“Mình cần phải tháo máy trợ thính ra một lúc,” Dương Trĩ chỉ vào tai mình, mặt có vẻ hơi đau, “Mình thấy không thoải mái lắm.”
“Không sao chứ?” Trần Bách Kiêu ghé lại gần.
Dương Trĩ đang tháo máy trợ thính.
Vì Trần Bách Kiêu không biết tháo, nên anh không động vào, tay chỉ nâng giữa không trung, cách tay Dương Trĩ một khoảng rất gần.
Trần Bách Kiêu là một học sinh vô cùng ưu tú, anh quan sát Dương Trĩ tháo máy trợ thính, chỉ một lần là học được ngay.
Ánh đèn trên đỉnh đầu tình cờ rọi xuống bên này, vành tai Dương Trĩ hơi hồng.
Cậu nghiêng đầu, tháo bên kia ra, lần này cậu gặp phải chút khó khăn, nên Trần Bách Kiêu duỗi tay sang rất đỗi tự nhiên, nhanh chóng giải quyết khó khăn cho Dương Trĩ bằng kỹ năng mình vừa học được.
“Thỉnh thoảng đeo lâu sẽ hơi sưng một tẹo,” Dương Trĩ nói, “Nhưng không nghiêm trọng lắm đâu, nghỉ ngơi mấy tiếng là được rồi.”
Trần Bách Kiêu vốn định đáp ừ, nhưng ý thức được có lẽ bây giờ Dương Trĩ không nghe rõ lắm, nên anh chỉ gật đầu.
Dương Trĩ cầm máy trợ thính chạy đi cất trong phòng, rồi lại chạy ra.
Đôi dép lê mà Trần Bách Kiêu đưa cho cậu phát ra tiếng loẹt xoẹt trên sàn.
Cậu đến trước bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống, cảm thấy rất thơm.
Cậu cúi đầu ngửi món cháo trong bát, cầm thìa lên khen Trần Bách Kiêu: “Có vẻ ngon ghê.”
Trần Bách Kiêu thành thật bảo cậu: “Cô giúp việc nấu đấy.”
“Cảm ơn cậu.” Dương Trĩ nếm một miếng, hương vị quả thật thơm ngon như vẻ ngoài.
Vì Dương Trĩ vốn đang ốm, nên cậu không nếm được nhiều vị lắm, cũng chẳng có hứng ăn là bao, nhưng cậu vẫn ăn hết cả bát cháo.
Trần Bách Kiêu kêu cậu ngồi đấy, còn anh thì đi rửa bát.
Lúc Trần Bách Kiêu quay lại, Dương Trĩ đã uống thuốc xong.
Túi thuốc nhỏ mở miệng nằm tơ hơ bên ly nước, cái cốc đầy nay chỉ còn non nửa sau khi cậu uống thuốc.
Cậu nhoài ra bàn, mặt quay về phía Trần Bách Kiêu, nhưng không mở mắt ra.
Vì không đeo máy trợ thính, nên Trần Bách Kiêu cho rằng Dương Trĩ không biết mình tới gần cậu, bởi vậy anh giơ tay chạm vào vai cậu.
Dương Trĩ chậm rãi mở mắt ra, nói với Trần Bách Kiêu bằng giọng điệu rất dịu nhẹ, gần như là nũng nịu: “Thuốc này uống xong chóng mặt quá.”
“Đơn kê ba ngày thôi.” Trần Bách Kiêu nói một câu rất chậm, nhả rõ từng chữ.
Tiếc thay lúc này Dương Trĩ không nghe được, nếu không cậu sẽ biết giọng điệu của Trần Bách Kiêu lúc bấy giờ dịu dàng khác thường, tựa như đang dỗ dành cậu vậy.
“Uống xong thì đi ngủ đi, cậu không cần làm gì đâu.”
Dương Trĩ biết đọc khẩu hình, hơn nữa Trần Bách Kiêu nói rất chậm, nên cậu dễ dàng hiểu rõ ý của Trần Bách Kiêu.
Cậu vẫn tựa nghiêng người, gối lên đôi tay bắt chéo của mình,