Vừa rồi đối phương tung ra ba chiêu trước mặt Hạng Tư Thành, đã cho Hạng Tư Thành hiểu được sơ bộ chiêu thức của người này, vậy trong trận giao đấu tiếp theo, Hạng Tư Thành có thể có chút chuẩn bị.
Đối phương nghe thấy Hạng Tư Thành lần nữa nghênh chiến trong lòng cũng cảm thấy buồn cười, nhưng cơ hội quý giá như vậy, ông ta không muốn bỏ qua, ngộ nhỡ lát nữa thằng nhóc này lại nuốt lời, ông ta phải làm sao chứ?
Một chân quét đến, lần này Hạng Tư Thành không tránh, hai chân hơi dùng lực, dựa vào sức lực phần chân đứng vững trên mặt đất.
Chiêu thức của đối phương rõ ràng nhằm vào phần trên cơ thể Hạng Tư Thành, đúng lúc này, Hạng Tư Thành cũng tung một cú đấm, đấm vào chân của đối phương.
“Bịch!”, trong màn đêm tĩnh mịch, vang lên một âm thanh nặng nề.
Cú đấm của Hạng Tư Thành đấm lên chân đối phương, mà đối phương cũng kịp thời thu lại chân đứng vững, trận đối kháng trực tiếp này, đôi bên đã hiểu biết thêm về sức mạnh của đối phương.
Trong ánh mắt của người đó lộ ra vẻ tò mò, sức mạnh của chân luôn mạnh hơn sức mạnh của tay rất nhiều, một cú đấm của đối phương có thể cản được sức mạnh của chân ông ta, thậm chí có thể khiến chân của ông ta cảm thấy đau đớn.
Cho thấy sức mạnh của đối phương không hề thua kém mình.
“Thân thủ rất được!”, người đó lại đưa ra lời đánh giá.
Dứt lời, lại đá một chân qua, lần này đầu lông mày của Hạng Tư Thành nhíu chặt, giao đấu với cao thủ, nằm ở sự thay đổi linh hoạt và sử dụng hợp lý các chiêu thức.
Nhưng người trước mặt này lại làm ngược lại, nhìn không giống với người mới học võ, người mới học võ, sẽ không có sức mạnh lớn như vậy, nhưng sao ông ta lại phạm phải một sai lầm