang lên.

“Nhi thần tham kiến mẫu hậu!”

“Vi thần khấu kiến Thái hậu.”

“Nô tài tham kiến Thái hậu.”

Toàn bộ những người có mặt nhất loạt quì xuống hành lễ.

Ánh mắt Thái hậu thủy chung nhìn về phía trước, không chớp mắt đi đến ghế lớn ngồi xuống, một lúc lâu sau mới lạnh nhạt nói: “Tất cả đứng lên đi!”

“Tạ Thái hậu!”

“Mẫu hậu vì sao lại đến đây?” Long Cẩm Thịnh hỏi, mắt phượng do bị người đánh mà thâm đen, híp lại.

Thái hậu liếc mắt nhìn những vết thương trên mặt hắn, thản nhiên hỏi: “Mặt con sao vậy?”

“Hồi mẫu hậu, chỉ là xung đột nhỏ với người ta thôi!” Long Cẩm Thịnh cúi đầu trả lời.

“Sẽ không là vì nữ nhân thanh
lâu kia chứ?” Thái hậu nhấn mạnh hai chữ ‘thanh lâu’, thanh âm mang theo vài phần ngoan lận cùng khinh thường.

Long Cẩm Thịnh đột ngột ngẩng đầu, oán giận nói: “Mẫu hậu, Tiêm Tiêm không giống với những người khác!”

“Không giống?” Thái hậu nhếch miệng đầy giễu cợt: “Kĩ nữ chính là kĩ nữ, có cái gì khác nhau? Ngươi thích đi Nguyệt các ta cũng không phản đối, nhưng mà vì một kĩ nữ mà thương tổn tới chính mình, để bá quan văn võ trong triều biết được chẳng phải sẽ là trò cười sao?”

Long Cẩm Thịnh đè nén tức giận trong lòng, nói thật dễ nghe, hắn dám chắc trong lòng bà ta còn đang thầm cầu cho bá quan văn võ cười nhạo hắn nữa kìa.

“Mẫu hậu, người không biết đó thôi, Trác Dương kia thật sự rất kiêu ngạo, một chút cũng không nể mặt trẫm, ở Thương Nam quốc hệt như một bá vương thỗ lỗ, tự cho mình là cao hơn cả trẫm, trẫm vì quá tức giận nên mới động thủ.”

“Trác Dương? Người của Thần Tôn giáo?” Thái hậu nghe Long Cẩm Thịnh nói, vẻ mặt bình tĩnh có chút xao động, nghi hoặc hỏi lại.

Long Cẩm Thịnh làm như không thấy biểu tình kinh ngạc của Thái hậu, khinh thường nhếch môi nói: “Cũng không phải kẻ nào của Thần Tôn giáo cũng có thể…” Vô pháp vô thiên như vậy, Long Cẩm Thịnh còn chưa kịp nói những lời cuối kia đã bị tiếng quát của Thái hậu cắt ngang.

“Hoang đường!”

Thái hậu đứng bật dậy, giận dữ đập tay xuống mặt bàn, tay còn lại chỉ thằng vào Long Cẩm Thịnh, đôi môi mọng đỏ run run, mắt phượng trừng lên nói: “Ngày thường ngươi yêu ai, làm loạn ra sao ai gia cũng không can thiệp vào, nhưng lần này ngươi thật sự quá hoang đường rồi, chỉ vì một kĩ nữ mà ngươi lại dám động thủ với Trác Dương của Thần Tôn giáo? Ngươi có biết Thần Tôn giáo ở đại lục Lạc Thiên lớn mạnh cỡ nào không? Lần này vất vả lắm Thần Tôn giáo mới đến Thương Nam quốc tuyển chọn nhân tài, ngươi không hảo hảo tiếp đón người ta, cư nhiên lại dám động thủ, ngươi là đang cố ý muốn hủy hoại Thương Nam quốc sao?”

“Có nghiêm trọng như vậy không, bất quá cũng chỉ là một giáo hội nho nhỏ thôi mà…” Long Cẩm Thịnh nắm chặt hai hay, nhỏ giọng lầm bầm.

Thanh âm của hắn lọt vào tai Thái hậu khiến bà ta tức giận đến nỗi những nếp nhăn trên khóe mắt sâu thành một đường dài.

“Giáo hội nho nhỏ? Ngươi cũng biết Thần Tôn giáo khắp nơi đều là cao thủ, lần tuyển chọn này nếu thành công thì sẽ có mười cao thủ của Thương Nam quốc gia nhập Thần Tôn giáo. Ở đại lục Lạc Thiên này, những người có danh vọng cũng võ công cao cường, mười phần thì có hơn năm phần là đệ tử của Thần Tôn giáo, ngươi vô duyên vô cớ đối địch với bọn họ, thật quá hồ đồ!” Thái hậu tức giận, luôn miệng chửi mắng như nã pháo vào mặt Long Cẩm Thịnh.

Long Cẩm Thịnh cúi đầu, cố gắng che giấu lửa giận cùng sự khinh miệt của bản thân trong đáy mắt. Thái hậu coi trọng Thần Tôn giáo như vậy, người không biết còn tưởng bà ta là người của Thần Tôn giáo chứ không phải Thái hậu của Thương Nam quốc.

Bất quá thì Tuyết quốc cùng Thần Tôn giáo quả thật có mối quan hệ chặt chẽ, Thái hậu là người trong hoàng thất Tuyết quốc, thiên vị cho người của Thần Tôn giáo cũng không phải là chuyện khó hiểu.

“Cho dù thần nhi không muốn đối đầu với bọn họ thì bây giờ cũng đã đối đầu rồi!” Long Cẩm Thịnh nhún nhún vai, bộ dáng như thể việc đã đến nước này rồi cũng không thể làm khác được.

Thái hậu thập phần tức giận, chỉ hận rèn sắt không thành thép.

“Vài ngày nữa ba vị đường chủ Thần Tôn giáo sẽ tới kinh thành, đến lúc đó ngươi ở trong cung thiết yến tẩy trần cho họ, hảo hảo xin lỗi Trác đường chủ, ta tin mọi chuyện cũng sẽ được giải quyết!”

Long Cẩm Thịnh nhíu mày, cao giọng nói: “Cái gì? Muốn trẫm xin lỗi hắn? Mẫu hậu, trẫm đường đường là hoàng đế Thương Nam quốc, sao có thể xin lỗi một đường chủ nho nhỏ chứ?” Đùa kiểu gì vậy? Làm như thế thì mặt mũi hắn để đâu? Danh dự Thương Nam quốc để đâu chứ?

“Làm càn, ngươi dám cãi lại lời ai gia? Đừng quên, ai gia có thể đưa ngươi lên ngai vị hoàng đế thì cũng có thể khiến cho người không chỗ dung thân!”

Thái hậu nghiêm mặt, ánh mắt sắc bén nhìn Long Cẩm Thịnh, lạnh thấu xương.

Long Cẩm Thịnh kinh ngạc nhìn bà ta, bạc môi mím chặt, không cam lòng bị khống chế, nhưng dưới ánh nhìn lạnh thấu xương của Thái hậu, cuối cũng cũng phải thỏa hiệp.

“Dạ, nhi thần nghe theo lời mẫu hậu!” Hai hàng lông mi dài khẽ hạ xuống, che giấu đi hàn quang đang dâng lên.

*~*

Ánh trăng trong trẻo mà lạnh lùng giấu mình trong tầng mây, cả không gian nháy mắt bị bóng đêm bao phủ, gió đêm thổi qua khiến nhánh cây không ngừng lay động, trong bóng đêm dày đặc như thể từng thân ảnh quỉ mị đang khiêu vũ.

Trước một tòa tiểu lâu độc lập, khuất sâu trong Nguyệt các, một tảng đá chắn ngang con đường dẫn tới cửa tiểu lâu, Hoa Khê một thân quần áo lụa đỏ, tay cầm đèn lồng đi tới.

Đây cũng có thể coi là một tòa tiểu lâu bí mật, tuy độc lập với Nguyệt các nhưng lại có mối quan hệ không nhỏ, tòa tiểu lâu này ngày thường không mở cửa, ngoại trừ Hoa Khê thì không ai có thể đến gần.

“Có phải Cung chủ có gì phân phó không?” Hoa Khê đẩy cửa đi vào, nhìn thân ảnh trước cửa sổ đứng quay lưng với nàng, cười duyên nói.

Nam tử nghe thấy tiếng Hoa Khê, lạnh nhạt xoay người, dưới ánh trăng mờ ảo lộ ra một gương mặt đeo mặt nạ bạc, dưới sống mũi cao thẳng là bạc môi mỏng đầy gợi cảm, chiếc cằm cương nghị tinh tế như tạc tượng cũng những đường cong hoàn mĩ.

Thiên Minh khoanh tay sau lưng, thản nhiên liếc mắt nhìn Hoa Khê nói: “Muốn tiếp nhận nhiệm vụ mới? Chuyện lần trước cung chủ giao cho ngươi, ngươi đã làm xong chưa?”

Hoa Khê buông lồng đèn trong tay, lắc mông đi đến bên cạnh Thiên Minh ngồi xuống, tự mình rót một chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm nói: “Sao có thể dễ dàng như vậy, lão nương liều mạng thu thập tin tức nhưng cũng chưa có nghe thấy qua bao giờ a, ngươi nói xem, có phải Cung chủ đang trêu đùa chúng ta không? Trên đời này thực sự có thứ đó sao?” Nếu thật sự có, vì sao tất cả các khách nhân tới Nguyệt các đều chưa từng nghe qua? Tốt xấu gì bọn họ cũng là công tử thế gia, cho dù không có một bụng kinh luận thì cũng coi là có chút ít học thức mà.

Thiên Minh liếc Hoa Hoa Khê: “Ngươi đang hoài nghi Cung chủ? Ta nhất định sẽ nói lại với Cung chủ lời của ngươi, một từ cũng không bỏ sót!”

“Khụ khụ khụ…” Hoa Khê bị ánh mắt sắc bén như dao của Thiên Minh hù cho thất kinh, ngụm trà vừa uống cũng bị giọng nói lạnh lẽo của hắn hù cho phun hết ra ngoài. Hoa Khê mãnh liệt ho khan, trừng mắt nhìn Thiên Minh.

“Ngươi có thể đừng vô sỉ như vậy được không? Đối đãi với bằng hữu như vậy, ngươi có còn nhân tính không hả?”

Thiên Minh cũng không để ý tới sự tức giận của Hoa Khê, ánh mắt lạnh thấu xương không chút dao động, thấy Hoa Khê hết ho khan rồi mới nói: “Huyền Hỏa cùng Phong Thạc đã tìm ra nơi Kim hà trư xuất hiện, là ở trong tay Kim Mặc Lan, bảy ngày nữa Kim Mặc Lan sẽ đến kinh thành, hai người bọn họ cũng sẽ tới kinh thành tìm cơ hội đoạt lấy Kim hà trư.”

“Kim Mặc Lan? Lại là người của Thần Tôn giáo? Đại gia a, hôm nay Trác Dương đã phá hủy hơn phân nửa Nguyệt các của lão nương, đợi bọn chúng đến kinh thành, lão nương nhất định phải lấy lại cả vốn lẫn lời.”

Hoa Khê vừa nghe thấy Thiên Minh nhắc đến Thần Tôn giáo, bao nhiêu tức giận vốn đã quên đi nhất loạt trỗi dậy, bộ dáng nghiến răng nghiến lợi như hận không thể nghiền nát Thần Tôn giáo thành tro.

“Cung chủ nói, chuyện Nguyệt các hôm nay bị người ngoài phá hủy, ngươi tự xuất tiền túi của mình mà tu bổ đi!” Thiên Minh đợi Hoa Khê phát tiết xong rồi mới lạnh nhạt nói.

Hoa Khê ngẩng người, ngay sau đó liền hét lên thất thanh: “Không phải chứ???”

Thiên Minh nhướn mày, vì hắn đang mang mặt nạ nên Hoa Khê nhìn không thấy, nhưng ý tứ trong mắt hắn rõ ràng đang khẳng định lời mình nói là đúng.

“Thiên Minh, ngươi đi theo Cung chủ nhiều năm như vậy, là ngươi Cung chủ tin cậy nhất, ngươi nói với Cung chủ đừng bắt ta xuất tiền túi ra được không?” Cánh tay Hoa Khê bám lấy cánh tay Thiên Minh, cả người như thể không xương, dựa hẳn vào người hắn, bộ dáng mềm mại, đáng yêu, phong tình vạn chủng.

Chiêu này nếu dùng với người khác thì cho dù có là tâm địa sắt đá cũng phải hóa nhu tình, bất quá thì Thiên Minh không mảy may lay động, lưng thẳng tắp như thường, cúi đầu liếc Hoa Khê nói: “Ngươi nói đi???”

Tuy hắn, Hoa Khê, Huyền Hỏa cùng Phong Thạc không thường xuyên gặp mặt nhưng vẫn hiểu rất rõ cá tính của nhau. Hoa Khê tính nóng như lửa nhưng bề ngoài lại mềm mại, phong tình vạn chủng, chính là thủ đoạn của nàng đối với người khác luôn hữu dụng thì đối với hắn chưa lần nào có tác dụng.

Thiên Minh dứt lời liền thấy Hoa Khê đẩy mạnh hắn ra, thở phì phì, đập bàn nói: “Trác Dương đáng chết, tiền của lão nương vất vả tích góp suốt một năm trời đều bị hắn hủy rồi, chờ đó, lão nương nhất định sẽ không để hắn yên đâu!!!”

Cung chủ cũng đã lên tiếng, Nguyệt các này nàng quản thật không dễ dàng a, cư nhiên không thông cảm cho sự khó xử của nàng, không thưởng bạc cổ vũ cho nàng thì chớ, lại còn muốn đào bạc trên người nàng, ô ô, nàng thật thảm mà!


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện