Họ đứng sát gần nhau, nhẹ nhàng đong đưa cơ thể theo tiếng nhạc.
Trần Bách Kiêu nắm tay Dương Trĩ thật chặt, cúi đầu đối diện với cậu.
“Anh bắt đầu thích em từ khi nào thế?” Dương Trĩ thì thầm hỏi, “Sau buổi họp lớp lần trước à?”
Trần Bách Kiêu lắc đầu, hơi căng thẳng né tránh ánh mắt của Dương Trĩ, nói: “Từ lâu lắm rồi.”
“Lâu lắm là bao lâu?” Dương Trĩ nghiêng đầu đuổi theo ánh mắt anh, “Anh nói em nghe đi.”
“Thì là…” Trần Bách Kiêu lại nhìn cậu lần nữa, “Là hồi cấp 3 đấy.”
Bước chân Dương Trĩ hơi chậm lại, “Cấp 3?”
“Ừ,” Trần Bách Kiêu cúi đầu, kề sát lại gần cậu hơn, “Chính vào hồi cấp 3.
Thời cấp 3… em cũng rất, rất đẹp.”
Dương Trĩ nghe anh nói thế thì mặt hơi đỏ lên.
“À, ồ… đẹp đến mức nào cơ?”
“Đẹp hơn bất kỳ ai khác,” Trần Bách Kiêu tựa lên trán cậu, “Đẹp nhất trong lòng anh.”
“Ừ,” Dương Trĩ nhắm mắt, bật cười khẽ, “Em cũng thích anh từ rất lâu rồi.”
“Thật ư?” Trần Bách Kiêu hỏi, “Lâu thế nào cơ?”
“Có lẽ… cũng là hồi cấp 3 đấy,” Dương Trĩ nói chậm đi một tẹo, “Nhưng hồi đó em chưa biết mình thích ai, em còn trẻ quá, nhưng mà… em luôn muốn gặp anh, vừa nhìn thấy anh là em lại căng thẳng.
Em cũng không dám nói chuyện với anh, em sợ anh chê em bị khiếm thính, nên chẳng dám chơi với anh.”
Trần Bách Kiêu ngây ngẩn cả người.
Về vấn đề này, anh đã nghĩ tới rất nhiều đáp án khác nhau, đáp án kiểu gì anh cũng chấp nhận được.
Thậm chí, Dương Trĩ còn có thể nói với anh rằng, hiện giờ em không yêu anh nhiều bằng anh yêu em, thì anh vẫn sẽ bao dung, vẫn sẽ đợi chờ.
Tình huống duy nhất mà anh tính sót, là thời điểm Dương Trĩ yêu anh lại trùng với thời điểm anh yêu Dương Trĩ.
“Nếu…” Dương Trĩ nói, “Em nói là nếu thôi nhé, nếu lần này chúng mình chẳng gặp được nhau, anh có đi tìm em không?”
Cậu hỏi xong, Trần Bách Kiêu im lặng một lát.
Dương Trĩ bèn xích lại gần anh hơn, bảo: “Thôi, anh không cần phải nói cho em biết đâu.”
“Có lẽ là không,” Trần Bách Kiêu chạm chóp mũi vào trán Dương Trĩ, “Xin lỗi em.”
“Anh không đi tìm em, mà còn nói thích em, không phải anh định ở vậy cả đời đấy chứ?” Dương Trĩ hỏi một hồi, vành mắt chợt hoe đỏ.
Họ yên lặng khiêu vũ một lát, Dương Trĩ không nhịn nổi nữa, buông tay Trần Bách Kiêu đi ra ngoài.
Trần Bách Kiêu đuổi theo nắm lấy tay cậu.
Họ đi mãi đến một nơi yên ắng hơn thì mới dừng lại.
“Dương Trĩ,” Trần Bách Kiêu giữ chặt cậu, xoay người cậu lại, ôm cậu vào lòng mình, “Anh ở vậy cũng có sao đâu.”
Dương Trĩ túm áo anh, nghẹn ngào bảo anh: “Đồ ngốc ạ, Trần Bách Kiêu, anh đúng là ngốc lắm.”
“Ừ, anh biết, anh không giỏi tán tỉnh lắm, cuối cùng vẫn để em phải thổ lộ trước.
Anh cũng… không tìm được em, cũng không có may mắn tình cờ chạm mặt em, dù sao đời anh cứ luôn thiếu đi một tẹo vậy đấy.” Trần Bách Kiêu vuốt tóc cậu.
Anh còn chưa dứt câu, Dương Trĩ đã che miệng anh lại.
“Chẳng thiếu gì hết, anh chẳng có gì thiếu sót cả,” Dương Trĩ buông tay ra, ngẩng đầu hôn anh, “Anh tuyệt nhất đấy.”
Trần Bách Kiêu cười, lại nói với Dương Trĩ: “Anh yêu em.”
“Em biết mà…” Dương Trĩ ôm lấy anh.
Về đến nhà tắm rửa xong, họ cùng ngồi trên giường.
Dương Trĩ cầm một chiếc ipad và cả bút cảm ứng nữa, nói với Trần Bách Kiêu: “Chúng mình lại lập bảng chung đi.”
“Bảng gì cơ?” Trần Bách Kiêu hỏi.
“Thì kiểu bảng ghi những chuyện tụi mình muốn làm cùng nhau đó,” Dương Trĩ cúi đầu gõ lên màn hình, “Từa tựa như cái bảng anh lập lúc trước ấy, nhưng giờ mình sẽ viết những chuyện chúng mình muốn làm với nhau, trên mạng nhiều kiểu này lắm.”
“Được thôi,” Trần Bách Kiêu ôm cậu, xem chung với cậu, “Em đang viết đấy à?”
“Ừ, em viết khá nhiều rồi, lát nữa anh xem thử coi còn muốn thêm gì nữa không nhé.” Dương Trĩ nói.
Cậu điền bảng vô cùng nghiêm túc một lát, rồi mới đưa ipad cho Trần Bách Kiêu, tựa vào lòng anh.
“Anh xem đi nè.”
Trần Bách Kiêu cầm lấy máy tính bảng.
Dương Trĩ viết mười mấy dòng, trong đấy có mấy chuyện vụn vặn như cùng xem một bộ phim kinh dị, cùng mặc đồ đôi, cùng thức đêm một mạch đến sáng, cạo râu cho anh.
Trần Bách Kiêu ngẫm nghĩ, tạm ghi thêm một điều: Cùng đi cắm trại dã ngoại.
“Anh thích trò này à?” Dương Trĩ hỏi.
“Không phải thích lắm, nhưng anh muốn lên núi chơi với em.” Trần Bách Kiêu đáp.
Bắt anh viết những việc này cũng chẳng khó khăn gì, bởi vì Trần Bách Kiêu đã nghĩ tới rất nhiều điều mà mình muốn làm với Dương Trĩ.
Trần Bách Kiêu ôm Dương Trĩ bằng một tay, viết bằng tay kia.
Dương Trĩ dựa vào khuỷu tay anh, giúp anh đỡ máy tính bảng.
Trần Bách Kiêu viết tiếp sau dòng của Dương Trĩ:
Đọc sách cùng nhau, quét dọn cùng nhau…
Anh viết một lát, Dương Trĩ bỗng bật cười: “Mấy cái anh viết đều đứng đắn quá.”
“Thế à?” Tay Trần Bách Kiêu siết chặt hơn một tẹo, anh bế Dương Trĩ lên ngồi giữa hai chân mình.
“Em nghĩ ra một cái rồi,” Dương Trĩ nói, “Em muốn mặc quần áo của anh.”
Trần Bách Kiêu hơi khựng bút lại, hỏi thêm một câu ở cuối.
“Còn gì nữa không?”
Dương Trĩ nhận bút, viết mấy chữ lên đó, đẩy máy tính bảng đến trước mặt Trần Bách Kiêu.
Lúc Trần Bách Kiêu đang đọc, cậu thò tay