Trách phạt
Điện hạ! Cứu mạnggg!
Nguyệt Kiến là đầu bài* ở Vãn Phong lâu, muốn chuộc y ra không phải chỉ mấy trăm lượng bạc là có thể giải quyết.
Tú bà run rẩy giơ năm ngón tay: "Số, số này."
*Đầu bài: Tên đứng đầu, ở đây là hoa khôi số 1
Tuế Yến đáp: "Thành giao.
Muộn một chút ta sẽ sai người đưa ngân lượng sang."
Nguyệt Kiến đứng sau lưng hắn hơi hành lễ, trên mặt y còn treo nụ cười mỉm đầy khéo léo.
Y nhìn Tuế Yến, trong mắt toàn là sự cảm kích.
Tú bà ôm ngực muốn ngất xỉu, bà ta vội vã nói lời hay: "Nguyệt Kiến có thể được tiểu hầu gia yêu thích, đó là phúc phận nàng ta tu tám kiếp mới có!"
Nguyệt Kiến ngoài cười trong không cười, y gật đầu đáp: "Vâng, đa tạ tiểu hầu gia."
Tuế Yến thấy dáng dấp cố gắng áp chế cơn giận của y, hắn cảm thấy đùa cũng vui bèn dứt khoát đi tới ôm eo người ta, còn mập mờ sờ soạng mấy cái mới cười nói: "Không cần cám ơn, là phúc phần của người thì ngươi cứ nhận đi.
Ngoan ngoãn đợi nha, ta sẽ cho người tới đón ngươi."
Trong chớp mắt đó, anh mắt của Nguyệt Kiến như muốn giết người.
Tuế Yến cười ha ha thật to, hắn phất tay áo rời đi, bỏ lại đám người đố kỵ lẫn ngưỡng mộ Nguyệt Kiến ở Vãn Phong lâu.
Tâm tình Tuế Yến tốt hẳn.
Cơ mà hắn vừa ra khỏi cửa Vãn Phong lâu thì đã chạm mặt Đoan Minh Sùng, tay y còn xách theo chiếc lồng nhỏ.
Nụ cười của Tuế Yến sượng trân, khí thế cả người hắn chớp mắt mất sạch hết.
Hình như Đoan Minh Sùng vừa xuống xe ngựa, ánh mắt y lạnh lẽo nhìn hắn, phu xe đứng kế vẻ mặt khó xử.
Tuế Yến cười càng sượng.
Rõ ràng bản thân mình làm gì cũng chẳng liên quan gì Đoan Minh Sùng cả.
Y quản này quản nọ cũng không thể quản thúc mình nhưng chỉ cần vừa nhìn thấy vị thái tử ôn nhuận như ngọc này, hắn đã không kiềm chế được mà sợ như chim cút.
Chim cút chạy bước nhỏ sang đó hành lễ: "Gặp mặt thái tử điện hạ!"
Đoan Minh Sùng hờ hững: "Ngài làm gì ở đây vậy? Lại tới ăn bánh bao à?"
Tuế Yến gật đầu: "Đúng, đúng ó."
Đoan Minh Sùng nói: "Ăn hết ba canh giờ luôn à?"
Tuế Yến: "..."
Đoan Minh Sùng không muốn làm hắn mất mặt trước cửa hoa lâu lắm kẻ lại qua, không tính sổ hắn nữa mà chỉ nói: "Lên đi, cô đưa ngài về phủ."
Tuế Yến nghĩ thầm toang rồi nhưng hắn cũng hết cách, chỉ có thể trèo lên xe với Đoan Minh Sùng.
Xe ngựa chầm chậm chuyển động, Đoan Minh Sùng vén rèm lơ đễnh nhìn ra ngoài, chẳng buồn để ý tính toán của hắn.
Tuế Yến cân nhắc một lúc, hắn cảm thấy mình nhất định phải giải thích.
"Điện hạ…"
Đoan Minh Sùng quay đầu lại, y hờ hững nói: "Bịa lý do xong rồi à?"
Tuế Yến: "..."
Chuyện lừa gạt người có thể gọi là bịa lý do không?
Tuế Yến bất đắc dĩ nói: "Sao điện hạ lại tới đây?"
Đoan Minh Sùng: "Cô phụng mệnh tới Tướng Quốc tự gặp Canh Tuyết đại sư vô tình đi ngang qua đây, nhìn thấy gia tướng của hầu phủ mới dừng lại hỏi thử."
Tuế Yến gật đầu.
Hắn đang định nói gì nữa thì nghe thấy tiếng chít chít phát ra từ cái lồng Đoan Minh Sùng để trên án nhỏ mới tò mò hỏi: "Trong đó là gì vậy?"
Đoan Minh Sùng cứng đờ, y vội vã phủ tấm vải đỏ lên che lại, có chút mất tự nhiên nói: "Không, không có gì cả."
Tuế Yến vốn là kẻ rỗi hơi, Đoan Minh Sùng càng giấu không cho xem hắn càng ngứa tay muốn lật lên.
Hắn để lò sưởi tay sang một bên, đổi chỗ ngồi để nhìn đồ vật trong lồng.
Tấm vải đỏ không che hết, từ bên ngoài nan lồng bằng gỗ có thể nhìn thấy một con vật nhỏ màu nâu đang run lẩy bẩy trốn ở góc, nhìn thì giống chuột nhưng không phải, là một cục tròn be bé đáng yêu.
Tuế Yến thấy thích thú: "Điện hạ, nó thứ gì vậy?"
Đoan Minh sùng đành kéo tấm vải đỏ ra, y đáp: "Canh Tuyết đại sư tặng, nghe nói đây là kim ti hùng* rất được ưa thích ở Giang Nam.
Cô nhìn thấy đáng thương lại đáng yêu mới hỏi…"
*Kim ti hùng: Chuột hamster bear, còn có tên khác là hamster syrian, hamster golden.
Y muốn nói lại thôi, ngược lại Tuế Yến không biết mắc cỡ, hắn tùy tiện hỏi: "Cho ta à?"
Nháy mắt, khuôn mặt Đoan Minh Sùng đỏ ửng.
Hắn đưa tay ôm chiếc lồng nhỏ vào lòng, mất tự nhiên đáp: "...!Không, bây giờ không muốn đưa."
Tuế Yến cảm thấy vị thái tử này cũng không ôn tồn lễ độ như lời đồn đại.
Mà cũng đúng thôi, cho dù có địa vị lại được tôn sùng thì y cũng chỉ là một đứa trẻ.
Tuế Yến nhìn bộ dáng rủ mắt, tai đỏ của y, hắn thấy vui không chịu được.
Chẳng mấy chốc đã đến hầu phủ, Tuế Yến hành lễ với Đoan Minh Sùng.
Hắn đang định xuống xe thì bỗng nghĩ ra gì đó, khuôn mặt tươi cười cứng đờ, hắn ngồi vội lại chỗ cũ.
Đoan Minh Sùng nhìn hắn đầy khó hiểu: "Sao thế?"
Mặt này Tuế Yến trắng bệch, hắn nói: "Ban nãy điện hạ nói… nói thấy gia tướng của hầu phủ trước cửa Vãn Phong lâu…"
Mà hắn lại nhớ rất rõ lần này mình ra ngoài không dẫn theo gia tướng nào hết.
Đoan Minh Sùng không hiểu gì hết, y nói: "Đúng vậy.
Nói là Tuế tướng quân không an tâm an nguy của ngài nên cho người theo để ý."
Suýt nữa Tuế Yến đập đầu vào tiểu án.
Vốn Tuế Tuần đã không ưa hắn chơi bời lêu lỏng, ngày thường đấu khẩu ngoài đường với Giang Ân Hòa đã bị Tuế Tuần trừng mắt mấy lượt.
Lần này thì hay rồi, ngay dưới mí mắt y mà hắn còn tới hoa lâu, còn ngồi ở trong cả buổi trời, chuyến này khéo Tuế Tuần nhai nuốt hắn luôn.
Tuế Yến càng nghĩ càng thấy ghê, hắn run bần bật nhìn Đoan Minh Sùng, khe khẽ van nài y: "Điện hạ cứu ta đi."
Đoan Minh Sùng bị hắn chọc tức tới bật cười: "Ngài còn biết sợ à? Cô còn cho là ngài không sợ trời không sợ đất đó."
Tuế Yến cẩn thận nở nụ cười cầu hòa: "Vong Quy chỉ là một người nhỏ bé đương nhiên phải biết sợ.
Điện hạ là người trạch tâm nhân hậu*, coi như giúp ta lần này đi.
Sau này ta nhất định sẽ tìm cơ hội báo đáp."
*Trạch tâm nhân hậu: Khoan dung, nhân ái với người khác
Đoan Minh Sùng bất đắc dĩ nhìn hắn, chắc bị hắn lây sợ rồi, y xua tay nói: "Xuống đi."
Tuế Yến còn tưởng y từ chối, hắn chẳng thiết tha gì khuôn mặt già nữa mà đi tới trước đưa hai tay ôm chặt cứng eo Đoan Minh Sùng.
"Đừng mà điện hạ! Nếu lần này ngài không giúp sợ là ngày mai ngài sẽ không thấy ta được nữa đâu!"
Đoan Minh Sùng ở Đông Cung đã nhiều năm, dù tính tình ôn hòa nhưng thân phận địa vị hãy còn đó, xưa nay chưa có ai đại bất kính dám ôm eo