Editor: Nghi Nghi
Cậu đưa hai người Trịnh Hân, Mai Hải về trước khu ‘ô vuông’ rồi mới tách ra.
Người đến người đi, sắc trời tối tăm, trà trộn vào trong đám người đi ra đi vào, rất nhanh hai người đã biến mất không thấy bóng. Trần Thải Tinh xách túi, vừa thấy sắc trời không còn sớm thì đi về phía viện nghiên cứu, cậu đi chậm, rất nhanh, những người theo dõi phía sau đã đuổi đến kịp.
Hôm nay cũng không có kẻ nào không có mắt đến đùa giỡn Trần Thải Tinh, cả một đường thuận lợi đến được viện nghiên cứu, đợi một lúc thì Nguyên Cửu Vạn ra tới.
“Bảo bối, sao hôm nay còn xách theo túi thế?” Nguyên Cửu Vạn chú ý đến.
Tinh tuy mặc đồ nữ nhưng lại không có thói quen xách túi, ngại phiền phức.
“Mua chút đồ.” Trần Thải Tinh nương theo ánh trăng nhìn bóng dáng soái khí của thiếu niên Nguyên Cửu Vạn, cười hì hì nói, “Lát nữa về sẽ biết.”
Nguyên Cửu Vạn đưa tay cầm lấy, hai người chậm rãi đi bộ về. Tới được toà nhà chính, đám người tụ tập đánh bài trong góc lầu một nói chuyện phiếm, có người nói: “… Đúng là thật kìa, cô gái kia mua rất nhiều, cái gì mà gel bôi trơn linh tinh.”, “Mẹ nó, con đàn bà này damdang vậy sao?”, “Nghe nói còn hỏi hai người có dị năng có cùng chơi không, còn có cái gì roi nữa.”, “Chơi lớn thế? Cái thằng nhóc con lai kia có thể chịu nổi không?”, “Đánh cuộc không? Thử xem tối nay cô ta có chơi 4P không?”, “Tới đây, tôi cược hai điếu thuốc, con đàn bà này damdang như thế, mua đồ nhiều như vậy nếu không có ba người đàn ông thì không thể thoả mãn nổi, cược cược.”
Tiếng của đám người này không nhỏ, vui vẻ nói chuyện rồi tưởng tượng, đồng loạt phát ra tiếng cười bỉ ổi.
Trần Thải Tinh và Nguyên Cửu Vạn nghe rất rõ ràng, vừa bước vào đã có người nhìn thấy, đám người đánh bài kia lập tức im lặng, liếc nhìn phía sau Trần Thải Tinh.
“Nhìn gì đấy? Có người theo dõi tôi à?” Trần Thải Tinh cố ý cười hỏi.
Một người trong đám đứng dậy lắc đầu, khách khí nói: “Sao có thể như thế được? Chúng tôi chỉ thấy Nguyên tiểu thư hôm nay rất xinh đẹp.”
Trần Thải Tinh vuốt tóc, cười nói: “Vậy à? Sáng mai cậu ấy sẽ mười tám tuổi, ngày mai có thể tôi sẽ càng xinh đẹp, ăn gì bổ nấy mà, ăn tiểu thịt tươi là có thể bổ sung tiên khí. Thôi, không nói nữa, chúng tôi đang rất bận đây, tạm biệt.”
Hai người vừa đi lên cầu thang, đám tụ tập kia lại bắt đầu xì xào.
“Thua hai điếu thuốc.”
“Mẹ bà, cô ta đúng thật là đủ vị.”
“Không biết tôi có thể lên được phòng cô ta ở lầu bốn không?”
“Cậu nhìn lại cái mặt đầy nếp nhăn của mình đi, nghe nói cô ta ngay cả thành chủ cũng chướng mắt, chỉ thích giai trẻ xinh đẹp thôi.”
“Ăn gì bổ nấy, ha ha ha ha.”
Mấy người nghĩ đến cùng một chỗ, đồng loạt cười thô bỉ.
Lúc lên lầu bốn đụng phải mấy người Tống Lôi, đứng đối diện, Trần Thải Tinh nở nụ cười chuẩn mực cho có lệ, nói: “Tống đội trưởng, ngày mai tôi muốn bắt đầu bế quan rồi, nếu có người lại dám dán tai vào cửa phòng nghe lén thì đừng trách tôi, yên tâm, không giết người đâu, chỉ băm thằng em thôi, không tin thì có thể thử.”
Tống Lôi: …
Trần Thải Tinh kéo tay Nguyên Cửu Vạn phất tay với Tống Lôi, nói: “Bé ngoan, phải có lễ phép, mau cúi chào Tống đội trưởng.”
Bé ngoan Nguyên Cửu Vạn: …
“Chào Tống đội trưởng.”
Tống Lôi đứng tại chỗ, lượng tin tức trong một câu này của Nguyên Tinh quá lớn, hắn dừng mấy giây mới đi xuống lầu. Nguyên Tinh học công pháp, dựa vào thực lực của cô ta thì phát hiện ra có người nghe lén ngoài cửa là rất bình thường, vậy thì mấy người lẫn vào đám đông theo dõi cũng bị phát hiện rồi sao?
Phòng nhỏ trên lầu bốn, cửa phòng vừa đóng lại.
Bé ngoan Nguyên Cửu Vạn áp người lên, một tay đè Trần Thải Tinh ở ván cửa.
“Bảo bối, có thể giải thích một chút chuyện hai người đàn ông, rồi 4P gì đó không?”
Trần Thải Tinh cười ra tiếng, nói: “Anh vẫn nên giữ nguyên thiết lập chó con đi, đừng có mà vừa đóng cửa đã hoá chó săn thế, em còn chưa chơi đã đâu.”
“Chị à, em vừa mềm mại, vừa lớn, đừng đi tìm người khác có được không?” Nguyên Cửu Vạn nháy mắt biến thành chó con, chớp mắt đã lóng lánh ánh nước, ưu thế của con lai được hắn phát huy thật nhuần nhuyễn.
Trần Thải Tinh nhìn chăm chú, muốn ngừng mà không được, nở một nụ cười hôn quân gật đầu: “Được rồi được rồi, bảo bối của em chịu ấm ức, tới đây chị ôm một cái nào.”
Đột nhiên có một đám sương đen xuất hiện, bay chính giữa hai người, ‘pi pi pi’ với Trần Thải Tinh, lại quay đầu chỉ hai cái chân nhỏ về phía Nguyên Cửu Vạn!
“Được rồi, ba biết, ba yêu con, ngoan, đừng giận.” Trần Thải Tinh vuốt đầu Tiểu Hắc, nói với người trước mặt: “Buông tay, đủ rồi đấy, Tiểu Hắc đói bụng này, có phải chiều nay anh không cho nó ăn không?”
Nguyên Cửu Vạn: …
“Viện nghiên cứu rất sạch sẽ.” Nguyên Cửu Vạn buông tay, nắm lấy Tiểu Hắc đang bay trên không trung.
Tiểu Hắc vung vẫy hai cái chân nhỏ như hạt đậu, điên cuồng mắng ‘cặn bã’, ‘pi pi pi’.
Trần Thải Tinh nhướng mày đang muốn lên tiếng thì Tiểu Hắc đột nhiên vui vẻ, hai cái chân nhỏ khua loạn trong không trung, vui vẻ kêu ‘pi pi pi’. Trần Thải Tinh có thể cảm nhận được, “Anh cho nó ra ngoài một mình ăn uống hả?”
“Thế giới trò chơi đối với nó vốn là nơi thoải mái ấm áp, nhốt nó lâu như vậy cũng nên đưa ra thông khí rồi, có đúng không?” Nguyên Cửu Vạn vỗ đầu Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc đầu tiên là mắng ‘cặn bã’, sau đó nghĩ đến việc mình có thể ra ngoài chơi lập tức vui vẻ, điên cuồng ‘pi pi pi’ với Trần Thải Tinh, ý là nói nó sẽ chú ý an toàn, không để xảy ra chuyện.
“Vậy thì đi đi.”
Những chuyện đứng đắn thế này, Trần Thải Tinh hoàn toàn tin tưởng Nguyên Cửu Vạn, sẽ không thật sự làm hại Tiểu Hắc nhà mình.
Tiểu Hắc bay vòng vòng trên không trung, Nguyên Cửu Vạn vỗ nó một cái nói: “Đừng về sớm quá.”
“Pi ~” Tiểu Hắc lần đầu tiên ‘pi’ với Nguyên Cửu Vạn.
Sau đó nhanh chóng hoá thành một sợi sương đen, bay ra ngoài từ cửa sổ.
Trần Thải Tinh thoáng nghĩ đến tại sao Nguyên Cửu Vạn cho Tiểu Hắc đi chơi, “Rạng sáng hôm nay?”
“Làm hay không?” Nguyên Cửu Vạn đầu tiên là nói một câu chó săn, sau đó lại ngoan ngoãn nhỏ nhẹ nói: “Chị à, anh thành niên rồi.”
Trần Thải Tinh nghĩ đến những thứ trong túi, khụ khụ, mua cũng đã mua rồi, không nên lãng phí.
“Làm làm làm.”
Không làm thì còn là nữ ác ma gì nữa!
Trần Thải Tinh nhìn đồng hồ, còn mười lăm phút nữa là rạng sáng, nhanh chóng nói: “Em đi tắm rửa. Đừng có làm vẻ mặt đấy, anh không thành niên, hai ta cùng tắm sẽ tắm không sạch đâu.” Cậu cười tủm tỉm nhéo khuôn mặt mềm mại của chó con nhà mình, tuổi trẻ đúng là tốt thật đấy.
Vì thế nhanh chóng vào phòng tắm.
Nguyên Cửu Vạn cũng tìm được mấy thứ hàng limited mà đêm nay Trần Thải Tinh đã mua.
Đêm khuya, tiếng chuông vừa điểm.
Phòng nào đó ở lầu bốn tràn ngập sương mù.
“Bảo bối, muốn kêu thế nào thì kêu thế đấy, sẽ không ai nghe được đâu, yên tâm.”
….
Ngày hôm sau, Nguyên Cửu Vạn thần thái sáng láng mở cửa đi học. Trần Thải Tinh nằm trên giường ngủ nướng, nghĩ đến chuyện sau nửa đêm hôm qua nở một nụ cười thoả mãn, làm nữ ác ma thật tốt. Hơn nữa, bởi vì cậu luyện công pháp cho nên cũng không cảm thấy eo đau khó chịu, chỉ có sướng.
Cái kia, tối nay lại đi mua thêm một bộ, khụ, dùng hết rồi.
Hì hì.
Căn cứ XX mỗi ngày đều có các loại tiểu đội ra ngoài tìm kiếm vật tư, có người cùng ngày đi cùng ngày về, có người vài ngày sau mới trở về, hoặc là trực tiếp chết ở ngoài, vĩnh viễn không về được.
Tiểu đội như thế quá nhiều, thủ vệ quen mặt cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ.
“Lại ra ngoài à?” Thủ vệ hôm nay nhìn thấy người quen thì chào hỏi.
Hai người Trịnh Hân và Mai Hải gần như ngày nào cũng ra ngoài, lần này cũng như thế, hai người đi bằng xe của mình, không cần Trần Thải Tinh phải cung cấp, nhưng mà trong cốp xe đặt một thùng xăng, còn có đồ ăn. Trịnh Hân cười ha hả đưa một gói bánh quy qua, nói: “Người trong nhà nhiều, tiêu dùng cũng lớn, lần này chạy xa một chút thử xem sao.”
Thủ vệ nhanh chóng cất bánh quy, nói: “Cũng đúng, chú ý an toàn.” Sau đó không kiểm tra ô tô, trực tiếp cho họ đi.
Thật ra bình thường ra ngoài rất ít khi lục soát xe, chủ yếu là xem những người vào căn cứ, nhưng lâu lâu cũng sẽ thừa cơ bắt mở ra xem thử.
Chiếc xe nhanh chóng biến mất trên đường.
Mấy ngày sau đó trôi qua rất bình thường, điều duy nhất có thể nói là Trần Thải Tinh trở thành khách quý siêu VIP của chủ sạp tạp chí, bao hết tất cả gel bôi trơn của chủ sạp, chủ sạp làm xong vụ này là có thể nghỉ hai tháng không cần đi bán nữa, cũng có thể hiểu được.
Đồng thời giữa các người có dị năng trong căn cứ cũng truyền ra những lời đồn đãi về căn phòng đơn ở lầu bốn, khách của tiểu đội ‘Tương Lai’, cô gái tên là Nguyên Tinh kia vô cùng xinh đẹp, còn có các loại lời đồn hương diễm khác.
Cái gì mà tận mắt nhìn thấy mua rất nhiều thứ, cũng không biết là dùng đến ngày tháng năm nào.
Cái gì mà cả ngày đưa đón tình nhân nhỏ, chăm sóc rất kĩ, không rời một khắc nào.
Mọi việc giống như thế.
Tin tức mà Tống Lôi thu được về Nguyên Tinh đều là ‘Nguyên Tinh hôm nay mua một hộp áo mưa’, ‘Nguyên Tinh hôm nay lại mua hai hộp, lớn, có hoa văn’, ‘Nguyên Tinh hôm nay lại lại mua …’, …
“Về sau, những chuyện về Nguyên Tinh không cần báo lại, không cần theo dõi nữa.” Tống Lôi đen mặt.
Sở Quang Bân nói: “Trước đây tôi còn nghĩ rằng Nguyên Tinh này lòng dạ thâm trầm, diễn kịch trước mặt chúng ta, dùng Dương Tùng làm bia đỡ, nhưng bây giờ xem ra, thật đúng là như thế.” Giọng điệu tràn đầy khinh bỉ.
“Tôi lại rất thưởng thức cô ta.” Thiệu Hồng cười lạnh một tiếng, nghe ra được ý tứ khinh thường của Sở Quang Bân, còn không phải là muốn nói phụ nữ tìm đàn ông thì ‘dơ, bẩn’, còn đàn ông thì là ‘đàn ông ai cũng vậy’, ‘chẳng sao cả’, dựa vào đâu chứ?
Sở Quang Bân: “Làm sao? Cô còn muốn học theo Nguyên Tinh à?”
“Việc riêng của tôi không cần cậu hỏi tới.” Thiệu Hồng lạnh giọng nói.
Tống Lôi không kiên nhẫn nói: “Tìm đàn ông đàn bà gì tôi không rảnh quản hai người, thích làm gì thì làm, nhưng đừng có cãi nhau ở chỗ của tôi, chuẩn bị chút đi, sắp đến hạn nhiệm vụ rồi.”
“Còn phải chờ Nguyên Tinh sướng xong.” Sở Quang Bân âm dương quái khí nói, “Tôi còn chưa từng thấy người phụ nữ nào không biết xấu hổ đến như thế.”
Thiệu Hồng: “Cường giả vi tôn, có ngon thì đi mà nói trước mặt Nguyên Tinh kìa, xem xem cô ta có đập cậu nằm bò ra không?”
Mắt thấy hai người chuẩn bị cãi tiếp, Tống Lôi trực tiếp đuổi người.
Tổ đội ba người bọn họ là kết hợp thực lực và lợi ích, quan hệ bình thường cũng không tốt như thế.
Lại qua mấy ngày, thời tiết càng ngày càng lạnh, thời tiết sau khi tận thế cũng thay đổi theo, giống như không có mùa thu và mùa xuân vậy, hai mùa này trở nên ngắn ngủi vô cùng, thời tiết rất nhanh lạnh đi, tiến vào cuối thu đầu đông.
Đêm qua đã báo rằng hôm nay sẽ xuất phát.
“Bảo bối nhà tôi cần phải có người hộ tống, tìm một người đàn ông thân thủ thật tốt, đừng có mà thấy bảo bối nhà tôi đẹp thì động mấy tâm tư không nên có.” Trần Thải Tinh hoàn mỹ nhập vai thiết lập của mình, bắt đầu dặn dò đủ kiểu.
Gân xanh trên thái dương của Tống Lôi giật muốn đứt, nhưng vẫn nói: “Biết, đã sắp xếp.”
“Đừng có để lúc tôi trở về thì bảo bối nhà tôi xảy ra chuyện, cậu ấy hầu hạ rất tốt, rất đúng ý tôi, tôi còn muốn chơi thêm đấy.” Vẻ mặt phong lưu vô tình.
Sở Quang Bân trong lòng mắng Nguyên Tinh damdang, cô cho rằng ai cũng giống như cô, thấy đàn ông một cái là không dời mắt được chắc?
Nhưng mà Tống Lôi muốn xem thử thực lực của Nguyên Tinh, vẫn là nén giận, nghĩ tầm nếu là thực lực của Nguyên Tinh chẳng ra gì thì lúc quay về sẽ không chăm sóc được như bây giờ đâu.
Buổi sáng hôm đó tập hợp trước toà nhà chính.
Trần Thải Tinh mặc một cái quần dài cao bồi, áo lông dệt, tóc dài được thắt thành một cái bím tóc, để lộ khuôn mặt trắng nõn tinh xảo, mặc dù để mặt mộc cũng đủ toả ra hào quang xinh đẹp khiến cho mọi người đều phải ngoái nhìn, đám đàn em đều chú ý tới, đều âm thầm nói cô gái này đúng là càng ngày càng trẻ, không phải là thật sự ăn gì bổ nấy, khoảng thời gian này lăn lộn với tiểu thịt tươi, mỗi buổi sáng đều tinh thần sáng láng, vẻ mặt toả sáng chứ?
Đáng thương cho thằng nhóc con lai kia.
“Sao đấy? Xuất phát đi chứ, dây dưa dây cà gì?” Trần Thải Tinh làm như không thấy mọi người đang chờ mình.
Sở Quang Bân thu ánh mắt, trong lòng tự mắng mình một câu ‘đồ mù’, loại đàn bà lúc nào cũng nghĩ đến ngủ với đàn ông thì có cái gì đẹp đâu?
Mà Thiệu Hồng thì nhìn đến làn da trắng nõn không hề có lỗ chân lông của Nguyên Tinh, ánh mắt hâm mộ vô cùng, Nguyên Tinh chẳng lẽ luyện được công pháp gì thải dương bổ âm hả?
Tiểu đội ‘Tương Lai’ quả nhiên là trụ cột của căn cứ XX.
Vừa đi ra ngoài là hai chiếc xe jeep được gia cố sàn xe, là loại không có nóc, người đi chỉ có bốn người họ, không cần quá nhiều đàn em làm pháo hôi kéo chân sau. Thiệu Hồng và Trần Thải Tinh đi chung một chiếc xe, Thiệu Hồng lái xe, đi theo chiếc phía trước, dọc đường rất yên tĩnh. Trần Thải Tinh nhớ tới gì đấy, lười biếng tựa lưng vào ghế nói chuyện phiếm: “Đồng đội trước đây của cô đâu? Tôi nhớ hình như là một cô gái.”
“Cô ta hả?” Thiệu Hồng trào phúng cười, quyết đoán nói: “Chết rồi.”
“Nghĩ cũng phải.” Không hỏi tiếp nữa.
Ngược lại Thiệu Hồng nói: “Lần đầu