Ôn Nhu Nuôi Dưỡng

Chương 10


trước sau

Editor: Devil

Tạ Trí lái xe vào bãi đỗ, vừa mời dừng thì Chu Bùi Cảnh cũng tỉnh lại, mở mắt ra. Dường như cậu còn đang không biết sao mình lại ở đây, nghi hoặc nhìn Tạ Trí, kéo kéo dây an toàn ở trước ngực.

Cậu thả tay, dây an toàn liền đập trở lại ngực cậu, Chu Bùi Cảnh thấy thật vui lại mới lạ nên luôn kéo ra rồi thả cho nó bắn trở lại, còn quay đầu mà tâm đắc chia sẻ với Tạ Trí: “ Cái này biết bật nè!”

Bà chủ ngồi ở đằng sau thiếu chút nữa thì kêu lên bảo Chu Bùi Cảnh im lặng, lại bị ông chủ nhéo tay giữ lại.

Tạ Trí dường như cũng rất hứng thú mà dựa gần tới, nhìn Chu Bùi Cảnh chơi hết lần này đến lần khác, cũng kéo dây an toàn của mình một chút: “ Của tôi không bật về.”

“ Chỉ có của em mới bật về!” Chu Bùi Cảnh đắc ý dào dạt cười rộ cả lên.

Tạ Trí cúi đầu cởi dây an toàn cho cậu, hỏi: “ Về nhà với tôi được không?”

Tay Chu Bùi Cảnh cầm lấy nút thắt kim loại của dây an toàn mãi không chịu buông, lắc đầu: “ Vẫn muốn chơi cơ.”

“ Chơi cái gì mà chơi, xuống xe nhanh, ngài Tạ, ngài mà cứ theo nó như vậy thì sau này nó nhất định sẽ bò lên đầu ngài mà ngồi đấy.” Bà chủ ở đằng sau không nhịn được nữa nói, bà còn muốn nhanh về còn kiểm kê nữa.

“ Ngày mai lại chơi, nhé?” Tạ Trí vẫn nhàn nhạt như cũ mà dò hỏi ý của Chu Bùi Cảnh.

Chu Bùi Cảnh nhìn bà chủ, không rõ không muốn hay không vẫn gật đầu, xuống xe với Tạ Trí.

Chỗ của Tạ Trí ở là nơi đắt nhất ở thành phố Hải, tầng Giang Cảnh Diệu là tầng cao nhất ở đây. Lúc dì giúp việc đi có để đèn ở huyền quan *, ánh đèn nhu hòa ấm áp, không ảnh hưởng đến tầm nhìn, cửa thang máy vừa mở ra là có thể nhìn thấy cửa sổ trong suốt ở phòng khách, thấy được những đốm đèn đường bên bờ sông kia.

Ông bà chủ bị kinh sợ bởi độ cao hơn sáu mét nếu nhìn từ phòng khách xuống dưới nên lui về sau một bước, hỏi Tạ Trí dép lê ở đâu.

“ Không cần đổi giày, hai vị vào đi.” Tạ Trí bật đèn, toàn bộ phòng liền bày ra trước mặt, phòng được thiết kế theo phong cách Bắc Âu chỉ dùng mỗi hai màu trắng đen đơn giản dường như thiếu đi hơi người. Anh dẫn Chu Bùi Cảnh ngồi xuống sô pha rồi đứng dậy pha trà cho ông bà chủ, ông chủ liên tục xua tay: “ Không cần đâu, chúng tôi cũng chỉ đến nhìn chút rồi đi liền.”

“ Đi đâu thế ạ?” Chu Bùi Cảnh kỳ quái nhìn ông chủ.

“ Cháu không đi.” Bà chủ nói với cậu: “ Cháu cứ sống tốt ở nơi này của ngài Tạ là được.”

Chu Bùi Cảnh lập tức không vui: “ Vì sao ạ?”

“ Em không thích chỗ này sao?” Tạ Trí nhỏ giọng hỏi cậu.

“ Muốn chơi bắn bắn dây lưng cơ.” Hai tay Chu Bùi Cảnh siết vào nhau, lại sốt ruột mà dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn bà chủ.

Bà chủ lui lại một chút, nói: “ Cháu nhìn bác làm gì, ngoan ngoãn ở lại đi.”

Tạ Trí nhớ tới trong phòng có một số thứ có lẽ có thể giúp Chu Bùi Cảnh yên tâm hơn, liền bảo hai người đợi một chút rồi lên thư phòng trên lầu lấy hai quyển album.

“ Này.” Tạ Trí để một quyển album ở trên đùi Chu Bùi Cảnh mở ra giúp cậu, trang đầu tiên vậy mà lại là tấm ảnh chụp Chu Bùi Cảnh tốt nghiệp tiểu học “ Em xem đây là ai?”

Bà chủ cũng hứng thú mà qua nhìn: “ Ấy, này này này thật sự là Tiểu Hổ mà! Tiểu học phụ thuộc đại học Z ở thành phố Hàng….”

Chu Bùi Cảnh ngơ ngác nhìn chằm chằm ảnh một lúc lâu mới lộ ra một nụ cười tươi rói với Tạ Trí: “ Em đấy! Là em!”

Ta Trí dường như bị mê hoặc bởi nụ cười của cậu, vươn tay ra muốn chạm vào khóe miệng của Chu Bùi Cảnh một chút. Anh thật sự không nghĩ tới thứ mất đi rồi lại còn có thể tìm được, thật sự là muốn mừng như điên, nếu như không phải vẫn sót lại một tia lý trí đang gắt gao kiềm chế anh thì nhất định anh sẽ thất thố, tuy rằng thực tế thì anh cũng đã thất thố rồi.

Nhưng Tạ Trí còn chưa kịp chạm vào Chu Bùi Cảnh thì đối phương đã quay mặt đi lật tiếp trang ảnh rồi.

Cả cuốn album này đều là Tạ Trí thu thập từng bức một trong thời gian tìm cậu, anh thuê người tìm cũng chẳng có gì đặc biệt, cuộc sống sinh hoạt của Chu Bùi Cảnh từ nhỏ tới lớn thật ra lại khá rõ ràng. Bức ảnh chụp đó, Tạ Trí không biết đã xem bao lần rồi, nhưng hiện giờ Chu Bùi Cảnh ngồi ở đây, anh liền cảm thấy tất cả ảnh chụp đều sai lệch hoàn toàn, không có cái gì
có thể hấp dẫn người khác hơn Chu Bùi Cảnh hơn 20 tuổi bây giờ.

Chỉ một lát sau, Chu Bùi Cảnh đã xem xong cuốn Album, nhìn thấy phía sau Tạ Trí còn một quyển khác, biết rõ còn cố hỏi: “ Còn có em không?”

“ Còn, nhưng mà mai mới xem,” Tạ Trí nhìn cậu đã dính câu liền tiếp tục dụ dỗ cậu “ Em ở lại đây thì mai có thể xem liền.”

Chu Bùi Cảnh cắn môi dưới, cảm thấy rất mâu thuẫn một lúc, đồng ý: “ Được ạ.”

Bà chủ tiệm đột nhiên thấy xấu hổ mà hơi nhếch nhếch khóe miệng, nói: “ Vậy cháu ở lại, chúng ta đi đây.”

Ông chủ đứng ở sau bà chủ cũng gật đầu, do dự một hồi, hỏi: “ Ngài Tạ, nếu như Tiểu Hổ tìm được người nhà rồi thì mong ngài cũng nói với chúng ta một tiếng, dù gì cũng ở chung hai tháng chung quy vẫn có chút tình cảm.”

“ Được, nếu như không yên tâm thì hai người lúc nào cũng có thể tới thăm em ấy.” Tạ Trí nói.

Có được lời hứa hẹn của Tạ Trí, hai người liền rời đi, tài xế của Tạ Trí đã ở dưới lầu chờ bọn họ.

Ra khỏi phòng, bà chủ lập tức nói với ông chủ: “ Mấy hôm trước bạn tôi còn nhận nuôi một con mèo nhỏ ở trên mạng, người nhặt được con mèo nhỏ kia có rất nhiều tiền, còn muốn xin wechat để trả ơn, lúc đấy tôi còn không hiểu, giờ thì đã hiểu ra rồi.” * ( chỗ này mình không hiểu rõ cho lắm nên có gì mọi người góp ý, bỏ qua cho mình nhé.)

Ông chủ tiệm cười cười, nghe bà chủ đoán mò chuyện trước kia của ngài Tạ và Tiểu Hổ.

Trong phòng chỉ còn lại Chu Bùi Cảnh và Tạ Trí, cậu cũng không sợ lạ nhà mà ngồi ở trên sô pha ôm album xem đi xem lại.

Tạ Trí tiễn khách trở về nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường ở phòng khách, thúc giục Chu Bùi Cảnh đi tắm.

Chu Bùi Cảnh liền giở tính trẻ con, lăn qua lộn lại ở nền nhà phòng khách: “ Không tắm đâu!”

Tạ Trí vác Chu Bùi Cảnh lên tầng hai, đặt cậu ở trên giường trong phòng cho khách, chạm chóp mũi, đối diện với cậu.

“ Làm gì vậy ạ?” Chu Bùi Cảnh nhìn sang chỗ khác, đánh giá căn phòng cho khách.

“ Tắm thôi, cần tôi giúp em cởi quần áo không?”

Tạ Trí đã tìm hiểu qua tình huống của Chu Bùi Cảnh lúc ở trên xe, Chu Bùi Cảnh vẫn có thể tự sinh hoạt được, chỉ là đầu óc, nói dễ nghe thì là tư duy đơn giản, nói khó nghe thì chính là bị chướng ngại về trí lực, để cậu ở chỗ nào thì cậu vẫn sống được, nhưng sống thành bộ dạng gì, có thể sống được bao lâu thì phải xem vận may của cậu.

Lúc ông chủ tiệm về quê dâng hương cho bác mình, lúc nhìn thấy người con nuôi duy nhất của bác mặc đồ tang bị mấy đứa nhóc trong núi bắt nạt, đẩy ngã, ông chợt rơi lệ, không đành lòng mặc kệ cậu. Lại nhớ tới khi còn bé chính bác trai ông đã cõng ông trên vai đi vào thị trấn, đôi lúc nhìn thấy Tiểu Hổ đi theo hai bác, một nhà ba người hòa thuận lại vui vẻ, ông trằn trọc cả đêm mới nói ý định đưa Tiểu Hồ về nhà mình cho vợ nghe. Vốn còn tưởng bà sẽ không đồng ý nuôi một đứa bé khác về nhà lại không ngờ tới bà liền gật đầu nói bà cũng định làm thế.

Chu Bùi Cảnh lắc đầu: “ Không được, em tự tắm.”

Tạ Trí dẫn cậu vào phòng tắm, bật nước ấm cho cậu rồi mới nhớ tới trong nhà không có quần áo vừa người Chu Bùi Cảnh.

Có thể là do thiếu dinh dưỡng, cũng có thể là do bản thân Chu Bùi Cảnh khá thấp, cậu bây giờ 21 tuổi mà mới cao 1m75 còn thấp hơn Tạ Trí hơn nữa cái đầu, áo thun của Tạ Trí thì cậu còn mặc được nhưng quần thì khẳng định không mặc nổi.

Tạ Trí nghĩ một lúc, kêu cậu tắm trước rồi quay về phòng tìm áo thun rồi lấy một cái quần lót mới.

Tiến vào phòng dành cho khách, anh lại không nghe thấy tiếng nước liền gõ cửa: “ Bùi Cảnh, tôi để quần áo em ở trên giường nhé.”

Bên trong không một tiếng động, Tạ Trí lại đợi một hồi, vẫn không có tiếng gì như cũ, tay anh đặt trên nắm cửa hơi ngừng lại rồi liền đè xuống. Vừa mở cửa anh liền ngây người.

Chú thích:

Huyền quan: huyền quan là nơi ngăn cách cửa chính và phòng khách

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện