“Chát”
“Chát”
Người ta thường nói, đánh người thì không đánh vào mặt, mắng người thì không lôi khuyết điểm ra nói.
Nếu làm như vậy thì mối quan hệ giữa hai bên sẽ không căng thẳng đến mức một mất một còn, vả lại còn có thể chừa cho bản thân một con đường lui về sau.
Nhưng bây giờ Ngô Đình Khải mỗi khi đánh người thì chuyên chọn đánh vào mặt.
Vậy còn đường lui thì sao?
Chỉ là một nhà họ Trần nhỏ bé của thành phố Thục mà cũng xứng sao?
Lúc Ngô Đình Khải quyết định ra tay, danh tiếng của nhà họ Trần đã được định sẵn là sẽ bị anh giẫm đạp dưới chân rồi.
Nhà họ Trần có địa vị ở tít trên cao ư?
Ha ha.
Sau cùng không phải là bị anh đánh ngã từ trên cao xuống rồi bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn ở dưới đất sao.
Hiện tại tươi sáng bao nhiêu thì tương lai sẽ thê thảm bấy nhiêu.
Nhìn gương mặt Trần Kinh Châu với đôi mắt ngấn lệ đầy tủi nhục, Ngô Đình Khải nhàn nhạt hỏi: “Sao?”
“Cảm giác thế nào khi bị đánh đập vô cớ như vậy, mà cái danh phận rực rỡ của anh lại không có tác dụng gì cả?”
“Cảm thấy thế nào khi bản thân bị người khác đè xuống đất đánh đập mà không có chút năng lực phản kháng nào?”
Giọng của anh không lớn lắm, giọng điệu bình thản chỉ đủ để Trần Kinh Châu nghe thấy.
Trần Kinh Châu không phải đồ ngu nên đương nhiên có thể hiểu được ý châm biếm trong lời nói của Ngô Đình Khải.
Anh ta không không nhịn được mà gào thét trong lòng: “Những kẻ hèn mọn sinh ra vốn đã hèn mọn rồi.
”
“Tôi sinh ra đã có được mọi thứ, muốn gì được nấy.
Tôi vốn đã được hưởng tài nguyên lẫn vật chất hơn bọn họ rất nhiều, lẽ nào không cao quý hơn hay sao?”
“Anh chết chắc rồi, lại dám xúc phạm đến nhà họ Trần của thành phố Thục, cho dù có là thần tiên hạ phàm cũng không cứu nổi anh đâu…”
Trần Kinh Châu có rất nhiều lời muốn nói ra, nhưng đáng tiếc mặt của anh ta chi chít vết tát, hai má sưng lên như đầu heo, rất khó thốt lên thành lời.
Huống hồ anh ta vốn không có cơ hội nào để mở miệng cả.
Những cái tát của Ngô Đình Khải vẫn vang lên không dứt.
Chu Thế Duy nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, trong lòng cảm thấy hả hê nhưng cũng cảm thấy hơi khó chịu.
Anh ta không ngờ rằng cuối cùng Ngô Đình Khải lại là người xoay chuyển tình thế.
Sau cú sốc ban nãy, Hoàng Thiên Hồng buộc phải đứng dậy.
Xét theo việc công, với tư cách là đội trưởng của cục an ninh, nếu nhìn thấy một người bị đánh thì gã ta phải đến để ngăn cản.
Xét theo việc riêng, nếu những người đứng đầu của nhà họ Trần biết rằng gã ta có mặt mà không đến để ngăn cản, vậy thì gã ta cũng không làm nổi cái chức đội trưởng của cục an ninh này nữa.
Hoàng Thiên Hồng đưa tay ra lớn tiếng nói: “Này, bây giờ anh đã là nghi phạm phạm tội đánh người, phiền anh mau dừng tay